Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sống Lại, Ta Nuôi Dưỡng Con Của Đại Tướng Quân

Chương 37

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sở đại tướng quân nhìn thê nhi ở dưới gốc cây rồi lại liếc nhìn cành cây ở trên mặt đất, không kìm lòng được sờ mũi, chỉ hận không thể quay trở về làm lại từ đầu.

Lâm Hàn vừa bực vừa buồn cười: “Ta đi tìm cái liềm, ngươi mau xuống đây, cái cành cây ấy cũng chẳng chống đỡ được bao lâu đâu.”

Cây anh đào hãy còn non, một cây có hai chạc cây, một chân Sở Mộc đứng trên một nhánh, chân còn lại thì lắc lư trên không trung, cây đung đưa lay động xuôi theo việc hắn hái anh đào, không ngờ Sở Tu Viễn còn khỏe hơn Sở Mộc, hắn leo cả người lên nhưng trụ được mới là lạ.

Dù Sở Tu Viễn muốn giúp Lâm Hàn làm chút chuyện gì đó, chứng minh bản thân trước mặt con trẻ một tí thì cũng phải nhảy từ trên cây xuống.

Ngó cây sơn trà ở bên khác, thấy thân cây to hơn cây anh đào một tí, hắn bèn vô cùng hứng chí bảo: “Ta đi hái sơn trà.”

Hai thằng nhóc nhìn nhau một cái, đứa trái đứa phải tiến lên ôm lấy đùi của Sở Tu Viễn.

Sở Tu Viễn giãy ra theo phản xạ có điều kiện, nhận ra mình đang ở nhà chứ không phải trên chiến trường, bèn buông lỏng ra: “Ta sẽ cẩn thận.”

“Cha lại giẫm gãy thì sau này chỉ có thể ăn đào thôi.” Sở Dương không muốn ngăn cản cha hắn, nhưng nó càng lo ngày này năm sau là ngày giỗ của cây sơn trà.

Lâm Hàn dặn dò nha hoàn chặt một cây trúc, rồi buộc liềm lên trên thân trúc, vừa quay đầu lại thì trông thấy Sở Tu Viễn còn lúng túng hơn lúc ở nhà chính, nàng không muốn giải vây cho hắn, nhưng cùng sống dưới một mái nhà mà Sở Tu Viễn cứ y như người làm khách, nên nàng cũng không được thong dong thoải mái.

“Đại Bảo, Nhị Bảo, cha các con là đại tướng quân, rất giỏi đúc kết, lần đầu mắc lỗi thì lần sau sẽ không mắc lại lỗi nữa.” Lâm Hàn nói.

Sở Dương quan sát Sở Tu Viễn một lượt, trong đôi mắt vẫn là sự nghi ngờ.

Sở Tu Viễn cười khổ bảo: “Ta không đi nữa, ta ở đây chờ.”

Hai thằng bé buông tay cùng lúc.

Sở Tu Viễn lại không kìm lòng được mà cười khổ, có điều ra ngoài nửa năm, mà sao mấy đứa bé đều như thay đổi vậy.

“Đại Bảo, Nhị Bảo đi tìm cho ta lẵng hoa bé ta chuẩn bị cho Thái tử ra đây, ăn cơm xong thì để cha con đưa tặng cho Thái tử.” Lâm Hàn lại nói.

Hai thằng bé không nỡ nhưng vừa liếc thấy áo quần trên người thì lại nhớ đến vải vóc là điện Tiêu Phòng sai người đưa tới, do dự tích tắc rồi nắm tay nhau chạy vào trong nhà.

“Đối đãi với con trẻ thì không thể quá nóng ruột.” Lâm Hàn đợi hai thằng bé đi xa rồi mới nói. Nói xong, ánh mắt vẫn không dứt khỏi gương mặt của Sở Tu Viễn.

Sở Tu Viễn cũng không giận dữ phát cáu, còn khẽ khẽ gật đầu: “Nàng dạy chúng nó rất tốt.”

Lâm Hàn thầm thở phào, không phải chủ nghĩa gia trưởng là được. Nếu không thì nàng sẽ cực kỳ lưu luyến cuộc sống bây giờ, cũng sẽ phải nghĩ cách bỏ chạy.

“Trong nhà không có trưởng bối, ta là trụ cột chính của chúng nó, nên chúng nó không thể không dựa dẫm vào ta một chút, dần dà thì vui vẻ nghe lời ta.” Lâm Hàn muốn thẳng thắn khoe, nhưng Sở Tu Viễn không chỉ có tướng mạo mà ngay cả tính khí của hắn cũng đều không giống với những gì nàng nghe ngóng được, dựa vào việc biết mình biết ta, nàng cũng không thể bộc lộ bản tính nhanh như thế được.

Sở Tu Viễn cười khổ bảo: “Đừng an ủi ta, ta biết mấy năm nay ta chưa từng dốc sức làm tròn trách nhiệm của phụ thân, may mà lần này có thể ở nhà mấy năm.”

Ý của lời này nghĩ là chưa từng thua trận.

