Kiếp trước, lần đầu tiên ta gặp Tống Doãn là ở một góc vườn.
Khi đó, ta vì học nghi lễ của quý nữ quá chậm mà bị lão sư quở trách, trốn trong góc lén lút lau nước mắt.
Nước mắt nước mũi đều dính trên ống tay áo, mắt sưng đỏ, trông thật thảm hại.
"Đây là cô nương nhà ai mà khóc đau lòng đến vậy."
Thiếu niên cười một tiếng, nhanh nhẹn nhảy từ trên cây xuống, tay lại che chở thứ gì đó trong lòng, cẩn thận đặt xuống đất.
Hóa ra là một chú mèo con bị mắc kẹt trên cây.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Ta bị sự việc bất ngờ kia dọa cho đứng ngây người, quên cả khóc.
Thiếu niên phủi phủi lá cây trên người, cười phóng khoáng, tự mình nói: "Là muội muội Phùng Xuân mới về phải không?"
"Khuôn mặt xinh đẹp như vậy, khóc nhòe đi thì không hay đâu."
Ta phản ứng lại, thấy thật mất mặt, vội vàng quay lưng lại với hắn.
Không xa truyền đến tiếng gọi của ca ca,
"Tống Doãn, ngươi ở đâu vậy?"
Vừa nói, tiếng bước chân càng lúc càng gần, lòng ta giật mình.
Ta không muốn bị phát hiện đang lén lút khóc, mất mặt lắm.
"Đến đây!"
Tống Doãn nói lớn.
Vừa nói, hắn bước lên một bước, nhét cho ta một túi nhỏ, khẽ nói: "Ta tên Tống Doãn, lần sau sẽ tìm muội chơi."
Nói xong liền quay người rời đi, nghe tiếng là kéo ca ca ta đi rồi.
Ta mở túi ra, là một túi kẹo được gói rất tinh xảo.
Trên túi in hai chữ "Hồi Cam".
Sau này ta mới biết, Hồi Cam Trai là tiệm bánh ngọt nổi tiếng nhất kinh thành, mỗi ngày trước cửa đều xếp hàng dài dằng dặc.
Lúc đó Tống Doãn có lẽ chỉ đơn giản là có ý tốt an ủi cô bé đang buồn bã.
Nhưng sự lừa dối sau này là thật.
Kiếp này của ta, học nghi lễ không còn vất vả nữa, hay nói đúng hơn là không còn cố gắng chứng minh cho người khác thấy nữa.
Tất nhiên sẽ không trốn trong vườn lén lút khóc, càng không vì thế mà quen biết Tống Doãn.
Cũng tốt.
Đến gần nam nhân sẽ trở nên bất hạnh.
Không quen biết Tống Doãn, kiếp này cuộc sống của ta trở nên rảnh rỗi hơn nhiều.
Khi đó ở phủ, phụ thân, mẫu thân và huynh trưởng đều không thân thiết với ta.
Ngoài việc cố gắng học hỏi, điều khiến ta vui nhất chính là Tống Doãn đến tìm ta đi chơi.
Ban đầu chúng ta thực ra không hề quen thuộc.
Hắn và Du Lâm Dao là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau.
Cứ mỗi lần hắn nói chuyện với ta là Du Lâm Dao lại nhảy dựng lên, ta cũng không thích để ý đến hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-hau-phu/chuong-3.html.]
Nhưng sau này Du Lâm Dao được thái tử để mắt đến, suốt ngày nghĩ cách ăn mặc để thu hút thái tử.
Lại cố ý hay vô ý nói với phụ thân và mẫu thân rằng muốn nhường hôn sự với Tống Doãn cho ta, nàng nói: "Dù sao cũng là hôn ước từ nhỏ với Hầu phủ, đâu có nói là ai."
Phụ thân và mẫu thân cũng ngầm nói với ta như vậy.
Thế là sau này Tống Doãn nói chuyện với ta, ta cũng không còn ngó lơ nữa.
Nếu sau này phải thành thân, hắn tướng mạo khá, tính cách cũng không tệ, bồi đắp tình cảm trước cũng được.
Dần dà chúng ta trở nên thân thiết, hắn dẫn ta cưỡi ngựa b.ắ.n cung, trêu mèo dắt chó, lên núi ngắm hoa, xuống sông bắt tôm…
Dần dần ta mở lòng với hắn, những uất ức trong phủ cũng có người để tâm sự, ta cũng thật sự dần dần yêu thích hắn.
Nhưng không ngờ…
Thái tử lại lấy người khác.
Giấc mơ trở thành thái tử phi của Du Lâm Dao tan thành mây khói.
Nhiều người công khai lẫn lén lút chế giễu nàng.
Thế là nàng lại nghĩ đến hôn sự với Tống Doãn.
Tống Doãn tướng mạo tuấn tú, tính cách ôn hòa, tài hoa vang danh kinh thành, là đối tượng ngưỡng mộ của không ít thiếu nữ khuê các.
Nàng làm nũng khóc lóc với phụ thân và mẫu thân, nói rằng chỉ có thành thân với Tống Doãn mới có thể thoát khỏi cảnh bị người khác chê cười.
Phụ thân khó xử nhìn ta.
Nhưng vẫn chính thức quyết định hôn sự với Tống Doãn cho Du Lâm Dao.
Ta đau lòng vì sự thiên vị của phụ thân, nhưng không thể thay đổi.
Thất thần tìm Tống Doãn, lại thấy Du Lâm Dao ôm cánh tay hắn cười đắc ý:
"Muội muội, ta và Tống ca ca là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm, muội lương thiện như vậy, sẽ không chia rẽ chúng ta đúng không?"
Tống Doãn mang vẻ mặt áy náy nhìn ta: "Lâm Dao tính cách mềm yếu, từ nhỏ ta đã hứa sẽ bảo vệ nàng, bây giờ nàng bị người khác bắt nạt, ta không thể ngồi yên không làm gì."
"Phùng Xuân, muội có thể hiểu cho ta đúng không?"
Ta có thể hiểu.
Cái quỷ ấy!
Ta không thể nhịn được nữa, xông lên cho đôi nam nữ chó má này mỗi người một cái bạt tai.
Rồi trong ánh mắt kinh ngạc của họ khi đang ôm mặt, ta nghênh ngang rời đi.
Vậy nên kiếp này không quen biết Tống Doãn, ta không hề hối hận chút nào.
Ngược lại còn có thời gian rảnh rỗi, lén lút về nhà họ Trúc mấy chuyến.
"Con bé vô lương tâm, còn biết đường về à."
Ta còn chưa kịp lén lút vào nhà đã bị Tam ca ca bắt gặp.
"Tam ca ca ngồi trên tường làm gì vậy? Cứ như kẻ trộm ấy."
Hắn thành thạo nhảy xuống, véo véo mặt ta.
Không biết từ đâu mò ra một túi kẹo sữa bò nhét cho ta.
Nhờ có túi kẹo sữa bò, ta không thèm so đo với hắn.
Món kẹo sữa bò này là do hắn tự mày mò làm ra.
--------------------------------------------------