Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

The Heart Killer

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Fadel đổi biển báo "Closed" đã treo trên cửa tiệm burger trong nhiều ngày.

Anh đẩy cửa mở toang cho không khí trong lành tràn vào rồi bắt đầu chuyển đống hàng hóa chất đống bên ngoài vào trong cửa hàng. Anh chỉ yêu cầu các nhà cung cấp đừng giao hàng vào thứ sáu, nhưng vì cuối cùng anh phải đóng cửa thêm vài ngày nữa nên hàng hoá chất đống trước cửa như thế này đây. Anh chẳng thể làm gì khác ngoài việc sắp xếp chúng vào trong cho gọn gàng. Khi anh dùng chân đẩy nhẹ mấy cái hộp, tự hỏi nên xử lý chúng thế nào cho tốt nhất, con mèo đen mà Bison đang cho ăn bỗng kêu meo meo rất to.

Fadel nhìn xuống chú mèo con. Liếc nhìn xung quanh, anh nhận ra chỉ có mình anh ở đây. Con mèo đen nhỏ có vẻ hơi cảnh giác với anh, tỏ vẻ không tin tưởng khi thận trọng tiến lại gần để đ.á.n.h hơi và kiểm tra anh.

Fadel cúi mặt xuống. Ánh mắt nghiêm nghị khiến anh trông thật đáng sợ, nhưng anh chỉ đứng yên để con mèo luồn lách quanh chân mình. Và rồi chứng ‘dị ứng’ mèo của anh bùng phát.

Người đàn ông cao lớn quỳ xuống, duỗi những ngón tay thon dài ra gãi cổ chú mèo đen mềm mại. Nhận ra anh không định làm đau nó mà chỉ nhẹ nhàng vuốt ve, chú mèo càng thêm bạo dạn, cọ mình vào người anh đầy âu yếm.

Fadel vô tình nở một nụ cười nhẹ, để con mèo dụi đầu vào người mình một lúc. Vẻ mặt và cử chỉ dịu dàng của anh lọt vào mắt Style, Style đã quan sát anh khá lâu, mặc dù cậu không hề có ý định gián đoạn hay đến gần nhưng “Sao cậu lại đến sớm thế?”

Câu hỏi của Fadel khiến Style bất ngờ, cậu không ngờ Fadel lại lên tiếng trước. Style gãi trán, tự hỏi làm sao Fadel lại biết cậu ở đây.

Vì sự hiện diện của mình đã bị phát hiện, Style bước đến chỗ Fadel và con mèo. Cậu ta cầm một bát thức ăn cho mèo trên tay, cậu đến gần hơn rồi ngồi xổm xuống bên cạnh họ.

“Mang thức ăn cho mèo.”

“Cho mèo ăn?”

“Ừ. Anh vắng cửa hàng một thời gian rồi, nên Kant và em lo con mèo sẽ c.h.ế.t đói. Bình thường bọn em hay đi cùng nhau, nhưng hôm nay Kant bận.”

Dường như Style đang nói thật, bởi ngay khi cậu vừa cúi xuống, con mèo đen liền rời khỏi tay Fadel và tới cọ vào Style. Fadel ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vô cảm, trống rỗng.

“Cậu đến hàng ngày?”

“Vâng, ngày nào cũng vậy. À mà, công việc của anh thế nào rồi? Mọi việc ổn thỏa cả chứ?”

“Không hẳn vậy. Có kẻ đã tò mò can thiệp vào làm hỏng kế hoạch của tôi.”

Style nuốt nước bọt, cảm thấy bất an trước giọng điệu của Fadel. Dù vậy, cậu vẫn cố tỏ ra bình thường, cố gắng che giấu cảm xúc và tỏ ra vui vẻ.

Fadel đặt bát thức ăn xuống, con mèo đen lập tức bắt đầu ăn. Nhưng sau đó Fadel nhấc gáy nó lên không cho nó ăn nữa.

“Ăn ở nơi khác đi, không được ăn trước cửa hàng.”

“Anh hà khắc quá.”