Lâm Hàn vui mừng thay cho hắn: “Bệ hạ có thưởng khen gì chàng không?”

“Có thưởng ngàn vàng, ở khố phòng.”

Lâm Hàn định hỏi tại sao lại là ngàn vàng, nhưng vừa nghĩ tới thân phận hiện giờ của nàng thì không khỏi lấy làm vui mừng, ngàn vàng rất tốt: “Chúc mừng tướng quân.”

Sở Tu Viễn đờ người.

Lâm Hàn chớp mắt: “Ta, nói sai à?”

Buổi sáng Sở Tu Viễn và Sở Mộc đến Tuyên Thất, trong Tuyên Thất có rất nhiều người đang nghị sự với Hoàng đế Thương Diệu.

Thương Diệu thấy hai người bọn họ quay về thì mừng vui khôn tả rồi thưởng cho đại tướng quân Sở Tu Viễn ngàn vàng, phong Sở Mộc làm Tắc Bắc hầu, ngụ ý bình định Hung nô Tắc Bắc.

Hai thánh chỉ lần lượt vào tay của Sở Tu Viễn và Sơ Mộc, Sở Tu Viễn nhìn thấy sự chế nhạo trong mắt của đồng liêu, bao gồm cả nhạc phụ Lâm thừa tướng, chỉ thiếu điều chưa nói rõ rằng hắn còn chẳng bằng Sơ Mộc, cháu của hắn.

Đương nhiên Sở Tu Viễn có thiên phú nhưng không có Hoàng đế phát hiện bồi dưỡng thì hắn vẫn còn ở nông thôn loanh quanh với bùn đất.

Thế nên hắn vẫn luôn cảm kích Hoàng đế, đối với cái nhìn gai mắt cũng có thể làm thinh. Nhưng dẫu sao hắn cũng là con người có m.á.u có thịt, khó tránh khỏi cảm thấy chán ghét.

Nghe thấy lời chúc mừng đến từ vợ của hắn, nỗi niềm không vui nơi đáy lòng của hắn phai nhạt đi, hắn cũng không muốn qua loa nên bèn đáp thản nhiên: “Không gọi là mừng được.”

Thế này là có bất mãn với Hoàng đế à???

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

https://monkeydtruyen.com/song-lai-ta-nuoi-duong-con-cua-dai-tuong-quan/chuong-37.html

.]

Sống an ổn chưa được mấy hôm, nàng không muốn lại trải qua chiến loạn, cho dù Sở Tu Viễn thắng đi chăng nữa.

Lâm Hàn vờ ngạc nhiên: “Đại tướng quân đã là Vạn Hộ hầu, là Vạn Hộ hầu duy nhất trong triều tự dựa vào chính mình mà có được, bổng lộc cao ngất ngưởng, còn muốn bệ hạ thưởng thế nào?”

Không đợi Sở Tu Viễn biện giải: “Ta dâng nông sản có sản lượng cao đã mang lại lợi ích cho vạn dân lên bệ hạ, nhưng đến cả một đồng tiền bệ hạ cũng chẳng thưởng. Ta còn tưởng sẽ thưởng cho chàng nhiều nhất là trăm vàng.

“Khụ!” Sở Tu Viễn bị sặc nước bọt.

Lâm Hàn thấy vẻ hậm hực trên mặt hắn dần tan biến, nhưng nàng chẳng hề buông lỏng, tiếp tục kiên trì bảo: “Người đời đều nói bệ hạ tiêu tiền như nước, theo ta thấy thì chả khác mấy với lời đồn tướng quân mặt xanh nanh vàng.”

“Không được nói như thế.” Sở Tu Viễn lo nàng càng nói càng đi quá, thấy gia đinh cầm liềm tới bèn bảo: “Hái anh đào thôi. Ta thấy ống khói đã tỏa khói rồi, hái xong cũng nên dùng bữa thôi.”

Mục đích của Lâm Hàn là an ủi Sở Tu Viễn, thấy hắn không còn hậm hực nữa thì chỉ mong hắn chuyển chủ đề, kẻo mình càng nói thì càng nhanh chóng bộc lộ bản tính.

Quả trên cây lác đác trông có vẻ không nhiều thế nhưng bốn cái làn trúc Lâm Hàn chuẩn bị cho Hoàng hậu và Thái tử đều đã đầy ắp, trên cây còn có rất nhiều.

Anh đào và sơn trà vỏ mỏng, dễ hút chim. Vì để ngăn chim muông nên trên cành cây không chỉ quấn rất nhiều dây vải mà còn có mấy hình nộm. Nếu không phải nhớ đến Hoàng hậu và Thái tử thì Lâm Hàn đã hái anh đào và sơn trà dụ chim xuống làm mứt quả từ lâu rồi. Dù rằng nàng sẽ không làm đâu.

Hiện giờ Sở Tu Viễn và Sở Mục quay về rồi, Lâm Hàn bèn bảo∷ “Hái hết xuống.”

“Ăn hết được không?” Sở Tu Viễn hỏi nhưng không đợi Lâm Hàn cất lời hắn đã nói: “Hình như vườn hoa phù dung của bệ hạ không có loại anh đào và sơn trà này, ta tặng gửi cho bệ hạ một ít?”

