Style lên xe cùng Kant, vẫn còn hoang mang trước tình huống kỳ lạ này, Kant cũng không giải thích gì thêm. Cậu thậm chí còn không biết Kant sẽ đưa mình đi đâu, nhưng nhìn vẻ mặt căng thẳng của bạn mình, cậu không dám hỏi gì, dù chỉ nửa lời.
Cậu thấy Kant lôi ra một chiếc điện thoại nắp gập cũ kỹ giấu dưới ghế xe và nhắn tin cho ai đó. Sau khi đặt điện thoại trở lại chỗ cũ, anh quay sang nhìn Style, mắt chạm mắt.
“Hứa với tao là mày sẽ giữ bí mật chuyện xảy ra hôm nay. Dù là ai, dù mày có tin tưởng họ đến đâu, mày cũng sẽ không kể cho bất kì ai nghe chuyện này.”
“Mày đang tỏ ra đáng sợ đấy, Kant.”
“Nhanh lên, Style, hứa với tao đi.”
“Được rồi, được rồi, tao hứa. Giờ mày có thể nói cho tao biết chuyện gì đang xảy ra không? Tao chỉ đang cố bắt gian bạn gái của Fadel, và giờ mày lại lôi tôi đi đâu đó.”
“Tao nói lại lần nữa, Fadel không có bạn gái. Người phụ nữ đó không phải là bạn gái của Fadel.”
“Tao đang rất bối rối. Chỉ cần nói cho tao biết mày đang đưa tao đi đâu, đây không phải đường về nhà - mà là hướng ngược lại.”
“Chúng ta đang đến cầu xxx. Tao có hẹn với một người ở đó.”
“Ai?”
“Đội trưởng Kris. Chắc mày còn nhớ vài năm trước khi tao bị bắt vì tội ăn trộm xe.”
“Tao nhớ...”
"Tao ra tù vì tao là tay sai cung cấp thông tin cho cảnh sát. Bây giờ tao đang làm việc với họ."
Style nhíu mày nhẹ, bắt đầu hiểu Kant đang giải thích điều gì. Vậy là giờ đây, bạn anh đang làm việc cho một vụ án của cảnh sát. “Và sau đó thì sao...”
"Công việc tao đang làm liên quan đến việc điều tra những kẻ g.i.ế.c người chuyên nghiệp. Cảnh sát có thông tin về hai người đó, nhưng không có bằng chứng nào cho thấy họ là sát thủ thực sự."
“Mày...”
“Tao xin lỗi. Tao không nghĩ mày và Fadel sẽ thực sự yêu nhau. Nhưng cả Fadel và Bison đều là sát thủ. Có vẻ như họ đang bắt đầu một vụ g.i.ế.c người mới.”
Style im lặng đến nỗi quên cả thở. Tâm trí cậu trống rỗng, cơ thể tê liệt. Cậu đảo mắt nhìn Kant, người đã đỗ xe và tắt máy. Kant đập đầu vào ghế, nhìn bạn mình với vẻ mặt tội lỗi. “Hay là mình ra ngoài hút t.h.u.ố.c hít thở tí không khí trong lành nhé?”
Không đợi Style trả lời, anh dẫn đường ra ngoài. Style ngồi im một lúc lâu, đủ để Kant hút vài hơi thuốc. Cậu cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ. Sau đó, cậu mở cửa xe, tiến đến giật mạnh cổ áo Kant, nhìn chằm chằm vào đôi mắt tròn của anh, tìm kiếm sự thật đằng sau những lời anh vừa nói.
Làn gió từ dòng sông thổi qua, làm mát cơ thể, nhưng không khí mát mẻ không thể làm giảm cơn giận dữ đang sôi sục trong Style, dù chỉ một chút.
Cậu ta đ.ấ.m Kant, nhưng Kant chỉ để cậu ta đấm.
“Mày nghĩ tình cảm của tao là gì? Tao chưa từng thích ai cả, Fadel là người đầu tiên. Và giờ mày lại nói anh ấy là kẻ g.i.ế.c người? Mày đang nói người tao yêu - người trông có vẻ hung dữ nhưng lại dịu dàng với tao - lại g.i.ế.c người sao? Mày đang nói cái quái gì vậy, Kant?”
