Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

The Heart Killer

Chương 21

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nửa đêm, Bison rời khỏi nhà và trở về tòa nhà bỏ hoang nơi cậu đã giam giữ Kant. Khu vực xung quanh tòa nhà chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng le lói từ đường phố hắt ra một chút ánh sáng lờ mờ. Bison chậm rãi bước vào nhà, không ngờ Kant vẫn đang ngồi đó chờ cậu.

Cậu không trói Kant chặt. Nhưng dù có trói chặt đến đâu, Bison vẫn tin chắc Kant có thể tự giải thoát. Cậu đã từng nói rằng năng lực của Kant còn hơn thế nhiều . Sau khi Kant biết được bí mật về cuộc đời sát thủ của cậu, Bison không thể cưỡng lại việc đào sâu tìm hiểu về lai lịch của Kant.

Bison di chuyển trong bóng tối, chỉ dựa vào ánh đèn đường bên ngoài. Các giác quan của cậu nhạy bén đến mức cậu không cần bất kỳ công cụ nào như đèn pin. Chẳng mấy chốc, cậu đã đến căn phòng nơi đã trói Kant. Bờ vai cậu tựa vào mép cửa, cánh cửa gỗ cũ kỹ, mục nát đang khép hờ. Thân hình cao lớn của Kant vẫn ngồi trên chiếc ghế giữa phòng, cổ tay vẫn bị trói như cũ.

Bison đảo đôi mắt sâu hoắm. Khoanh tay, cậu hắng giọng, mặc dù cậu biết rõ Kant đã biết cậu đã quay lại.

"Anh không bỏ chạy sao? Anh có rất nhiều cơ hội để trốn thoát khi tôi đi vắng mà", Bison nhận xét.

Cậu nói, giọng điệu bình tĩnh và kiềm chế hơn so với trước đó.

Kant nhẹ mỉm cười, lắc đầu chậm rãi, mắt vẫn còn bị bịt kín. Anh quay về phía Bison đang đứng. Tuy mắt bị bịt kín khiến Kant không nhìn thấy gì, Bison vẫn cảm thấy như cậu đang bị Kant nhìn thấu.

“Không, anh ở lại đây đợi em. Anh nghĩ rồi em cũng sẽ quay lại, và anh nghĩ tốt hơn là nên đợi ở đây.”

"Tôi nghe nói anh định không làm tay trong cho cảnh sát nữa." Bison dừng lại, dựa vào khung cửa, bước tới đứng ngay trước mặt người đàn ông đang bị trói. Kant dõi theo chuyển động của cậu, dựa vào tiếng bước chân để xác định vị trí của Bison.

Ánh mắt anh hướng thẳng về phía trước, nơi Bison đang đứng, tay cậu khoanh trước ngực, chân hơi dang rộng. Cậu không mang vũ khí, không hề có ý định làm hại người đàn ông đã bị đ.á.n.h bầm dập trước mặt.

“Nếu em muốn, tôi có thể từ bỏ, Bison.”

“Chưa đâu - vì tôi cần anh giúp một việc.”

Tấm bịt mắt không che hết lông mày, nên Bison có thể thấy Kant nhíu mày. Cậu hít một hơi thật sâu, tạo ra một âm thanh khe khẽ khi tiến về phía trước, dừng lại bên một chiếc bàn cũ kỹ, bẩn thỉu trước ghế Kant đang ngồi. Cậu ngồi xuống mép bàn.

"Giúp chuyện gì?" Kant hỏi, thè lưỡi ra l.i.ế.m đôi môi khô khốc. “Tôi định hoàn thành nốt công việc hôm nay. Anh biết mục tiêu mới nhất của tôi là ai rồi đấy, người mà tôi đã ám sát thất bại.”

“Chao Sua Luerat?”

“Chắc chắn rồi, nhưng ông ta vẫn chưa chết. Không phải anh muốn tìm hiểu xem ai là người đứng sau ra lệnh g.i.ế.c những doanh nhân và chính trị gia đó sao?”

