Ta vốn thể chất linh lộc trời sinh, thân mang tiên khí thanh thuần, nhưng vị Thái tử kia lại khinh thường ta dung nhan diễm lệ, cho rằng ta ta chẳng hợp khuôn phép tiên gia, lần lữa mãi vẫn chưa rước ta vào cửa.
Hắn si mê thứ muội ta - kẻ mang dáng vẻ thanh cao lạnh nhạt, vì nàng ta mà cam tâm vứt bỏ đạo nghĩa, tàn nhẫn ném ta vào Ma quật.
Ta chịu khổ hình đến ch.ết, thân thể tan biến, hồn phách vỡ vụn.
Thứ muội đoạt thân phận của ta, mang theo thiên linh địa bảo do mẫu thân ta để lại, như ý nguyện gả vào Thiên cung, trở thành Thái tử phi cao quý.
Hai người họ từ đó ân ái mặn nồng. Còn ta… tro tàn xương nát, oán niệm chẳng tan.
Lần nữa mở mắt ra, ta quay về đúng ngày bọn họ hạ d.ư.ợ.c trong chén rượu của ta năm ấy.
Kiếp này, ta chẳng còn ngu muội si tình, nhất định phải giữ chặt Nhị thúc của hôn phu - vị Thiên đế lạnh lùng thân phận tôn quý, rồi sinh ra người thừa kế chân chính của Thiên giới.
1
“Ghét ghê, tỷ tỷ mới là vị hôn thê của chàng, sao không đi tìm tỷ ấy đi.”
“Tỷ tỷ nàng phong tư quyến rũ, vừa nhìn đã khiến người ta mê loạn, chẳng hề giống Tiểu Nguyệt của ta, dáng vẻ thanh lãnh xuất trần, tao nhã mà đoan trang. Cái eo nhỏ mềm mại của nàng khiến bản quân vừa nhìn đã động tâm, muốn dừng mà chẳng được.”
Nhìn Thái tử và thứ muội dây dưa một chỗ, quần áo hỗn loạn, ta bỗng kinh ngạc phát hiện, ta đã sống lại!
Cách đó không xa, sau tấm màn trướng mờ ảo, vị hôn phu của ta, Nam Thắng, đang vuốt ve cặp đùi nõn nà của Tô Nguyệt, khẽ cười.
“Nhìn nàng ta xem, dung nhan yêu mị lẳng lơ, phong trần như nữ tử nhân gian. Nếu không phải nể tình ân cứu mạng cùng phần lễ hậu hĩnh toàn thiên tài địa bảo của tộc Lục Thục dâng lên thì ngay cả làm thiếp thất cho bản quân cũng không xứng!”
Hóa ra đây mới là suy nghĩ thật lòng của hắn.
Ta cúi đầu nhìn thân thể mình, đường cong đầy đặn, phong tư yêu diễm. Khác hẳn với những tiên tử nơi Thiên giới thanh khiết phiêu dật mong manh tựa sương khói, ta lại mang dung mạo diễm lệ khuynh thành, thân hình kiều mị động lòng người, phần n.g.ự.c nở nang tròn trịa, thực xứng với mấy chữ “đào tiên căng mẩy”.
Thái tử thích những tiên tử trong trẻo lạnh lùng đoan trang. Còn ta, với dung nhan diễm lệ, thân thể yêu mị, trong mắt hắn chỉ là yêu nghiệt dụ hoặc, là kẻ tội đồ khiến tiên tâm d.a.o động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-phi-ga-den-co-thai-lien-mien/chuong-1.html.]
Nhưng đó đâu phải là lỗi của ta?
Ta là con Lộc Thục cuối cùng giữa cõi thiên địa, sinh ra đã mang mệnh “đa tử đa phúc”.
Trong khi thần tiên tu vi càng cao thì việc truyền thừa huyết mạch lại càng gian nan, thì đối với tộc của ta lại khác, chỉ cần một lần xuân phong, liền có thể thuận lợi hạ sinh hậu duệ.
Mẫu thân dặn dò ta tuyệt đối không được để lộ cho bất cứ ai về mệnh cách “đa tử đa phúc” đặc biệt của mình, bằng không, ta sẽ bị tam giới… tranh cướp.
Sau đó người bị Trắc phi của phụ thân hãm hại bỏ mạng.
Dựa vào chút ân tình khi trước với Thiên tộc, mẫu thân cố gắng để ta được chỉ định trở thành vị hôn thê của Nam Thắng thượng thần, hi vọng hắn niệm tình xưa mà che chở, bảo vệ ta.
Nào ngờ Nam Thắng lại chán ghét ta cực độ, vừa thoải mái vơ vét thiên tài địa bảo của toàn bộ tộc Lộc Thục tích lũy suốt mấy vạn năm, lại vừa tư tình vụng trộm với thứ muội ta.
Kiếp trước, bắt gặp cảnh tượng hai người họ tư tình vụng trộm, ta không chịu được, lao ra chất vấn. Dù sao ta mới là vị hôn thê danh chính ngôn thuận của hắn! Hắn từng hứa với mẫu thân sẽ toàn tâm toàn ý cả đời đối tốt với ta.
Nhưng Nam Thắng không chút thương tiếc, vung tay cho ta một cái tát như trời giáng, ánh mắt hắn lướt qua đường cong nơi n.g.ự.c áo ta hé mở, đáy mắt toàn là ghê tởm và khinh miệt.
“Tô Diên, ngươi trời sinh dâm đãng, phong tình lẳng lơ như thế, sao xứng là chính phi của bản quân?”
“Nếu ngươi đã phát hiện thì hôm nay ta cho ngươi hay, người ta yêu chỉ có một mình Nguyệt Nhi.
Nhàn cư vi bất thiện
Hôn ước với ngươi chỉ vì mẫu thân ghê tởm kia của ngươi dựa vào ân tình khi trước mà miễn cưỡng cầu xin, ép buộc bản quân mà thôi.”
Ta đau đớn khôn nguôi, muốn tìm Thiên đế làm chủ, lại bị Nam Thắng kéo ngược trở về. Hắn cùng thứ muội ép ta uống một chén rượu đã bị hạ dược.
“Tô Diên, Thiên đế không có con nối dõi, ta chính là người mà Thiên đế chọn làm tông tự. Nếu ngươi dám tới trước mặt Thiên đế nhieeuf lời, chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới tiền đồ của ta.”
“Ta vốn định gi.ết ngươi, nhưng Nguyệt Nhi thiện tâm, nên từ nay về sau ngươi hãy ngoan ngoãn làm một kĩ nữ hèn hạ phục vụ hàng ngàn người đi!”
Hắn cao ngạo nhìn xuống, trong mắt là vẻ bố thí và coi thường.
Cổ họng ta trúng độc bị thương, không thể phát ra tiếng, chỉ biết trơ mắt nhìn bản thân bị hắn ném vào ma quật, bị người người tùy ý làm nhục, những bàn tay ghê tởm ấy chạm vào ta, tàn nhẫn chà đạp hành hạ ta đến không còn hình dạng.
--------------------------------------------------