“Hà khắc, sao thế? Tôi chỉ đang huấn luyện nó ăn đúng chỗ thôi. Trước cửa là nơi khách ra vào. Nếu nó quen ăn ở chỗ này, có thể nó sẽ xin đồ ăn của bất kỳ ai đi ngang qua, và điều này có thể khiến nó gầy đi. Vì mèo hoang thường ăn bất cứ thứ gì chúng tìm thấy, nhưng Bison đã cho nó ăn, nên nó sẽ ưu tiên chỗ có đồ ăn ngon thôi.”

Style chớp mắt ngạc nhiên. Sự chu đáo của Fadel khiến cậu bất ngờ, cậu vẫn chưa hiểu nổi tại sao một người như anh lại trở thành sát thủ.

Thấy Style chỉ đứng im lặng, Fadel tự mình bế con mèo ra phía sau cửa hàng. Anh đổi tư thế từ giữ gáy sang ôm chặt nó trong vòng tay, để con vật nhỏ bé kia không sợ hãi.

Style chỉ có thể đi theo.

“Anh định để cửa trước mở toang như vậy luôn à?”

“Ừ. Sẽ không có ai dám ăn cắp bất cứ thứ gì đâu.”

Mang theo bát đựng thức ăn cho mèo, Style lẽo đẽo theo sau. Cậu không định thú nhận rằng hôm qua, cậu và Kant đã cho mèo ăn ngay trước cửa hàng. Và chắc chắn sẽ không nói rằng cậu đã cho nó ăn thịt heo nướng với xôi. Thế thì có làm nó gầy đi không nhỉ? Vì thịt heo ngon mà? Mèo ăn được không ta?

“Fadel, hôm nay anh mở cửa hàng à?”

“Tôi đã định làm vậy, nhưng giờ... tôi nghĩ là không cần nữa.”

“Tại sao chứ?”

Câu trả lời của Fadel khiến Style bối rối.

“Tôi định mở cửa để đợi cậu, nhưng giờ cậu đã đến rồi, nên không cần nữa. Dù sao thì hôm nay tâm trạng tôi không tốt, nên đồ ăn có thể sẽ không ngon.”

“Tại sao anh lại đợi em?”

“Được rồi, cậu không có chuyện gì để nói với tôi sao?”

Khi họ đến phía sau cửa hàng, Fadel đặt con mèo xuống và đút tay vào túi, chăm chú nhìn Style. Style, vẫn đang nửa quỳ nửa ngồi, giả vờ tập trung vào con mèo, tránh ánh mắt của Fadel. Nhưng khi Fadel nhìn chằm chằm vào cậu, cậu cảm thấy áp lực ngày càng tăng.

"Chúng ta có chuyện gì để nói chứ?" Style hỏi, sự lo lắng khiến tay cậu đổ mồ hôi.

“Ồ... đại loại là em nhớ anh nhiều đến thế nào khi anh đi vắng.”

“Ừm... Thì...”

“Hay là chúng ta về chỗ anh rồi nói chuyện cho thoải mái nhé?”

"Nh…Nhà của anh á?" Style cuối cùng cũng ngẩng lên, bắt gặp nụ cười trêu chọc nhẹ nhàng của Fadel. Mồ hôi trong lòng bàn tay cậu càng lúc càng nhiều. Cậu muốn từ chối, nhưng lại không biết nói gì.

“Ừ, nhà anh. Anh biết em rất muốn đến đó. Hôm nay, anh sẽ dẫn em đi tham quan.”

Style chưa kịp từ chối thì Fadel đã nói tiếp. "Để anh lo mấy thứ ở phía trước đã. Trong lúc đó, em cứ ở đây chơi với con mèo nhé." Nói xong, Fadel đi lên phía trước cửa hàng, bỏ lại Style nhìn theo, khó nhọc nuốt nước bọt vì lo lắng.

Cậu không khỏi tự hỏi liệu mình có đang bị dụ vào bẫy không. Chủ tiệm burger đang nghĩ gì trong đầu vậy trời?

Lý do Kant không đi cho mèo đen ăn cùng Style hôm nay là vì anh thức khuya nói chuyện với Đại úy Chris đến gần sáng. Style cho mèo ăn rất sớm vào buổi sáng, vì sau đó cậu phải giúp bố trông cửa hàng sửa xe. Kant nhắn tin cho bạn mình hôm nay anh không đi được, và mặc dù Style đã gửi cho anh một vài tin nhắn khó chịu nhưng Kant không thèm trả lời.

