Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Kim Hầu Phủ

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoàng thượng đột nhiên bệnh nặng, nằm liệt giường. Tiền của được chi ra không tiếc để tìm kiếm các thuật sĩ và linh đan trường sinh bất lão. Thái tử giám quốc.

Du Lâm Dao vẫn không thể trở thành Thái tử phi. Mất đi mối quan hệ với phủ Quốc công, phủ Kiến Nam Hầu càng không lọt vào mắt xanh của Thái tử. Thừa tướng cáo lão về quê, từ chối hôn sự. Thái tử phi là con gái của Lý tướng quân.

Nghe nói phía Nam có biến, nhưng lại thiếu lương thực và binh lính. Từng phong tấu chương gửi về kinh thành nhưng đều chìm vào im lặng. Tin tức này vẫn là do Nhị ca ca viết trong thư nhà mà ta mới biết.

Ta ngồi trên xe ngựa, nhắm mắt sắp xếp lại suy nghĩ. Hàn Du hẹn ta bàn chuyện.

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Xe ngựa đột nhiên dừng lại, mất trọng tâm khiến ta theo bản năng mở mắt.

"Có chuyện gì vậy?" Lê Hương hỏi.

"Có một tên ăn mày nhỏ đột nhiên xông ra."

Ta vén rèm, đập vào mắt là một đứa bé gầy trơ xương. Phía sau hắn còn có mấy ông lão và những đứa trẻ nhỏ cũng gầy yếu. Đôi mắt trũng sâu của họ đầy hoảng sợ, nhưng mơ hồ lại mang theo chút hy vọng.

Tại sao lại thế này?

Càng gần những lầu các cao vút, càng tráng lệ vàng son;

Càng gần những mảnh đất đen tối, càng hiện rõ vẻ hoảng loạn.

Ta không thể đối diện với những ánh mắt như vậy.

Ta bảo xe ngựa tiếp tục đi. Đợi ra khỏi khu vực này, sẽ sai một đứa trẻ không mấy nổi bật lén lút mang thức ăn và bạc vụn cho họ.

Ngồi trong xe ngựa, ta không thể ngừng suy nghĩ.

Chẳng lẽ ông trời ban cho ta cơ hội sống lại một đời, chỉ để ta thay đổi kết cục của mình thôi sao?

Và ta... có thật sự đã thay đổi không?

Quả nhiên chẳng có gì thay đổi. Bởi vì ta đã bị bắt cóc rồi.

Mắt ta bị bịt kín bằng vải, miệng cũng bị bịt. Trong không khí có mùi gỗ rất nồng, đây rất có thể là một căn nhà chứa củi. Ta nhanh chóng tính toán khả năng được cứu của mình.

Vì sợ chết, ta đã nói với Đại ca ca rằng ta sẽ đến chỗ hắn ăn cơm đúng giờ mỗi ngày. Nếu ta không đến, nghĩa là có chuyện rồi. Hơn nữa, ta rõ ràng đã ngầm bố trí rất nhiều người bảo vệ mình.

Trong khoảng thời gian này, ta cũng đã cố gắng hạn chế ra ngoài. Nhưng vẫn bị bắt, điều đó cho thấy kẻ này đã rình rập rất lâu rồi.

Cánh cửa "ầm" một tiếng bị đẩy ra, một mùi rượu nồng nặc xộc tới. Rồi miếng vải che mắt và miếng vải bịt miệng ta đều bị gỡ bỏ.

"Con nha đầu c.h.ế.t tiệt này, chỉ biết phá hỏng chuyện tốt của ta!" Hóa ra là gã phụ thân rẻ rách của ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-hau-phu/chuong-14.html.]

"Nếu không phải ngươi xúi giục Thôi Từ Doãn, sao nàng ta lại hòa ly với ta? Ta sao có thể đối đầu với phủ Quốc công, hại Lâm Dao không thể làm Thái tử phi!"

Chưa thành thân đã lén lút nuôi tiểu thiếp, chuyện này ông ta không nhắc một lời nào. Ông ta dường như đã uống chút rượu, mặt đỏ bừng. Ta sợ chọc giận ông nên không mở lời.

"Cũng không biết Hoàng thượng nghĩ gì, thế mà lại đặt chiếu thư vào tay Trúc Khanh An!"

"Trúc Khanh An, cái tên cáo già miệng cười đó, dù có uy h.i.ế.p hay dụ dỗ thế nào cũng chỉ cười ha ha, không ngờ điểm yếu lại là muội muội không cùng huyết thống này."

Tim ta thắt lại, Đại ca ca chưa từng nói với ta chuyện này.

"Ha ha ha, Thái tử đã đưa Trúc Khanh An vào hoàng cung rồi, đợi đêm nay chuyện thành công, nể tình cha con, không chừng ta sẽ tha cho ngươi một mạng."

Ngay đêm nay sao?

Ta nhìn ra ngoài cửa. Màn đêm buông xuống, trời đã tối đen như mực, gió mạnh cuốn lấy cây liễu lớn trong sân, phát ra những âm thanh kỳ quái không đều.

"Cha, chẳng lẽ cha không hề yêu con sao?" Vẻ mặt ta đau buồn.

Ông ta không ngờ ta vừa mở lời đã đánh vào tình cảm, nụ cười ngạo mạn trên mặt cứng lại.

Vẻ mặt ông thoáng chốc phức tạp: "Hừ, ngươi muốn trách thì trách ngươi đầu thai nhầm chỗ."

Khi cây liễu phát ra tiếng kêu kỳ lạ kéo dài.

Trong khoảnh khắc ông ta thất thần.

Ta rút con d.a.o găm trong tay áo ra, bất ngờ đ.â.m về phía ông ta.

Cùng lúc đó, vài bóng người nhanh chóng từ trên cây liễu nhảy xuống.

Nhờ sự khinh thường của ông, chỉ trói tay ta bằng dây, nếu không ta thật sự không dễ gỡ.

Ông ta theo bản năng lùi lại. Ta lại đột nhiên đổi hướng, chạy về phía sân.

Những người lính canh cửa phản ứng lại muốn tóm lấy ta.

Bóng người từ trên cây liễu bay xuống, che chắn cho ta từ phía sau.

Hình ảnh trong khoảnh khắc trở nên rất chậm.

Mùi sữa béo ngậy thơm lừng bất chợt xộc vào mũi ta.

Làm tốt lắm, Tam ca ca.

Lần này thật sự rất ngầu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...