Khi Nhan Tâm và Thịnh Viễn Sơn bước ra khỏi phòng giam, ánh bình minh đã lờ mờ rạng.
Cô cảm thấy hơi mệt mỏi.
Trên áo Thịnh Viễn Sơn dính một vệt máu, nhưng anh vẫn phong độ quý tộc, không lộ chút dữ tợn nào.
"Anh đưa em về." Anh nói.
Nhan Tâm: "Cậu đã vất vả cả đêm, hãy nghỉ ngơi sớm đi ạ, cháu và Bạch Sương về trước."
Thịnh Viễn Sơn: "Cậu cần xem xét địa hình bên đó của cháu, điều chỉnh lại một chút cho cháu. Cách bố phòng của cháu chưa được tốt."
Nhan Tâm: "... Vâng."
Cô sống trong khu thành thị, xung quanh nhà đều có hộ dân, gần đó có phố phường cửa hàng, cũng có những căn nhà khác. Chỉ có con hẻm nhỏ ở góc phía bên kia nhà cô đã được cô mua lại toàn bộ.
Cô đã không xem trọng chuyện đó.
Có kẻ đã lẻn vào được sân nhà cô, lần này có thể ném được l.ự.u đ.ạ.n vào, lần sau có thể ném chất nổ, việc phòng thủ của cô nhất định phải thay đổi.
Nhan Tâm không từ chối.
Xe hơi của cô không lớn, Thịnh Viễn Sơn lại cao lớn chân dài, ngồi rất chật chội, vì vậy Nhan Tâm lên xe của anh, bảo Bạch Sương lái xe về trước một mình.
Trên đường, Nhan Tâm hỏi Thịnh Viễn Sơn về nhận định của anh đối với gián điệp.
"Để cậu tra trước đã." Thịnh Viễn Sơn nói, "Đợi cậu tra rõ ràng rồi sẽ nói cho cháu biết."
Nhan Tâm cảm ơn.
Hai người nói chuyện được một lúc, Nhan Tâm cả đêm không ngủ, hơi buồn ngủ.
Cô gắng sức ngồi thẳng người.
Thịnh Viễn Sơn dựa lưng vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần.
Nhan Tâm ngắm nhìn phong cảnh đường phố, nghĩ ngợi lung tung, bỗng nhiên vai hơi trĩu xuống, có mái tóc ngắn châm chích vào làn da trên má cô.
Cô sững người, hơi quay đầu lại, thấy Thịnh Viễn Sơn nghiêng người qua, đầu gối lên vai cô.
Mái tóc đen cứng, hơi lạnh, cọ vào bên cổ và má Nhan Tâm, toàn thân cô lập tức cứng đờ.
Cô lại nhìn Thịnh Viễn Sơn.
Anh thật sự ngủ quên, hay là cố ý?
Đêm qua Nhan Tâm chỉ đợi ở bên ngoài, còn Thịnh Viễn Sơn lại phải đấu trí với gián điệp.
Tra tấn không chỉ đơn thuần là đ.á.n.h đập, mà còn cần phá vỡ hàng phòng ngự tinh thần của phạm nhân. Cuối cùng, tên gián điệp kia thốt ra mấy chữ "Bối Lặc gia", đồng nghĩa với việc lộ rõ đáy, cuộc thẩm vấn của cậu đã phát huy tác dụng.
Anh đã kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần, xe hơi lại hơi xóc, việc anh ngủ thiếp đi trong chưa đầy một phút là chuyện bình thường.
Nhan Tâm không nhúc nhích.
Xe đến cửa hẻm gần Tùng Hương Viện, phó quan dừng xe, quay đầu lại nhìn.
Nhan Tâm thấy Thịnh Viễn Sơn thở đều đều, ngủ rất say, không nỡ xô anh. Nhưng hai người như thế này, thật sự quá thân mật.
Do dự không quyết đoán, hại mình hại người.
Nhan Tâm nghĩ vậy, liền đẩy Thịnh Viễn Sơn: "Cậu, cậu ơi tỉnh dậy đi."
Thịnh Viễn Sơn đột nhiên mở mắt.
Trong mắt anh thoáng có chút ngơ ngác, sau đó mới dần dần lấy lại thần thái.
"Đến rồi, cậu." Nhan Tâm nói.