“Tao hiểu mày... Tao hiểu.”
Style lại đ.á.n.h vào Kant, hét lớn.
“Mày hiểu cái gì? Mày thực sự hiểu cái gì hả đồ khốn? Cứ nói là mày chỉ đang đùa, là mày chỉ đang nói dối đi.”
“Tao không nói dối, và tao hiểu cảm giác bối rối của mày khi phát hiện ra người mình yêu là một kẻ g.i.ế.c người - một sát thủ chuyên nghiệp.”
Kant cũng hét lại to không kém. Điếu t.h.u.ố.c anh đang cầm trên tay đã rơi đâu mất. Anh lùi lại khỏi Style, cảm thấy vết thương trên môi nhói đau. Gợi nhớ lại sự việc, anh hoang mang, cả ngày cứ nghĩ thực ra Bison chỉ ra ngoài làm việc gì đó quan trọng, nhưng thực tế lại hoàn toàn khác.
Anh ta đã theo dõi người yêu, giống như Style đã làm. Sau khi tách khỏi Fadel, Bison đến phòng điều khiển camera để tiêu hủy bằng chứng.
Mục tiêu tối nay là người phụ nữ kia. Hai anh em sát thủ không g.i.ế.c cô ấy, dường như họ đến gần cô ấy để moi thông tin.
Kant tự đ.á.n.h mình vì anh ta vô cùng bối rối và có vẻ như anh ta còn bất ổn về mặt tinh thần hơn cả Style.
Anh lại hét to lên. Rồi Kant nhắm mắt, từ từ bình tĩnh lại. Khi nhìn sang Style, anh thấy bạn mình đang cúi đầu, nắm chặt tay, vai run rẩy như sắp khóc.
“Mày chỉ mới bắt đầu thích anh ta thôi. Tình cảm của mày chắc chưa sâu đậm đến mức đó đâu, phải không? Cứ chia tay anh ta và gửi đoạn clip mày quay Fadel hôm nay cho cảnh sát đi.”
Style không phản ứng hay từ chối. Cậu ta bước tới, giật cổ áo Kant lần nữa để lôi gói t.h.u.ố.c lá từ túi áo sơ mi của bạn mình. Cậu ta lấy một điếu, châm lửa rồi ném những điếu t.h.u.ố.c còn lại xuống đất, vừa đi vừa tìm chỗ thích hợp để hút t.h.u.ố.c trong khi ngẫm nghĩ về những chuyện đã xảy ra.
Kant để cậu ta một mình cho đến khi chất nicotin làm dịu đi sự bối rối của cậu. Style quay sang hỏi bạn mình: “Mày có chắc là mày có thể ngừng thích Bison không? Mày thực sự nghĩ rằng mày có thể ngừng thích một người mà mày vừa mới bắt đầu yêu sao?”
Kant im lặng một lúc lâu. Khi nói đến cảm xúc của chính mình, anh cảm thấy khó khăn hơn nhiều.
Anh đã sai khi bảo Style ngừng thích Fadel, vì điều đó không dễ như anh nghĩ.
“Một tên tội phạm quèn như tao mà lại yêu một sát thủ, nghe có vẻ điên rồ phải không? Lần đầu gặp em ấy ở sân bowling. Tao chẳng biết gì cả, tao chỉ cảm thấy bị em ấy thu hút một cách kỳ lạ. Em ấy như một món ăn tinh nghịch mà tao muốn chọc vào. Có lẽ vì em ấy là một tên tội phạm khét tiếng nên tao mới thấy em ấy thú vị đến vậy.”
“Nhưng tao không phải tội phạm, và tao không ngờ mình lại bị liên lụy vào chuyện này. Mày có biết bố tao rất quý Fadel không? Ông ấy muốn anh ấy chăm sóc tao cho đến khi tao già đi.”