“Anh đã nghi ngờ một người. Là mẹ nuôi của em. Nhưng thật không may, anh không biết bà ấy là ai.”

“Tôi không ngạc nhiên khi Đại úy Kris chọn làm việc với anh”, Bison bình tĩnh đáp. “Sếp tôi là mẹ nuôi của tôi. Hôm nay là một ngày đáng ghét. Tôi vừa phát hiện ra mục tiêu tiếp theo của bà ta là Fadel và tôi.”

Kant im lặng, chăm chú lắng nghe Bison nói tiếp với giọng điệu bình tĩnh thường ngày.

“Và có vẻ như chính mẹ nuôi của tôi là người đứng sau cái c.h.ế.t của cha mẹ ruột tôi. Tôi muốn vạch trần tội ác của bà ta và hy vọng cảnh sát sẽ đưa bà ta ra trước công lý.”

“Em cần anh làm gì?”

"Liên lạc với Đại úy Kris giúp tôi. Nói với ông ấy rằng nếu muốn bắt được thủ phạm thực sự, chúng ta cần phải hợp tác một thời gian." Bison nhìn lên trần nhà. Đây chính là kế hoạch của Fadel để Lily phải vào tù. Fadel không muốn g.i.ế.c bà ta, anh bảo rằng cái c.h.ế.t quá nhẹ nhàng cho bà ấy.

Nhưng dù sao thì, việc bỏ tù một người như Lily cũng không hề dễ dàng. Những mối quan hệ quyền lực của bà ta có thể dễ dàng giúp bà ta trốn tránh mọi cáo buộc. Họ cần một kế hoạch tỉ mỉ, cũng như một cảnh sát đáng tin cậy.

Trong trường hợp này, "đáng tin cậy" có nghĩa là một người có cùng mục tiêu. Đại úy Kris quyết tâm hạ bệ nhân vật quyền lực đã ra lệnh g.i.ế.c hại các doanh nhân và chính trị gia nổi tiếng.

Về phần cậu và Fadel, họ muốn trả thù cho gia đình. Mục tiêu của họ là Lily. Mặc dù họ không thể hoàn toàn tin tưởng Đại úy Kris, nhưng chắc chắn vẫn an toàn hơn là trực tiếp đến cảnh sát và cố gắng báo cáo tội ác của Lily.

Mẹ nuôi của cậu có sức ảnh hưởng cực kỳ lớn, không thể biết được bà ta đã mua chuộc được bao nhiêu sĩ quan cảnh sát.

"Làm sao anh biết được em không có ý định làm điều gì mờ ám?" Kant hỏi.

"Anh cảnh giác cũng là lẽ tự nhiên thôi." Bison đáp. "Nhưng tôi không thể chứng minh mình không có âm mưu gì. Sao anh không tự mình kiểm tra tôi xem?" Bison đứng thẳng dậy, mắt chớp chậm rãi.

Bison bước lại gần Kant, người vẫn đang bị trói. Cậu đưa tay ra, cẩn thận tháo khăn bịt mắt. Khi nó rơi xuống sàn, Bison thấy mắt Kant rung lên, hàng mi dày từ từ cong lên.

Bison luôn nghĩ Kant sở hữu đôi mắt đẹp nhất mà cậu từng thấy, một vẻ đẹp hiếm có khiến cậu bị cuốn hút bất chấp bản chất sát thủ m.á.u lạnh của cậu. Khi ánh mắt họ chạm nhau, họ nhìn nhau trong một cuộc đấu trí lặng lẽ nhưng dữ dội, không ai muốn rời mắt trước. Kant khẽ cử động cổ tay, nới lỏng sợi dây trói tay anh ra sau lưng cho đến khi nó trượt xuống, hòa vào miếng bịt mắt trên sàn.