Đối với Kant, đêm qua thật dài và khiến anh hoàn toàn kiệt sức. Khi lái xe về nhà, anh mệt đến nỗi ngã vật ra giường mà chẳng kịp thay quần áo hay tắm rửa.

Anh chìm vào giấc ngủ sâu và tỉnh dậy khi trời đã nắng gắt. Ánh nắng chói chang len lỏi qua những tấm rèm cửa màu sáng. Mặc dù điều hòa đang chạy hết công suất, Kant vẫn cảm thấy không khí trong phòng ngủ nóng bức đến ngột ngạt.

Có lẽ do anh đắp chăn quá dày. Nghĩ vậy, anh đẩy chăn ra. Vẫn còn ngái ngủ, anh chớp mắt rồi từ từ mở mắt. Ánh nắng chói loá không làm đau mắt anh quá nhiều, nên anh có thể nhìn rõ xung quanh.

Anh nằm nghiêng ở giữa giường, nên khi mở mắt ra, tầm nhìn của anh tập trung vào cuối giường.

Kant thấy có người ngồi đó. Nhìn cái cổ thon và vóc dáng mảnh khảnh, anh đoán đó là Bison. Anh vội vàng rụt chân lại vì cảnh giác, ngồi bật dậy giữa chừng, vừa ngạc nhiên vừa bối rối.

"Em..." Giọng anh khàn khàn vì vừa mới ngủ dậy, anh hắng giọng. Người ngồi dưới chân giường quay lại, mỉm cười ngọt ngào với anh.

Quả thực là Bison, mặc dù trông cậu không giống chính mình lắm. Kant lại co chân lại, nhưng không thể cử động thoải mái, nên anh nhìn xuống xem nguyên nhân nào khiến chân mình khó chịu.

Hai chân anh bị trói chặt, tay cũng bị trói bằng dây thừng. Bison đứng dậy khỏi giường, khuôn mặt vẫn còn nguyên nụ cười ngọt ngào.

“Đã thức rồi à? Đêm qua anh ngủ ngon không?”

“Bison, sao em lại trói tay chân anh? Em đang làm trò gì thế?”

“Em không đùa đâu. Em đang rất nghiêm túc.”

Bison rời chân giường, đi tới đứng cạnh giường. Ánh nắng giữa buổi sáng chiếu rọi lên khuôn mặt quyến rũ của cậu. Kant thấy Bison vẫn đang mỉm cười với mình, nhưng nụ cười ấy khiến từng sợi lông trên người Kant dựng đứng. Liếc nhìn tay Bison, anh thấy cậu đang cầm một khẩu súng. Bison gõ nhẹ nòng s.ú.n.g vào má anh, gõ nhịp nhàng hai ba lần. “Ừm? Hay là chúng ta chơi trò gì đó đi? Trông anh có vẻ rất thích chơi đùa.”

“Trò chơi ư? Trò chơi gì thế?”

“Cảnh sát và kẻ cướp thì sao?”

“Bison...”

“Hoặc có thể là... cảnh sát và kẻ g.i.ế.c người?”

Mắt Kant mở to. Bị trói ở cổ tay và mắt cá chân, anh không thể cử động tự do, và khi anh cố gắng đi chuyển, Bison đã trèo lên, đè anh xuống.

Một hồi chuông cảnh báo vang lên trong đầu Kant, báo hiệu rằng đây chính là hồi kết. Mỗi nhiệm vụ mà Đại úy Chris giao cho anh đều nguy hiểm, nhưng nhiệm vụ bí mật với đám sát thủ này có thể thực sự là thứ khiến anh phải trả giá bằng mạng sống.

Nòng s.ú.n.g dí vào thái dương Kant, mồ hôi lạnh túa ra, anh nhắm chặt mắt lại.

“Nói nhanh cho tôi biết. Anh đã làm tay sai cho cảnh sát được bao lâu rồi?”

“Kể từ... kể từ sau khi anh ngủ với em. Sau khi anh gặp em ở sân chơi bowling.”

“Anh chắc không?”

“Vâng, anh chắc chắn. Anh không nói dối. Bison, anh làm ơn hãy nghe anh nói được không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/the-heart-killer/chuong-17.html.]