Cô xuống xe trước.
Thịnh Viễn Sơn xuống xe sau một bước, chỉnh sửa lại vạt áo, theo Nhan Tâm đi xem xét xung quanh bức tường ngoài sân.
"... Ở đây mở một cửa sổ trời, bố trí một vọng gác, có thể lấp đầy chỗ thiếu sót này." Thịnh Viễn Sơn xem xét một vòng sau liền nói như vậy.
Nhan Tâm gật đầu, ra lệnh cho Bạch Sương đi làm.
Cô không nhịn được ngáp một cái.
Thịnh Viễn Sơn: "Phòng bị chỉ là tạo thêm một tầng bảo đảm, rốt cuộc không thể hoàn toàn dựa vào nó, cũng không cách nào hoàn mỹ. Chỉ cần sửa đổi một chút là được, em đừng sợ. Về nghỉ ngơi cho tốt đi."
Nhan Tâm đáp vâng.
Cô hỏi Thịnh Viễn Sơn: "Cậu có muốn dùng bữa sáng rồi về không?"
Thịnh Viễn Sơn nhìn cô, trong ánh mắt đen sâu thẳm ẩn chứa một chút nụ cười: "Em sắp mệt ngất rồi, còn phải tiếp đãi cậu ăn cơm, e rằng trong lòng đang c.h.ử.i cậu đây."
Nhan Tâm: "Không có đâu..."
"Cậu đùa thôi." Anh nói, "Lần sau đến ăn, chúng ta không cần khách sáo như vậy."
Nhan Tâm không nói thêm nữa, quay về.
Cô quá mệt, về đến Tùng Hương Viện chỉ kịp thay quần áo vội vàng, ngã xuống giường ngủ, bữa sáng cũng không kịp ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thieu-soai-dien-cuong-chiem-lay-co/chuong-216-anh-co-the-hon-em-khong.html.]
Thịnh Viễn Sơn ngồi vào xe hơi, đột nhiên hỏi phó quan của mình: "Lúc nãy tôi ngủ quên à?"
Phó quan: "Vâng."
Thịnh Viễn Sơn nhìn ra ngoài cửa sổ, hơi trầm tư.
Rất kỳ lạ, sao lại ngủ quên được? Bình thường, anh rất khó buông lỏng cảnh giác để chìm vào giấc ngủ.
Trên người Nhan Tâm, luôn thoang thoảng hương thảo d.ư.ợ.c đen, đắng nhẹ, thơm lâu, tựa như làn gió đầu tiên của mùa xuân sau khi mùa đông giá lạnh qua đi, một chút lạnh giá và ấm áp hòa quyện, mang theo hy vọng.
Thịnh Viễn Sơn khẽ nhắm mắt.
Trong lòng có một ngọn lửa đang cháy.
Anh hiếm khi khao khát điều gì.
Từ nhỏ anh đã tự chủ, ổn trọng, làm việc không nóng vội, biết rằng "dục tốc bất đạt". Nhưng lần này, ngọn lửa trong lòng khiến người ta bồn chồn, anh hơi sốt ruột rồi.
Anh phải đợi đến khi nào?
Ngày thần lại cứ trôi qua, anh sắp già mất, năm nay anh đã ba mươi mốt tuổi rồi.
• Có lẽ, anh nên giúp Thịnh Nhu Trinh, để cô ta trở thành thiếu phu nhân của Đốc quân phủ.
Nhan Tâm ngủ một giấc.
Buổi chiều, thợ đến thay cửa sổ kính mới cho phòng ngủ của cô.
Bạch Sương ngủ đủ giấc, đi bố trí phòng thủ lại, lại còn thưởng cho Uy Vũ Đại Tướng Quân ba cân thịt bò.
Ngày tháng trôi qua yên tĩnh.
Sau khi Bạch Sương thay đổi bố phòng phòng thủ, Thịnh Viễn Sơn đến xem một lần, cảm thấy được rồi, những lỗ hổng tương đối đều có thể phòng được, trước sau đều có ám tháp.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
"... Trong đảng Bảo hoàng, có một nhân vật quan trọng tên là Thất Bối Lặc. Hắn ta rất thần bí, trong tay còn có 'Song Ưng Môn', là nhân vật khá khó đối phó.