Anh đã tự giải thoát từ lâu nhưng không hề có ý định trốn thoát. Anh đã cố tình chờ đợi ở đây, chờ Bison quay lại. Và giờ, anh cảm thấy điều đó thật xứng đáng. Với bàn tay được giải thoát, Kant đưa lên nắm chặt vai Bison.

Kant tiếp tục nhìn sâu vào mắt Bison. Và trong khoảnh khắc căng thẳng giữa hai người, anh đã thốt ra một câu mà có lẽ anh không nên thốt ra.

"Lần đầu tiên anh gặp em, anh không biết em là ai, nhưng anh rất để ý đến em."

"Và bây giờ? Giờ thì anh đã biết tôi là ai, anh còn hứng thú không?" Kant đưa tay ra, siết chặt lấy chiếc cổ nhợt nhạt của Bison, và tên sát thủ cứng rắn nhướn mày đầy thách thức.

“Chắc anh điên thật rồi. Anh nghĩ mình đã phải lòng en rồi, và có lẽ không thể nào thoát ra được nữa. Càng biết em là ai và em đang làm gì, anh càng bị em mê hoặc.”

Bison cuối cùng cũng bật ra một tiếng cười khô khốc. Ánh mắt Kant không giấu giếm điều gì, bộc lộ từng chút cảm xúc. Trong khoảnh khắc mà những lời thú nhận dường như hoàn toàn vô nghĩa, cậu đã nghe thấy "tiếng yêu" rõ như ban ngày, nghiêm túc đến mức cậu không thể phớt lờ. Bison nhìn Kant, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của anh và hỏi:

“Anh tự cởi được trói lúc nào vậy?”

“Em muốn biết sự thật hay anh nên nói dối?”

“Tất nhiên là sự thật rồi.”

“Kể từ lúc anh nhận ra mình bị trói.”

“Còn chân của anh thì sao?”

“Cũng vậy thôi.”

“Thật là một kẻ rắc rối.”

“Em còn rắc rối hơn anh nhiều đấy.”

“Kant.”

“Hả?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/the-heart-killer/chuong-21.html.]

"Anh là một kẻ gây rối... khiến tôi phát điên." Bison siết chặt cổ tay Kant, rồi nghiêng người tới, áp môi mình vào môi Kant, hôn anh đầy khao khát, không còn che giấu hay kìm nén điều gì nữa.

Cậu muốn người kia đến nhường nào.

Khi cậu buông ra, cậu nói, “Tôi ghét bản thân mình yêu anh.”

“Anh cũng vậy.”

“Nhưng tôi đã lạc lối mất rồi.”

"Anh cũng thế." Kant không muốn nói thêm gì nữa. Anh kéo Bison khá mạnh, kéo cậu ngồi lên đùi mình, hôn lên cổ cậu, c.ắ.n và mút yết hầu cậu khi nó nhấp nhô theo từng ngụm. Bàn tay còn lại của anh nắm chặt và xóa nắn cơ bắp săn chắc trước mặt, đắm chìm trong cảm giác vừa bực bội vừa khao khát.

Không thể phủ nhận: cả hai chúng ta đều đã phải lòng một kẻ gây rối. Và cảm giác hồi hộp khi làm điều này ở một nơi hoang vắng thế này ư? Nó khiến chúng ta phát điên, nhưng dù sao thì cũng sẽ làm thế - như thể chúng ta đang mất trí vậy.

Bison luồn tay vào tóc Kant, nắm chặt rồi giật ngược ra sau, khiến Kant nghiêng đầu. Cơn đau làm anh nhăn mày, nhưng anh vẫn thốt lên một tiếng thỏa mãn, hé môi đáp lại Bison khi anh cúi xuống gần hơn. Kant khẽ nhích hông, nhấc Bison lên, ấn chặt vào anh.

Anh đặt Bison xuống bàn, thầm hy vọng chân nó đủ khỏe để chịu được sức nặng của cả hai. Nhưng Bison dùng chân đẩy Kant ra, đá mạnh vào cơ bụng săn chắc của Kant.