“Không. Anh thực sự nghĩ tôi đến đây để chơi đùa, hay vì muốn nghe lời bào chữa của anh? Tôi đã cho mình cơ hội tin tưởng anh, nhưng chính anh là người phá hủy nó. Giờ tôi đã biết tất cả. Anh đã phản bội tình cảm của tôi.”

“Nhưng anh yêu em...”

“Đừng nói nhảm nữa. Im lặng và nhắm mắt lại... Chỉ một phát thôi Kant. Chỉ một phát thôi, có lẽ nó sẽ làm dịu cơn giận của tôi đấy.”

Bison lên đạn, sẵn sàng bóp cò và b.ắ.n vào đầu kẻ dám phản bội mình. Kant nhắm chặt mắt, anh nghiến răng nhưng không nói gì để bào chữa. Bison nhận ra tay mình đang run. Cậu không thể bóp cò.

Phải mất khá nhiều thời gian. Kant nhận thấy Bison vẫn chưa b.ắ.n và từ từ, thận trọng mở mắt ra, đôi mắt xinh đẹp của anh tràn ngập nỗi sợ hãi.

“Em... không định b.ắ.n sao?”

Câu hỏi ấy càng khơi dậy cơn giận của Bison. Cậu muốn hét lên rằng cậu thực sự muốn b.ắ.n Kant, rằng cậu muốn g.i.ế.c anh ta - nhưng cậu không thể. Chỉ đơn giản là cậu không làm được.

Bison rút s.ú.n.g ra khỏi đầu Kant, giơ lên cao rồi đ.á.n.h mạnh vào đầu Kant.

Đầu Kant quay sang một bên vì lực quá mạnh, má phải của anh áp vào gối và anh bất tỉnh vì cú đánh. Bison trèo xuống khỏi người anh, vuốt tóc anh lên khi nhìn thấy những giọt m.á.u đặc quánh chảy ra từ vết thương trên đầu Kant.

Cậu dùng đầu ngón tay kiểm tra vết thương và thấy nó không sâu lắm. Bison liền dùng s.ú.n.g tát vào mặt mình rồi ném nó lên giường.

Máu rỉ ra từ khóe miệng cậu, kết quả của việc cậu tự làm mình bị thương. Sự căng thẳng và thất vọng khiến cậu cảm thấy cơ thể mình như sắp nổ tung thành từng mảnh. Cậu không còn biết tại sao mình lại ở đây hay mình đang làm gì nữa.

Liệu cậu có cảm thấy vui sướng hay thỏa mãn khi thấy Kant bị thương không? Hoàn toàn không. Cậu chẳng thấy vui vẻ chút nào khi thấy Kant bị thương và chảy máu.

Bison lại ngồi xuống giường, đặt tay lên đôi chân dài của Kant. Kant vẫn còn bất tỉnh, không thể chứng kiến khoảnh khắc yếu đuối của Bison.

Cậu hoàn toàn bối rối, luồn tay vào tóc và thậm chí còn giật mạnh vài lần. Phải mất một lúc lâu, Bison mới bình tĩnh lại được. Cậu hít một hơi thật sâu, tự nhủ mình sẽ không tha thứ cho Kant - cậu sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn.

Chiều hôm đó, dưới cái nóng như thiêu đốt, Bison lôi Kant ra khỏi nhà, ném anh vào xe và lái đến một địa điểm chỉ mình cậu biết.

Khi Kant tỉnh lại, điều đầu tiên anh cảm thấy là cơn đau đầu. Bản năng của một tên trộm vặt trong anh rất sắc bén, đặc biệt là trong những tình huống anh không thể chắc chắn về số phận của mình.

Đầu anh đau như búa bổ. Tay chân anh vẫn bị trói chặt, Bison còn bịt mắt và bịt miệng anh. Dường như giờ anh đã bị trói vào ghế, hoàn toàn bất lực và không thể cử động.

Anh lắc đầu qua lại khi tỉnh lại. Tai anh nghe thấy tiếng chân ghế cọ xát xuống sàn khi anh di chuyển. Kant tập trung lắng nghe xung quanh. Anh không biết mình đang ở đâu hay mấy giờ rồi, mọi thứ tối đen như mực vì bị bịt mắt, và nơi này im ắng đến rợn người.

Ngoài tiếng sột soạt từ chân ghế, Kant còn chắc chắn nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt thỉnh thoảng xuống sàn. Khi tập trung hơn, anh còn nghe thấy tiếng thở của ai đó gần đó.