Trong mắt Hoàng đế Thương Diệu chỉ có Tô mỹ nhân, tặng cho hắn thì ắt hắn sẽ thưởng cho Tô mỹ nhân, Lâm Hàn không muốn cho người xa lạ. Nhưng vừa nghĩ đến phần thưởng hậu hĩnh mà Hoàng đế đã đồng ý vẫn chưa lấy được, Lâm Hàn bèn tự khuyên nhủ mình rộng lượng lên, thả con săn sắt bắt con cá rô.

“Hồng Lăng, đi tìm cái làn trúc.” Lâm Hàn nói.

Hồng Lăng đáp: “Cái mới đã không còn nữa. Cái đựng đào là cái mới nhất rồi.”

“Vậy về dùng nước xối qua một lượt rồi đặt ở trong sân phơi khô. Đi lấy mấy cái chậu tới trước đã.” Lâm Hàn nói xong, Hồng Linh bèn chạy vào nhà bếp tìm chậu.

Lâm Hàn và Sở Tu Viễn đặt anh đào và sơn trà cho Hoàng gia ở chái nhà phía Đông, Đại Bảo Bảo chạy từ trong nhà chính ra, hô hào: “Mẹ, anh đào.”

“Còn chưa ăn no à?” Lâm Hàn ngồi xổm xuống sờ cái bụng be bé của nó: “Còn ăn thịt nữa không?”

Trên mặt đứa bé lộ ra vẻ ngập ngừng.

Lâm Hàn chọn cho nó: “Ăn cơm xong rồi hẵng ăn có được không?”

Đứa bé vươn tay ra đòi bế.

“Ngày xưa chưa thấy đệ thích người ta ôm ấp thế này bao giờ.” Sở Sương thấy nó lại làm nũng thì không kìm lòng được trêu ghẹo.

Thằng bé lại làm ra vẻ quấy nhiễu nó.

Lần này Sở Dương không mở miệng hù dọa nó nữa, trừng nó một cái rồi đi rửa tay với Sở Ngọc.

Lần này thực hiện quy định chia bữa. Lúc đầu khi Lâm Hàn với mấy đứa trẻ ăn cơm thì ghép bốn bàn con hình vuông lại với nhau. Về sau thấy bất tiện nên sai người làm một chiếc bàn dài bốn thước, rộng hai thước.

Lâm Hàn và Sở Đại Bảo Bảo đến nhà chính thì trông thấy nha hoàn bê cái bàn dài ra, nên bèn giải thích với Sở Tu Viễn: “Lúc con trẻ ăn cơm thích chơi, vì để trông chừng nó nên ta bảo mấy đứa trẻ cùng ăn cơm với ta.” Rồi nàng chỉ vào cái bàn bảo: “Nếu chàng và Sở Mộc không quen thì ta sai người bê cái bàn to ra.”

Sở Tu Viễn thấy độ dài ấy có thể để ba người cùng ngồi một hàng nên bảo: “Ở nhà không lắm quy tắc như thế.” Rồi lập tức quay sang Sở Mộc.

Dưới cái nhìn chăm chăm của hắn, Sở Mộc định bảo hắn không muốn ăn cơm với người khác nhưng lại không thốt ra được: “Ta sao cũng được.” Sở Mộc cười đáp: “Lúc đánh trận hành quân bọn ta đều ngồi nền đất cả.”

Bất kể hai người họ thật lòng hay là giả vờ qua loa thì Lâm Hàn đều cho là thật, nàng đi đến chiếc bàn dài do dự một thoáng rồi ngồi ở đầu phía Đông.

Sở Tu Viễn ngồi ở chỗ chính hướng mặt về phía Nam, nhìn thấy Sở Mộc ở đầu phía Tây, Sở Dương và Sở Ngọc ngồi ở đối diện hắn, Sở Tu Viễn thoáng nhìn Lâm Hàn, trầm ngâm do dự một chốc rồi dời chỗ mình về phía Tây: “Phu nhân ngồi ở đây đi. Để con ở chỗ đó, để nó tự ăn.”

“Đại Bảo Bảo!” Sở Đại Bảo Bảo cao giọng nói.

Sở Tu Viễn lập tức cảm thấy đau đầu, bất lực bảo: “Đại Bảo Bảo, đừng để mẹ con bế mãi thế.”

“To xác thế rồi còn để mẹ cho ăn, có biết xấu hổ không đấy.” Sở Dương làm mặt quỷ với thằng bé.

Thằng bé vịn cái bàn dài đứng dậy: “Mẹ, con, tự ăn.”

Bình thường Lâm Hàn cũng không bồng bế nó, thi thoảng nó khó ăn khó uống, Lâm Hàn mới bế nó vào lòng, thấy nó ăn no rồi thì buông nó ra.

Nàng ngồi trước ở đầu phía Đông không phải nàng cho rằng đại tướng quân tôn quý hơn nàng, mà hoàn toàn là vì nàng không muốn ở quá gần Sở Tu Viễn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...