Bison chậm rãi kéo chân xuống, lướt qua sự kích thích đang dâng trào của Kant. Kant nuốt nước bọt, áp lực từ đôi giày thể thao của Bison càng làm phản ứng của anh thêm mãnh liệt, quần anh càng căng cứng.

“Anh cươπg cứng quá, Kant.”

“Anh đang nghĩ cách trả thù em đây.”

Bison nhếch mép cười, hạ chân xuống và tự mình bước xuống bàn. Cậu thu hẹp khoảng cách giữa họ, cúi xuống hôn cằm Kant, trong khi đôi tay khéo léo cởi cúc áo và kéo khóa quần anh ta.

Bison quỳ xuống, ngước nhìn khuôn mặt điển trai của Kant. Kant ngửa đầu ra sau, thả cái thứ đang cươπg cứng ra khỏi quần lót. Bison giữ chặt nó, nhìn Kant với ánh mắt đầy thách thức. Kant đang đứng phía trên, hoàn toàn phó mặc cho Bison.

Anh đang bị chế ngự. Bison sắp hủy diệt anh không chút thương tiếc, bắt đầu bằng một nụ hôn ở đầu d**ng v*t, chiếc lưỡi nóng bỏng của cậu trêu chọc nó. Như một lời chế nhạo cuối cùng, Bison mút mạnh nó.

Kant ®ên lên một tiếng, không thể kìm nén được nữa. Anh không hiểu nổi tại sao Bison lại đối xử với anh tàngì nhẫn đến thế. Tay anh tìm đường đến đỉπh đầu Bison, ấn mạnh xuống, khiến cậu phải đưa anh vào sâu, đến tận cổ họng. Anh cứ ngỡ mình đã kiểm soát được.

Nhưng cuối cùng, anh vẫn là người bị chế ngự khi Bison lắc đầu, tạo ra ma sát với chiếc má nóng bỏng của cậu với mỗi chuyển động.

Ánh mắt táo bạo của Bison gần như đẩy Kant đến bờ vực tuyệt vọng. Anh phải đẩy đầu Bison ra sau, giọng khàn khàn vì khao khát, anh cầu xin sự thương xót.

“Đủ rồi, em yêu. Anh không muốn kết thúc trong miệng em đâu.”

“Vậy anh muốn tôi làm gì tiếp theo?”

“Em có mang mình tới đây cho anh được không?”

“Và nếu tôi từ chối?”

“Nếu không anh sẽ khóc vì em đấy. Làm ơn.”

“Anh nghiêm túc?”

Bison lắc đầu, hơi bực bội. Cậu cứ nghĩ Kant sẽ làm gì đó dữ dội hoặc mạnh tay nếu cậu từ chối. Nhưng thay vào đó, anh lại nói về chuyện khóc lóc - một lời đe dọa ngớ ngẩn. Nhưng Bison đâu có bận tâm, cậu thích trêu chọc người khác đến khi họ sắp khóc đến nơi.

Vẫn quỳ, Bison đưa mu bàn tay lau khóe miệng. Rồi cậu chỉnh lại tư thế, xoay người, hai tay chống xuống sàn nhà bẩn thỉu. Cậu nhấc hông lên, nhìn Kant, liếc nhìn qua vai, tự hỏi tại sao Kant vẫn di chuyển chậm chạp như vậy.

Kant luồn tay vào cạp quần Bison, kéo xuống vừa đủ để lộ hông. Quỳ xuống phía sau, Kant hôn dọc theo lưng Bison, rồi giơ tay vỗ mạnh vào đường cong tròn trịa của Bison.

"Ah...!" Bison thở hổn hển, nhưng không có động thái nào ngăn anh lại, để Kant đưa tay kéo quần cậu xuống thêm một chút, vừa đủ để lộ vòng hông trắng nõn và lối vào của cậu.