Nghe nói, gần đây hắn ta đã nam hạ. Chỉ là hành tung của hắn ta bất định, không ai từng thấy." Thịnh Viễn Sơn kể lại những gì anh tra được cho Nhan Tâm.
Nhan Tâm: "Tên gián điệp đó, nếu không phải cậu có bản lĩnh, hắn ta tuyệt đối không tiết lộ nửa chữ. Từ điểm này xem, cái gì Bối Lặc gia kia, quả thật có chút năng lực. Nhưng tại sao lại nhắm vào cháu?"
Thịnh Viễn Sơn trầm mặc: "Cậu cũng không nghĩ ra."
"... Người từ phương Bắc đến, phụ thân và huynh trưởng của Chương Thanh Nhã, có phải là bọn họ không?" Nhan Tâm lại hỏi.
Thịnh Viễn Sơn: "Cậu cũng đã cho người theo dõi. Hiện tại mà xem, không có gì sơ hở."
Lại mỉm cười, "Cháu nói đến người từ phương Bắc đến. Có chút buồn cười là, những người nhà họ Chương này trở về, có thể liên lụy đến chính nhà mình."
"Nhà mình? Đốc quân phủ?"
"Anh trai thứ của Chương Thanh Nhã là Chương Dật, hắn là bạn của Nhu Trinh. Lần này phụ thân của Chương Thanh Nhã có thể được điều chuyển, Nhu Trinh đã giúp đỡ." Thịnh Viễn Sơn nói.
Nhan Tâm: "..."
Thịnh Viễn Sơn nhìn cô: "Cháu có hiểu không, Tâm Tâm, Nhu Trinh có tham vọng làm đại sự. Cô ta muốn gả Chương Thanh Nhã vào Tây phủ, bất kể là Tây phủ hay Khương công quán, đều phải nằm trong sự khống chế của cô ta."
Nhan Tâm trầm mặc.
Thịnh Viễn Sơn lại nói, "Tham vọng không nhỏ, năng lực thì bình thường."
Nhan Tâm bèn nhớ lại kiếp trước của mình.
Cô cũng là một quân cờ, được dùng để đối phó Nhan Uyển Uyển.
Thịnh Nhu Trinh đối xử với "quân cờ", giống như Bạch Sương huấn luyện chó: Một khi Uy Vũ Đại Tướng Quân lập công, Bạch Sương liền mua thịt bò để thưởng cho nó.
Trong mắt Uy Vũ Đại Tướng Quân, Bạch Sương đơn giản là người tốt nhất thiên hạ.
• Giống như Nhan Tâm kiếp trước nhìn Thịnh Nhu Trinh.
"Tâm Tâm, chị của cậu muốn Nhu Trinh gả cho Nguyên Câu, bao năm vất vả bồi dưỡng; bản thân Nhu Trinh cũng muốn làm tốt vai trò nữ chủ nhân tương lai của Đốc quân phủ, cô ta vô cùng dùng tâm." Thịnh Viễn Sơn nói.
Nhan Tâm nhìn anh: "Cậu cho rằng, người phá rối là cháu?"
"Không, cháu không làm sai điều gì." Thịnh Viễn Sơn khẳng định.
Nhan Tâm lại trầm mặc.
Thịnh Viễn Sơn nói: "Cậu muốn xuất ngoại, ra ngoài xem một chút."
Nhan Tâm ngẩng mắt nhìn anh.
"Cậu chỉ có một người chị gái ruột, không có gia tộc lớn, không có trách nhiệm.
Tâm Tâm, cháu luôn nghĩ ở bên Nguyên Câu sẽ rất thoải mái. Kỳ thực, ở bên cạnh cậu, mới thật sự là thoải mái. Cậu không có gánh nặng." Thịnh Viễn Sơn nói.
Nhan Tâm cười khổ: "Cậu, cậu đã nói rõ đến mức này, từ nay về sau cháu phải tránh xa cậu rồi. Cháu muốn giả vờ không biết cũng không được nữa."
"Tâm Tâm, trước đây cậu đã nói với cháu rồi, có thể xuất ngoại đi học." Thịnh Viễn Sơn nhìn chằm chằm cô.
Ánh mắt anh u tịch, như không nghe thấy lời cô nói, chỉ chăm chú nhìn cô, "Tâm Tâm, anh có thể hôn em không?"
--------------------------------------------------