Hít vào và chậm rãi thở ra, đều đặn. Cuối cùng, người đó thở ra một hơi dài.

“Hãy ngồi yên nếu anh không muốn bị thương thêm nữa.”

Đó là giọng của Bison. Kant nhận ra ngay lập tức. Ngay sau khi Bison nói xong, anh nghe thấy tiếng bước chân. Tên sát thủ không hề cố gắng di chuyển nhẹ nhàng, nên Kant có thể cảm nhận được bước đi vững chắc trong từng bước chân của cậu. Bison đang đi thẳng về phía anh, khiến Kant căng thẳng, không chắc chắn cậu định làm gì.

Bison dừng lại gần anh. Đột nhiên, miếng băng dính trên miệng Kant bị giật tung, gây ra một cảm giác đau nhói quanh môi. Mắt anh hơi cay xè vì đau, và anh hơi nghẹt thở, chưa kịp chuẩn bị cho việc bị gỡ ra một cách thô bạo. Rồi anh lại nghe thấy giọng Bison.

“Cứ khóc đi. Cứ cầu xin nếu anh muốn. Nhưng ở đây, sẽ chẳng có ai nghe thấy lời cầu xin hay lời khẩn cầu của anh đâu. Không có ai ở đây ngoài anh cả.”

"Tại sao anh phải cầu nguyện hay van xin em điều gì chứ?" Kant nói, vẫn không thể nhìn thấy hay cử động. Thật ngạc nhiên, khi nghĩ lại những gì đã dẫn anh đến đây, anh thấy mình không còn cảm thấy sợ hãi nữa.

Bison không hề do dự chút nào.

Sau câu hỏi của Kant, mọi thứ đều im lặng. Bison thở dài.

“Bởi vì tôi sẽ g.i.ế.c anh ở đây. Anh sẽ c.h.ế.t ở đây, và sẽ không ai tìm thấy xác anh.”

Bison đe dọa, đập mạnh con d.a.o xuống bàn với một tiếng "bịch". Âm thanh vang vọng đầy đe dọa, từng giọt nước từ mái nhà dột nát rơi xuống sàn. Âm thanh đó nghe thật xa xăm, cần phải tập trung mới nghe rõ. Nơi này là một căn nhà bỏ hoang, mái nhà thời thơ ấu của Bison trước khi cậu trở thành trẻ mồ côi.

Kant không hề sợ hãi trước lời đe dọa của con mèo ngang ngược. Thay vào đó, anh chậm rãi mỉm cười, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp. Bison nheo mắt, bối rối trước phản ứng của Kant. Và rồi, thật bất ngờ, Kant bắt đầu cười.

"Anh cười cái gì thế? Anh sợ đến mức mất trí rồi à?" Bison giận dữ hét lên, giọng cậu vang vọng khắp căn nhà vắng lặng. Sẽ chẳng ai nghe thấy tiếng họ, nơi này đủ riêng tư cho hai người.

Kant tiếp tục cười không ngừng, cuối cùng tiếng cười của anh giảm xuống rồi anh nó.

“Em? Giết anh ư? Em sẽ không làm vậy đâu. Nếu em định làm vậy, em đã làm ngay từ khi phát hiện ra anh là người cung cấp thông tin cho cảnh sát rồi.”

“Tôi nhất định sẽ g.i.ế.c anh!”

"Anh đã nói rồi, em không thể!" Kant hét lại. Tình huống kỳ lạ giữa hai người khiến Bison nổi cơn thịnh nộ. Cậu vung tay tát mạnh vào má Kant, khiến khuôn mặt điển trai của anh giật nảy, m.á.u chảy ra từ khóe miệng.

Kant dùng lưỡi chọc vào vết thương, nhăn mặt vì đau, nhưng anh vẫn không nhịn được cười.

“Em sẽ không g.i.ế.c anh vì em yêu anh.”

Tát!

Khuôn mặt anh lại giật giật vì nói ra những lời không đúng lúc.

“Câm miệng!”

“Tại sao? Anh có nói sai gì không?”

“Tôi nói im đi!”

“Haha, đúng vậy phải không?”

Bison run lên vì giận dữ, nhưng cậu cố gắng kìm nén cảm xúc, cố gắng không để lộ quá nhiều.