Style rít thêm một hơi thuốc, mắt đỏ hoe khi những viễn cảnh tương lai cậu từng tưởng tượng tràn ngập tâm trí. Cậu đặt Fadel vào giấc mơ đó, nhưng giờ đây cậu cảm thấy như thể chuyện tình này đã được định sẵn sẽ kết thúc trước cả khi nó thực sự bắt đầu.
Cậu vén những sợi tóc đang rủ xuống mặt ra sau tai.
“Mày thực sự định giao Bison cho cảnh sát sao?”
“Chuyện đó nằm ngoài trách nhiệm của tap. Tao chỉ cần tìm bằng chứng chứng minh em ấy là sát thủ, rồi lần theo dấu vết để tìm ra kẻ đứng sau giật dây.”
"Mày đã tìm thấy gì chưa?" Style hỏi với giọng điệu chế giễu, cười khẽ với người bạn của mình.
Kant gật đầu, ngay khi anh thoáng thấy đội trưởng Kris đang đi về phía họ.
“Tôi đã tìm thấy bằng chứng xác nhận cậu ta là sát thủ, nhưng tôi vẫn không biết ai là người đứng sau mọi chuyện.”
Đội trưởng Kris dừng lại gần họ, nhìn chằm chằm vào hai chàng trai trẻ. Style liếc nhìn đội trưởng, cảm thấy quá choáng ngợp nên không thể chào hỏi một cách thân thiện.
Nhìn thấy Kant vẫn không hề nao núng trước sự xuất hiện của đội trưởng, Style vẫn giữ nguyên thái độ im lặng của mình.
"Tại sao cậu lại mang bạn mình theo, Kant?" Đội trưởng Kris hỏi.
"Tôi đã tiết lộ bí mật liên quan đến công việc và đoạn clip mà Style quay hôm nay có thể thực sự giúp ích cho anh", Kant giải thích.
“Cho tôi xem nó đi.”
Style ngẩng cằm lên thách thức, phát ra một âm thanh kỳ lạ trong cổ họng. Cậu ta do dự không biết có nên đưa điện thoại cho đội trưởng Kris ngay hay không, thay vào đó là một nụ cười gượng gạo đầy lo lắng.
Bầu trời không có một vì sao.
Đội trưởng Kris thở dài.
“Nào chàng trai hãy hợp tác với cảnh sát đi.”
Chỉ một câu nói đó đã khiến Style phải đưa điện thoại cho Đại úy Kris, trái với ý muốn của cậu. Cậu liếc nhìn Kant với vẻ cảnh cáo.
Viên đội trưởng bắt đầu phát đoạn video trên điện thoại của Style, trong khi Kant tiếp tục: “Có lẽ chúng đang bắt đầu một phi vụ mới. Chúng đã chuốc t.h.u.ố.c người phụ nữ trong clip để moi thông tin nhưng không g.i.ế.c cô ấy. Mục tiêu tiếp theo có thể liên quan đến người phụ nữ này. Anh nên điều tra đi.”
"Ừm, làm tốt lắm", Đại úy Kris khen ngợi, chuyển bằng chứng sang điện thoại của mình. Sau đó, anh ta xóa đoạn clip khỏi thiết bị của Style trước khi trả lại cho cậu.
Style vẫn im lặng, mặc dù bình thường cậu là người nói nhiều. Lúc này, cậu chẳng muốn nói gì, thậm chí chẳng muốn nghe.
"Đội trưởng," Kant lên tiếng.
“Có chuyện gì vậy, Kant?”
“Tôi muốn nghỉ việc này.”
“Bởi vì cậu yêu tên sát thủ có khuôn mặt ngọt ngào đó à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/the-heart-killer/chuong-14.html.]
“Đúng”
"Tôi đã cảnh báo cậu phải cẩn thận. Tôi hiểu cảm giác của cậu, nhưng giờ thì không còn quan trọng nữa.Đã đến nước này rồi thì không thể bỏ cuộc được. Chỉ cần tìm ra kẻ chủ mưu là hồ sơ của cậu sẽ được trong sạch. Cậu không muốn tiền cho em trai mình sao?"
“Kant... những cơ hội như thế này không có thường xuyên đâu”, Đội trưởng Kris thúc giục.