Cả hai đều không buồn cởi hết đồ - chỉ vừa đủ để gần gũi. Kant nắm chặt hông Bison, những ngón tay anh để lại những dấu vết mờ nhạt trên da thịt cậu, cảm giác châm chích nhẹ pha lẫn giữa sự khó chịu và hơi ấm quyến rũ. Nhẹ nhàng dang rộng cậu ra, Kant luân phiên hôn lên làn da nhạy cảm ửng hồng của cậu và dùng ngón tay vuốt ve để nới rộng.

Giọng nói của Bison phát ra thành những âm thanh nhỏ, thỏa mãn cho đến khi không thể kìm nén được nữa, cậu lẩm bẩm.

“Được rồi, anh có thể cho nó vào rồi. Tôi sẵn sàng rồi.”

“Nếu anh không chuẩn bị tốt, em sẽ gặp rắc rối đấy.”

“Anh đã ngủ với tôi bao nhiêu lần rồi? Vẫn chưa quen à? Đối với tôi, nỗi đau là thứ gì đó rất tuyệt vời."

Kant không đáp lại Bison. Anh lùi lại và tát nhẹ vào m.ô.n.g trái của Bison. Cú tát không mạnh như Bison muốn, nhưng nghe tiếng ®ên ®ỉ thỏa mãn của Bison, Kant liền ấn mạnh d**ng v*t nóng bỏng của mình vào lối vào mềm mại của Bison. Ngay khi vừa thụt vào một chút, anh liền rút ra.

Anh ấy đang trêu Bison.

“Em thích làm anh đau hay thích là người phải chịu đau đớn?”

“Cũng gần như nhau thôi.”

“Bất cứ khi nào em muốn nắm quyền, cứ nói với anh. Và nếu có ngày nào em muốn anh nắm quyền, cũng hãy cho anh biết nhé.”

“Hôm nay, anh là người phụ trách. Xin hãy chăm sóc tôi thật tốt.”

Kant lại vỗ nhẹ vào hông Bison, rồi nắm chặt, những ngón tay anh luồn vào lớp thịt mềm mại. Chỉ với một cú thú¢ mạnh, anh đã chôn mình hoàn toàn vào bên trong, cơ thể họ va chạm với nhau tạo nên những tiếng "bộp bộp" lớn. Bison kêu lên một tiếng, mắt trợn ngược khi anh nghiêng người về phía trước, Kant thúc mạnh vào cậu. Nếu không đau, chắc chắn nó khiến cậu cảm thấy thoả mãn.

Bison quay đầu lại nhìn Kant, người đang giữ chặt eo và bụng cậu, giữ cậu đứng yên tại chỗ. Kant cúi xuống, chiếm lấy môi Bison, và đó chính là lúc nhịp điệu cơ thể họ bắt đầu.

Bison không chắc mình ®ên ®ỉ to đến mức nào, nhưng cậu biết ở đây sẽ chẳng ai nghe thấy. Âm thanh khoái cảm tràn ngập không gian, và họ chưa nói với nhau lời nào kể từ lúc dừng lại để chỉnh sửa lại quần áo. Kant là người phá vỡ sự im lặng, vừa hỏi vừa đưa cho Bison một điếu t.h.u.ố.c lá.

"Em có muốn hút một điếu t.h.u.ố.c không... tình yêu của anh?" Dĩ nhiên là Bison đồng ý. Họ không vội rời khỏi căn nhà hoang, cứ thong thả hút nốt điếu t.h.u.ố.c rồi mới quay về.

Bison đi ngủ ngay khi bình minh vừa ló dạng, và cậu không ngủ được lâu trước khi bị em trai Babe đ.á.n.h thức bằng tiếng gõ cửa phòng ngủ và hét lớn rằng cậu chuẩn bị đi học.

Cậu nghe thấy Kant hét lại, “Ừ”, trước khi quay lại và ôm chặt cậu lần nữa.

Chỉ đến hôm nay Bison mới nhận ra cảm giác ấm áp khi được ngủ trong vòng tay của người mình yêu, ấm áp đến nỗi cậu muốn tan chảy trong vòng tay của Kant.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
The Heart Killer
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...