Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Kim Hầu Phủ

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta sống an ổn ở trong sân nhỏ một thời gian, thế mà ca ca ta lại chủ động đến tìm ta.

Thật kỳ lạ.

Kiếp trước ta dù có lấy lòng hắn thế nào, hắn cũng đều lạnh nhạt.

Biết hắn thích sách cổ, ta tốn bao công sức đến phòng sách cũ tìm, tìm kiếm mấy ngày trời, tiêu hết tiền tháng của ta mới mua được một quyển tặng hắn.

Hắn lại nhàn nhạt nói: "Không bằng quyển Lâm Dao tìm được." Rồi tiện tay đặt sang một bên.

Hắn thích dùng Túc Mặc, nhưng Túc Mặc cứng khó mài, thư đồng mài không tốt, hắn luôn vì thế mà không vui.

Ta biết chuyện liền khổ luyện mài mực, quên ăn quên ngủ, luyện đến khi cánh tay đau nhức, ngón tay nổi chai, mới có chút thành quả.

Dùng mực do ta mài, hắn vẽ xong bức tranh hài lòng cười.

Khi đối diện với ánh mắt mong đợi của ta, hắn lại thu về nụ cười, chỉ nói một câu: "Cũng tạm được."

"Vẫn là mực Huy Châu mà Lâm Dao mang đến dễ dùng hơn."

Lâm Dao, Lâm Dao, trong mắt hắn, ta mãi mãi không bằng một ngón tay của muội muội mà hắn cùng lớn lên từ nhỏ.

Không ngờ, bây giờ hắn lại chủ động đến tìm ta.

"Huynh trưởng, có chuyện gì sao?"

Ta nhìn hắn, mỉm cười mang theo một tia xa cách.

Hắn cũng không phải là người nói nhiều, nhìn bày biện trong phòng ta nói, "Không có gì, chỉ đến thăm muội, vào phủ nhiều ngày rồi, đã thích nghi chưa?"

Ta đối phó với những lời xã giao của hắn.

Có lẽ thấy ta không có nhiều hứng thú, hắn cũng không nói vòng vo nữa:

"Đây là ngọc bội ta mới có được, sờ vào khá ấm, nghe nói mấy ngày nay muội đến đây thân thể luôn không thích nghi lắm, đeo vào có lẽ sẽ tốt hơn."

Khoảng thời gian này ở Hầu phủ, vì ta không muốn gặp người nên quả thật đã lấy cớ là cơ thể không khỏe.

Hắn bảo tùy tùng đưa ngọc cho ta.

Thật là lạ. Ngọc quả thật chất lượng tốt, nước ngọc rất đẹp.

Kiếp trước ta nhớ hắn cũng theo kiểu đưa cho ta một khối ngọc, nhưng kém xa khối này.

Hắn cũng tặng cho Du Lâm Dao một khối, tốt hơn rất nhiều so với khối của ta trước đây.

Khi đó ta nhận được ngọc bội còn rất vui mừng, tưởng rằng cuối cùng ca ca cũng chấp nhận ta rồi.

Kết quả sau này Du Lâm Dao khoe ngọc bội của nàng trước mặt ta, so sánh hai bên, cao thấp rõ ràng, ta đã buồn bấy nhiêu ngày.

Còn khối ngọc hiện tại này, trông cũng tương đương với khối của Du Lâm Dao.

Thậm chí còn hơn hẳn, khối của nàng ấy làm gì có tác dụng chạm vào liền ấm áp thế này.

Ta kinh ngạc nhìn hắn một cái, vừa kinh ngạc vừa hơi lo lắng.

Kiếp này trở về, ta có làm gì đâu.

Hắn bị ta nhìn mà mất tự nhiên.

Có thể chính hắn cũng cảm thấy đột nhiên đối tốt với ta hơi kỳ quái, còn chưa đợi ta nói lời cảm ơn đã vội vàng viện cớ rời đi.

Suy đi nghĩ lại, chỉ có một khả năng:

Người này, chính là thích bị ngược!