Dù cậu có cảm thấy gì hay không cũng chẳng liên quan gì đến Kant. Khi cậu im lặng, Kant cũng im bặt. Cậu thè lưỡi l.i.ế.m m.á.u ở khóe miệng rồi mới tiếp tục.

“Nếu tôi yêu anh thì cũng chẳng sao cả, anh đang nghĩ tình huống chúng ta gặp phải thật tồi tệ đúng không?”

“Ừ, đáng lẽ em không nên yêu anh.”

“Câm miệng!”

Bison nắm chặt tay, nhìn chằm chằm lên trần nhà bẩn thỉu, xa lạ, trong khi Kant đang ho và nghẹt thở.

“Tôi không nghĩ mình sẽ yêu anh. Tôi chỉ là một kẻ tham lam, ích kỷ, làm việc vì tiền và những thứ tôi muốn. Tôi thậm chí không nên cảm thấy tội lỗi khi điều tra anh.”

“Anh đã báo cảnh sát, nhưng anh lại cảm thấy tội lỗi. Chỉ vì anh yêu em... chỉ là yêu thôi. Em tin anh hay không là tùy em, nhưng anh cũng rất bối rối về chuyện này. Anh đã nghĩ đến khả năng chúng ta có thể thành một cặp. Em có thể dừng lại được không, Bison? Em có thể ngừng làm kẻ g.i.ế.c người được không? Rồi chúng ta... chúng ta có thể sống một cuộc sống bình thường như một cặp đôi, được không?”

Bison muốn tát vào mặt Kant thêm một cái nữa, nhưng cậu đã kiềm chế, đứng đó với hai tay nắm chặt, run rẩy, cậu không chắc Kant thực sự muốn gì.

“Bison.”

Chỉ cần nghe Kant gọi tên mình thôi là Bison cảm thấy cả thế giới như sụp đổ. Liệu cậu có thể thực sự yêu một người bình thường không? Nhưng liệu họ có thể gọi những gì họ đang có là bình thường không?

Sự thật là, cậu chưa bao giờ tin vào những lời yêu thương hay trìu mến của Kant, bất kể chúng được nói ra ngọt ngào đến đâu hay bầu không khí lúc đó lãng mạn đến đâu.

Chỉ khi Kant nói "Anh yêu em" với sự thất vọng, tiếp theo là những lời lăng mạ về việc tình yêu của họ đã tan vỡ, cậu mới bắt đầu cảm nhận được sự chân thành ẩn chứa trong đó.

Tình yêu... tình yêu của họ chỉ có thể nảy sinh trong những hoàn cảnh khủng khiếp như vậy.

Bison ném con d.a.o sang một bên, cảm thấy choáng váng như sắp ngã, nhưng cậu vẫn chưa trả lời Kant liệu họ có thể làm một cặp đôi sống một cuộc sống bình thường hay không. Chưa kịp trả lời, điện thoại trong túi cậu rung lên dữ dội. Khi cậu cầm lên kiểm tra, cậu thấy một tin nhắn từ Keen. Hình như Fadel cũng nhận được tin nhắn này.

Keen: “Nghe nói tối nay đại gia Lurat sẽ đến quỹ từ thiện. Mọi người nên hành động ngay hôm nay. Đừng bỏ lỡ cơ hội lần nữa.”

Sau khi nhận được tin nhắn từ Keen, Bison nhận được tin nhắn từ Fadel.

Fadel: “Mày đang ở đâu? Mười phút nữa đến nhà gặp anh.”

Bison hít một hơi thật sâu, âm thanh thoát ra khỏi môi khi cậu nhìn Kant bị trói vào ghế.

“Nếu tôi thả anh ra, anh sẽ báo cáo với viên cảnh sát trưởng kia rằng tôi lại định g.i.ế.c người. Vậy nên tôi phải trói anh lại. Tôi sẽ quay lại.”

Dưới lớp bịt mắt tối tăm, mắt Kant mở to, nhưng anh không nhìn thấy gì cả. Anh nghe thấy tiếng bước chân của Bison đang rời đi. Miệng không bị che của anh cố gắng gọi.

“Bison! Bison!”

Cho đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân của bất kỳ ai nữa, Kant im lặng để giữ sức.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
The Heart Killer
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...