Kant cố gắng lấy lại hơi thở, môi mím chặt vì do dự.
Anh ta bị lạc lối, hoàn toàn không biết phải tiếp tục thế nào. Đội trưởng Kris, cảm nhận được sự bối rối ấy, quyết định nắm quyền kiểm soát tình hình.
“Tìm ra kẻ đứng sau chuyện này. Tôi tin cậu sẽ làm được.”
Vị đội trưởng vỗ vai Kant trước khi biến mất như thể chưa từng có mặt ở đó. Style liếc nhìn người bạn vẫn đứng chôn chân tại chỗ.
Anh không muốn nói ra suy nghĩ của mình, nhưng cũng không thể kìm nén được. “Cảm giác như bị dồn vào chân tường vậy.”
Kant ngạc nhiên quay sang Style. “Mày... đứng về phía tao à?”
“Tao không chắc việc tức giận sẽ mang lại ích lợi gì. Trước khi đội trưởng Kris đến, tao thừa nhận mình đã rất tức giận, nhưng giờ tao nghĩ tao hiểu mày cũng không cố ý để mọi chuyện diễn ra như thế này.”
Kant gật đầu, thừa nhận lời Style nói là sự thật. “Ừ... Tao không ngờ mọi chuyện lại diễn ra thế này.”
“Tao nghĩ tình yêu là như vậy. Dù có cẩn thận đến đâu, nếu đã định thì nó vẫn sẽ xảy ra. Vậy, mày vẫn sẽ làm việc với vị đội trưởng đó chứ?”
“Tao không biết. Tao chỉ không muốn làm điều này nữa. Còn mày và Fadel thì sao?”
"Không chắc lắm. Đi uống bia thôi. Người ta nói uống bia giúp đầu óc minh mẫn hơn khi bế tắc." Style đứng thẳng dậy, xoay người nhìn Kant lần nữa. Kant gật đầu đồng ý.
“Tao sẽ trả tiền. Hãy coi đó là lời xin lỗi.”
“Vậy thì hãy chuẩn bị chi tiền đi.”
“Mày biết không, Style? Mày tốt bụng một cách đáng kinh ngạc”, Kant nhận xét, giọng điệu trêu chọc.
"Mày đang nói gì vậy? Không cần phải sến súa thế. Tao không thích thứ gì quá sến súa", Style đáp trả, giả vờ khó chịu.
“Ồ, không có gì ngạc nhiên khi Fadel thích mày.”
Style dừng lại, hít một hơi thật sâu rồi thở ra chậm rãi. “Mày có thực sự nghĩ anh ấy yêu tao không?”
“Kể cả có nói ra hay không thì cũng không quan trọng, tao thực sự tin rằng tình cảm Fadel dành cho mày là thật.”
“Biết vậy cũng chẳng ích gì. Số phận còn trêu đùa tao bao nhiêu lần nữa đây? Tao chỉ muốn đi bắt gian bạn trai mình ngoại tình mà cuối cùng lại vướng vào chuyện này.”
"Xin lỗi về chuyện đó." Kant một lần nữa xin lỗi, Style nghiêng đầu một chút, và cơn ho dai dẳng lại nổi lên.
“Mà này, chắc tao cũng khá giỏi nhỉ? Tao đã chọc tức Fadel đến mức đó. Mày tưởng tượng được không? Anh ta không những không g.i.ế.c tao mà còn say mê tao đến chết.”
Kant mỉm cười yếu ớt với bạn mình, không muốn cãi lại Style. Đúng là cậu ta rất giỏi đối phó với Fadel, nhưng lúc này, trái tim cả hai đều chẳng hề vững vàng, bất chấp vẻ ngoài giả tạo mà họ cố gắng tỏ ra.
Trong khi đó, Bison và Fadel trở về nhà sau khi thu thập thông tin cần thiết từ Penpak. Hai anh em bước vào không gian làm việc trong nhà Fadel. Ngồi sau màn hình máy tính, Fadel bắt đầu chuyển dữ liệu từ một thiết bị điện tử nhỏ sang một màn hình lớn hơn. Trong khi chờ tải lên hoàn tất, Bison bước vào, nhấp một ngụm nước ngọt và thản nhiên quan sát quá trình.