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Người ta dốc hết lòng đối tốt với ngươi, ngươi lại vứt bỏ như giẻ rách;

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-hau-phu/chuong-2.html.]

Người ta không thèm để ý đến ngươi, ngươi lại vội vàng chạy đến.

Không lấy thì phí!

Ta buộc ngọc bội vào thắt lưng.

Làm ấm cơ thể dưỡng thân còn có thể chọc tức người.

Thật tốt!

Quả nhiên không sai.

Du Lâm Dao thấy ngọc bội của ta, tức đến nỗi không giữ nổi bộ dạng thỏ trắng nhỏ yếu nữa.

Ta giả vờ như không thấy.

"Ôi chao, ngọc bội ca ca tặng này, chỗ nào cũng tốt, chỉ là quá nóng."

"Ê tỷ tỷ, ca ca yêu thương tỷ như vậy, ngọc bội tặng tỷ chắc chắn nhiệt độ vừa phải nhỉ, cho ta sờ thử đi…"

Du Lâm Dao tức giận không nhẹ, nàng vốn định đeo ngọc bội lén lút khoe khoang với ta rằng ở phủ này nàng được cưng chiều nhất.

Không ngờ lại bị ta làm mất mặt.

Nàng hất tay áo, giật ngọc bội xuống, "bốp" một tiếng ném lên bàn.

Trên bàn có vải, vốn dĩ không có chuyện gì.

Nhưng có lẽ là nàng xui xẻo, ngọc rơi trên bàn lập tức xuất hiện một vết nứt.

Thời gian vừa đúng lúc.

"Lâm Dao, muội đang làm gì vậy?"

Huynh trưởng bước vào hoa sảnh, vừa vặn chứng kiến cảnh này.

Thấy ngọc bội do mình tốn công sức mua về không được trân trọng, sắc mặt hắn khó coi.

Du Lâm Dao vẻ mặt hoảng loạn, vừa định bào chữa, ta đã nhanh chóng lên tiếng:

"Ca ca, đều tại muội, muội nhận được ngọc bội ca ca tặng rất vui, muốn chia sẻ với tỷ tỷ, không ngờ lại chọc giận tỷ tỷ…"

"Phùng Xuân không nên nhất thời vui mừng mà quên mất, không thông cảm cho tỷ tỷ, nếu tỷ tỷ thích ngọc bội này của Phùng Xuân, Phùng Xuân sẽ tặng ngay cho tỷ tỷ, chỉ hy vọng ca ca và tỷ tỷ đừng cãi nhau."

Nói rồi ta lưu luyến cởi ngọc bội xuống, dùng khăn tay cẩn thận bọc lại.

Ngọc sáng bóng, bất cứ ai nhìn cũng biết chủ nhân đã bảo quản nó rất tốt.

"Không phải, ca ca, muội ấy... muội..."

Du Lâm Dao không ngờ ta lại dùng cách của nàng ấy để đánh bại nàng, nhất thời ngôn ngữ lộn xộn.

Ca ca không nghe nàng nói hết, ấn ngọc bội ta định đưa ra trở lại về chỗ ta, "Lâm Dao, ngọc bội này ta đã tốn rất nhiều công sức mới mua được, lại còn là màu muội thích nhất."

"May mắn của muội trước nay vẫn không tốt, ta còn tìm Đại sư Huệ Tế khai quang, người nói chỉ cần đeo cẩn thận trên người là có thể chuyển vận, thế mà muội…

"Thôi đi, lần này muội thật khiến ta thất vọng."

Nói xong phủi tay áo rời đi.

Kịch đã diễn xong, ta cũng không cần ở lại nữa.

Ta liếc nhìn Du Lâm Dao, lắc đầu, thở dài một tiếng:

"Ôi, tỷ tỷ, tỷ vẫn quá bốc đồng."

Cũng học theo ca ca, phủi tay áo rời đi.

Trong sảnh, tiếng chén trà vỡ loảng xoảng khắp nơi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...