"Tình cờ ta cứu một tiểu tử người Mông Cổ, Tiểu Xuân Nhi ngươi coi như có lộc ăn rồi đó." Hàn Du mắt không rời khỏi quyển truyện ta mang đến, bảo người bưng chén trà cho ta. Hương trà và hương sữa hòa quyện vào nhau, đậm đà ngọt ngào lại lẫn chút thanh mát. Quả nhiên ngon!
Tất cả người hầu đều đã lui xuống, trong phòng chỉ còn hai chúng ta, Hàn Du ôm quyển truyện cười không giữ ý tứ. Ta lại vô cớ dâng lên một tia lo lắng. Vị trí của Thái tử không hề vững chắc như vẻ ngoài.
Phía trên, có Đại hoàng tử trưởng thành thanh quý ôn hòa, Nhị hoàng tử quả cảm dũng mãnh. Phía dưới, có tiểu đệ thông minh được Hoàng thượng yêu quý. Còn bản thân Thái tử năng lực tầm thường, lại háo sắc và hiếu thắng, chỉ chiếm được cái danh tốt là con của Hoàng hậu.
Hắn cần một Thái tử phi thuộc gia đình quyền thế mạnh mẽ. Dù Hầu phủ Kiến Nam danh tiếng vang xa, nhưng quyền lực suy cho cùng vẫn còn kém. Vì vậy, kiếp trước Thái tử đã bỏ rơi Du Lâm Dao, cưới con gái của Thừa tướng là Hàn Du.
Thừa tướng trung quân yêu dân, duy trì chính thống, lại có rất nhiều môn khách, ông ấy đứng về phía Thái tử thì những người khác gần như không còn cơ hội.
Ta vuốt ve chén trà.
Về sau, khi Hoàng thượng bệnh nặng, Thái tử giám quốc, hắn nghĩ không còn ai có thể áp chế mình, thế mà lại làm ra chuyện cưỡng đoạt dân nữ. Thiếu nữ đó là một cô nhi, thông minh và cương trực, sau khi tìm cách trốn thoát khỏi Đông Cung, nàng đã gõ "Cổ đăng văn" trước cổng hoàng cung.
Đáng tiếc nàng không biết hoàng cung đã bị Thái tử khống chế, tiếng trống cũng không truyền đến tai Hoàng thượng. Nàng thấy vô vọng, liền đ.â.m đầu tự vẫn trước cổng cung, m.á.u tươi lênh láng, thấm đẫm gạch cung.
Chuyện này lan truyền ầm ĩ trong dân gian, ngay cả ta khi đó đang ngồi trong phòng nghe thấy cũng lạnh sống lưng, nhưng điều này lại không hề ảnh hưởng đến những kẻ ngồi trên cao.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Đáng thương thay nàng thiếu nữ ấy đã có hôn phu tương tư, ngày hôm đó nàng đang đi sắm đồ cưới thì bị Thái tử nhìn thấy và bắt đi.
Thừa tướng tuy cứng nhắc nhưng chính trực vô tư, sau khi biết chuyện này đã viết tấu chương chỉ trích Thái tử đức hạnh có lỗi, không xứng làm vua.
Sau khi Thái tử củng cố được vị trí, bất mãn việc Thừa tướng đã lâu nay chỉ trỏ, vạch ra lỗi lầm của ông. Không lâu sau, Thừa tướng bị nhiều đại thần cùng nhau dâng tấu luận tội, bị c.h.é.m đầu ở chốn chợ búa. Tiếp đó, Thái tử phi Hàn Du cũng "mắc bệnh" mà qua đời.
Ta nhìn Hàn Du, nàng có đôi mày mắt tinh tế, làn da trắng hơn tuyết, khi không cười khiến người ta cảm thấy thanh cao, lạnh lùng không thể xâm phạm, khi cười lên lại khiến cả căn phòng bừng sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-hau-phu/chuong-8.html.]
Nàng ấy và phụ thân nàng ấy đều như nhau, chính trực dũng cảm, căm ghét cái ác như kẻ thù.
Nàng lương thiện, khi ra ngoài với ta, nàng luôn mang theo một chiếc túi riêng đựng bạc vụn, để tiện khi gặp người nghèo ăn mày thì chia cho họ.
Nàng cũng thông minh. Tiền của nàng đa phần cho những người ăn mày nhỏ tuổi, vì họ đa phần là thật sự khốn khổ và bất lực; không cho tiền lớn là để tránh khơi dậy lòng tham, hoặc bị người khác cướp mất.
Một người tươi sáng và tốt đẹp như vậy. Sao có thể lặng lẽ c.h.ế.t đi trong hậu viện bốn bức tường được? Thái tử lại càng không xứng! Vị trí Thái tử phi này, cứ để kẻ nào muốn làm thì làm đi.
"Trời ơi, tiểu Xuân Nhi, quyển truyện mà ngươi mang đến này thú vị quá đi, hóa ra tiểu thư mơ thấy kiếp trước nên mới đột nhiên từ hôn với tên bạc tình kia." Hàn Du vẻ mặt kinh ngạc.
"Đúng vậy."
"Nhưng Du tỷ tỷ, người có tin trên đời có chuyện như vậy không?"
"Cái này khó nói lắm, thiên hạ rộng lớn, cái gì cũng có thể xảy ra, ai mà biết được."
Ta đặt chén trà xuống, nghiêm túc nhìn nàng: "Nếu ta nói là có thì sao, ta mơ thấy Du tỷ tỷ gả cho Thái tử, Thừa tướng đứng về phía Thái tử. Nhưng sau này Hoàng thượng bệnh nặng, Thái tử giám quốc, phạm sai lầm lớn, Thừa tướng đã mắng hắn, nhưng sau đó lại bị người ta vu oan hãm hại vào ngục, thậm chí bị c.h.é.m đầu. Du tỷ tỷ ngươi, cũng không lâu sau thì qua đời."
"Sao lại thế được, ta đâu có thích Thái tử, sao phụ thân có thể gả ta cho..." Hàn Du khó tin, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của ta thì ngừng lại. Rõ ràng nàng cũng nhớ ra điều gì đó. "Phụ thân có nhắc qua với ta một lần, nhưng ông ấy thấy ta và Thái tử không hợp, nên không nhắc lại nữa."
Ta biết điều này rất khó tin, "Trong mơ ta thấy trưa nay sẽ có sứ thần nước Nam Chiếu đến thăm, Du tỷ tỷ lúc đó tin cũng chưa muộn."
Việc sứ thần đến thăm luôn được thông báo trước, nhưng ngày này ta nhớ rất rõ. Ngày 15 tháng 4, kiếp trước ngày này ta nhận được thư của mẹ nuôi, thư nói Nhị ca ca đã về rồi, rất nhớ ta, hỏi ta có rảnh gặp mặt không.
Khi đó ta đã rời nhà họ Trúc rất lâu rồi, rất ít khi quay về thăm họ. Ngày hôm đó cũng vậy, ta đã hẹn Tống Doãn đi chơi, nên lúc đó cũng không hồi âm.
--------------------------------------------------