Bison ném một chiếc thẻ nhớ nhỏ gần tay Fadel, anh liếc nhìn em trai mình với vẻ mặt nghiêm túc.
“Cái gì thế này?”
“Video giám sát từ nhà hàng ngày hôm nay.”
“Sao mày lại mang thứ này về? Chỉ cần tiêu hủy bằng chứng là được rồi.”
“Vậy nếu Luerat và Penpak có một cuộc họp bí mật và có thông tin nào đó có thể bán được thì sao? Em muốn lấy nó trước. Nếu bán được, chúng ta có thể kiếm được chút tiền. Anh biết đấy, mấy kiểu kinh doanh đó có rất nhiều bí mật, chắc chắn phải có thứ gì đó đáng để đầu tư chứ.”
“Mày đâu có thực sự cần tiền đâu, phải không? Cứ như thể mày đang tiết kiệm tiền để làm đám cưới hay gì đó vậy.”
Bison không quan tâm đến lời khiển trách của Fadel, chỉ gật đầu đáp lại.
“Chỉ cần giữ nó cho em là được.”
Thở dài chán nản, Fadel tuân lệnh, lấy chiếc túi zip nhỏ để đựng thẻ nhớ vào. Anh ghi rõ nơi lấy thẻ và ngày tháng trước khi cất vào hộp đựng nhỏ.
Bison dựa lưng vào bàn, và cuối cùng, tất cả dữ liệu đã được chuyển giao. Những ngón tay của Fadel lướt trên bàn phím, và chẳng mấy chốc, lịch trình và nhật ký cuộc hẹn của Luerat hiện ra trên màn hình. Penpak, với tư cách là thư ký riêng của Luerat, đã tỉ mỉ ghi chép lại các hoạt động của sếp, giúp họ, với tư cách là sát thủ, dễ dàng lên kế hoạch cho hành động tiếp theo.
“Ông ta sẽ tổ chức một buổi dạ tiệc từ thiện tại Quỹ Surarat vào ngày kia. Đó là một bữa tiệc hóa trang. Em nghĩ hôm đó là thời điểm thích hợp để hành động. Mặt nạ sẽ giúp che giấu danh tính của chúng ta”, Bison gợi ý, chỉ ra chi tiết đó trong lịch trình của Luerat. Fadel im lặng, suy ngẫm về lời đề nghị trong khi tiếp tục phân tích thông tin trước mặt.
Fadel gật đầu đồng ý, anh nghĩ đến điều gì đó.
“Hãy để người kia tìm một tấm vé vào cửa cho sự kiện này. Trong khi đó, chúng ta nên lập một kế hoạch chặt chẽ và chuẩn bị vũ khí cần thiết cho nhiệm vụ.”
Bison chào đáp lại. Sau khi chọn ngày thực hiện nhiệm vụ, Fadel mở bản đồ khu vực xung quanh địa điểm.
“Hãy xem xét các lối thoát. Với một người ở vị trí của Luerat, có lẽ sẽ có rất nhiều nhân viên an ninh tại sự kiện. Có khả năng cảnh sát cũng sẽ vào cuộc, nhưng chúng ta không thể để xảy ra bất kỳ sai sót nào.”
Bison gật đầu đồng ý, nhấp thêm một ngụm soda, nheo mắt một chút.
"Sau nhiệm vụ này, đừng quên những gì chúng ta đã nói, rằng chúng ta sẽ đàm phán để từ bỏ việc làm sát thủ." Fadel im lặng một lúc, trả lời bằng giọng âm trầm và không chắc chắn, "Ừ, anh sẽ không quên." Anh hy vọng nhiệm vụ này thực sự sẽ là nhiệm vụ cuối cùng của họ.
Mùi cà phê mới pha thoang thoảng khắp căn phòng rộng rãi. Cảnh sát Kris quyết định đi pha thêm một tách nữa, dù đã hơn bốn giờ sáng. Anh vẫn đang ở đồn cảnh sát cùng hai đồng nghiệp thân tín. Sau khi nhận được báo cáo rằng hai sát thủ đã bắt đầu hành động nhắm vào một mục tiêu mới, anh ra lệnh cho đội của mình điều tra xem người phụ nữ mà Fadel đã tiếp cận thực sự là ai.
Tên cô ấy là Penpak, một thư ký thân cận của Luerat giàu có, và không khó để đoán rằng mục tiêu mới của những kẻ ám sát không ai khác chính là người đàn ông được biết đến với cái tên ông trùm nhân từ.
Sĩ quan Kris đã chỉ thị cho đội của mình thu thập thêm thông tin về Penpak và Luerat để tìm hiểu xem Luerat có thể đã có quan hệ với ai gần đây. Đáng tiếc là họ vẫn còn thiếu thông tin.
Anh không phát hiện điều gì bất thường, nhưng anh biết rằng chỉ vài ngày nữa thôi, Luerat sẽ tổ chức lễ kỷ niệm 30 năm thành lập Quỹ Surarat.
“Thưa cảnh sát, ngài nói đám sát thủ này hành động như anh hùng, chỉ g.i.ế.c người xấu thôi, đúng không? Tôi đã nghiên cứu tiểu sử của ông trùm Luerat hàng giờ liền, và tôi không thấy ông ta có gì sai cả. Ông ta là một trong số ít doanh nhân có lý lịch trong sạch như vậy.”
Sĩ quan Kris nhấp một ngụm cà phê, c.ắ.n môi vì anh cũng nghĩ như vậy.
“Chắc hẳn có chi tiết nhỏ nào đó mà chúng ta có thể đã bỏ sót”, sĩ quan Kris nói, hất tóc ra sau khi bước đến tấm bảng ghim những hình ảnh do đội của anh in ra. Trên đó có hình Fadel và Bison, với những đường kẻ đỏ và xanh lam thể hiện sự chăm chỉ làm việc gần đây của anh.
Bức ảnh anh vừa ghim là ảnh ông trùm Luerat và tổng quan về quỹ. Anh nheo mắt nhìn bức ảnh của người sáng lập, nhận ra Luerat không phải là người duy nhất trong ảnh.
“Những người trong ảnh là ai?”
Sĩ quan Kris chỉ vào những bức ảnh, ra hiệu cho đội của mình tìm kiếm thông tin. “Đây là những người sáng lập quỹ, thưa ngài. Bên trái là chủ sở hữu của Empire Estate and Property, bên phải là chủ sở hữu của Công ty Kasemsan. Có vẻ như cả hai gia đình đều là bạn thân của ông trùm Luerat, nhưng cả hai đều đã qua đời.”
“Đã qua đời?”
“Đúng.”
“Họ c.h.ế.t như thế nào?”
“Trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi.”
"Còn các doanh nghiệp thì sao?" Cảnh sát Kris xoa cằm, đôi mắt chìm sâu trong suy nghĩ, như thể anh đã tìm thấy chi tiết nhỏ mà mình đang tìm kiếm.
“Hầu hết cổ phần đã được bán cho ông trùm Luerat trước khi họ qua đời. Về phần những người thừa kế của hai gia đình, họ đã biến mất. Có khả năng họ cũng đã chết.”
Sĩ quan Kris l.i.ế.m môi, tia hy vọng nhỏ nhoi dường như tan biến vào bóng tối.
"Sĩ quan, anh có biết khi nào chúng lại tấn công không?" Câu hỏi này kéo sĩ quan Kris ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. Anh nhìn vào bảng thông tin và nói với vẻ tự tin.
“Tôi tin rằng họ sẽ hành động trong lễ kỷ niệm 30 năm thành lập Quỹ Surarat. Chúng ta phải ngăn chặn họ.”
Bởi vì ngay cả khi ông trùm Luerat thực sự là một kẻ đáng khinh bỉ, đất nước này vẫn có tiếng tăm, và ý tưởng về những kẻ sát nhân hành quyết những kẻ thấp hèn trước mặt cảnh sát, là một sự x.úc p.hạ.m lớn đến phẩm giá của anh!
--------------------------------------------------