Vú nuôi giật nảy mình vì cô, đè vai cô xuống, bảo cô ngồi xuống.
“Nam Thư, đã là thiếu nữ lớn rồi, đừng hờn dỗi như trẻ con nữa. Ông xã ra ngoài ứng tác là chuyện bình thường, cô không thể xông đến đó được.” Vú nuôi nói.
Trương Nam Thư: “Cháu không hề hờn dỗi, chỉ là đi xem một chút thôi.”
Vú nuôi: “Không được!”
Giọng điệu cương quyết.
Lại sợ Trương Nam Thư tổn thương, giọng nói dịu lại mấy phần, “Nếu truyền ra ngoài, không chỉ cô bị chê cười, mà cả nhà họ Trương cũng bị chê cười.
Hiện tại chúng ta đang như lửa đổ thêm dầu, hà tất phải làm chuyện có hại cho người mà chẳng lợi cho mình? Ông xã cũng mất mặt. Cô một phen náo loạn, tất cả đều bị bôi bẩn, ngược lại còn tôn cao Từ Đồng Nhạc lên.”
Trương Nam Thư im lặng ngồi đó.
Vú nuôi lại an ủi cô, bảo cô đừng nóng vội.
“…Lúc sau cô đừng nói gì, để ta dạy bảo ông xã.” Vú nuôi lại nói, “Một số lời, ta nói mới thích hợp.”
Trương Nam Thư như xì hơi: “Thôi vậy.”
Một lúc lâu sau, cô mới nói, “Đa tạ bà đã ngăn cháu. Quả thật không cần thiết phải náo loạn. Cha cháu đại khái là cho rằng, đàn ông tam thê tứ thiếp không tính là đạo đức kém cỏi, nên mới chọn Tôn Mục.”
Vú nuôi: “Lời nói vô lý, Đại soái địa vị cao quyền trọng cũng không có thiếp, ông ấy một mực kính trọng phu nhân. Cũng chứng minh, ông xã qua lại với nhà họ Từ, không phải vì tiểu thư họ Từ.”
Trương Nam Thư: “Nhưng anh ta hoàn toàn không biết tránh nghi ngờ.”
“Nhà họ Từ và nhà họ Tôn đang đ.á.n.h nhau kịch liệt, tình thế rất căng thẳng, không phải là vấn đề tránh nghi ngờ. Nam Thư, hiện nay không phải là thời thái bình thịnh trị, chúng ta phải đặt mục tiêu cao xa.” Vú nuôi nói.
Trương Nam Thư gật đầu: “Cháu biết rồi.”
“Ăn cơm chứ?”
“Ăn cơm thôi, mọi người đều qua đây ăn, đừng lãng phí.” Trương Nam Thư nói.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Mấy người hầu gái tâm phúc và v.ú nuôi cùng nhau, đi theo Trương Nam Thư dùng bữa.
Trương Nam Thư no say, ngọn lửa phẫn nộ rực cháy kia, cũng từ từ nguội lạnh.
Lúc nãy có lẽ cô đang đói bụng.
No bụng, tâm trạng con người rất ổn định, Trương Nam Thư liền cảm thấy một chuyện nhỏ nhặt, lại khiến cô bồn chồn bứt rứt, thật không giống cô chút nào.
Cô ăn cơm xong, còn chạy đến sân sau tìm Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Câu, ba người cùng nhau tản bộ trong sân vườn.
“Chân cục sắt gần đây có tiến triển gì không?” Trương Nam Thư hỏi.
Cảnh Nguyên Câu: “Nhìn cái bộ dạng không có chuyện cũng cố nói chuyện của cậu kìa, thật có chút t.h.ả.m hại. Sao thế, tức giận với ai vậy?”
Trương Nam Thư: “Tôi sẽ đ.á.n.h cậu đấy.”
Nhan Tâm ngăn hai người họ cãi nhau, cũng hỏi Trương Nam Thư: “Tức giận với Tôn Mục, hay là chuyện khác?”
Trương Nam Thư đơn giản kể lại tình hình.
“…Có gì mà tức giận? Anh ta liên tục sai phó quan nói với cậu, anh ta có việc, và còn nói với cậu là việc gì.” Cảnh Nguyên Câu nói.
Lại nói, “Nếu anh ta đi cua gái, giấu cậu thì cậu cũng không biết. Nếu anh ta định đi tìm cô nào họ Từ gì đó, ngay từ đầu đã không sai người trở về, bảo cậu đợi anh ta ăn cơm.”
Nhan Tâm: “Lời là lời hay, nhưng chẳng có câu nào nghe xuôi tai. Sao anh giống Trương Tri thế?”
Trương Nam Thư: “Đều là thứ c.h.ế.t tiệt!”
Tuy nhiên, câu nói này của Cảnh Nguyên Câu, cô đã nghe vào.
Nếu Tôn Mục định đến nhà họ Từ, quả thật đã không sai người về trước, bảo cô đợi ăn tối.
Mà sau đó bị trễ, không về đúng giờ, hẳn là do tình hình tạm thời có biến.
“Đạo lý đã hiểu, thế là không tức giận nữa, đó là phu nhân.” Trương Nam Thư nói, “Dù thế nào tôi cũng đều hiểu, nhưng không thể ngăn tôi nổi giận.”
Nhan Tâm: “Mẹ thường bảo chúng ta đừng học theo bà. Bà khắc chế nhẫn nhịch khắp nơi, rốt cuộc đổi lấy được gì? Em không vui, nổi giận là đúng rồi.”
Lại nói, “Làm nũng một chút, càng không có gì sai.”
Vợ chồng cần không ngừng mài giũa, mới ngày càng ăn ý. Em mài bớt một chút gai góc, anh mài bớt một khối sắc nhọn, mới không làm tổn thương nhau.
“Tâm Tâm thương tôi nhất.” Trương Nam Thư nói.
Trò chuyện với Nhan Tâm một lúc, tâm trạng cô tốt hơn nhiều.
Về phòng ngủ, tâm trạng Trương Nam Thư hoàn toàn ổn định.
Cô đang nghĩ về chuyện của Tôn Mục và nhà họ Từ.
Tôn Mục có thích Từ Đồng Nhạc hay không là chuyện khác, anh ta muốn đối phó Từ Lãng mới là thật, điểm này Trương Nam Thư có thể khẳng định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thieu-soai-dien-cuong-chiem-lay-co/chuong-534-so-em-ngu-khong-ngon.html.]
Từ Lãng hiện nắm quyền khống chế Đại Tổng thống, là người nắm quyền thực sự trong Phủ Tổng thống, hắn không chỉ là kẻ thù của “dân chủ”, mà còn là kẻ thù của nhà họ Tôn.
“…Việc Tôn Mục làm, có nguy hiểm không?” Trương Nam Thư tự hỏi.
Cô mơ màng ngủ thiếp đi.
Lúc nửa đêm, cô bị đ.á.n.h thức bởi tiếng động nhỏ, nghe thấy có người đang nói chuyện với v.ú nuôi ngoài cửa.
“…Không cần dọn dẹp, tôi ngủ một đêm trên sofa trong phòng khách.” Là giọng Tôn Mục.
“Sao được? Sofa chật như vậy. Đi phòng phụ đi.” Vú nuôi nói.
Tôn Mục: “Mọi người đều mệt cả ngày rồi, đừng gọi người ta dậy dọn giường. Tôi tùy tiện ngủ một giấc, ngày mai bù lại.”
Trương Nam Thư liền bật đèn ở đầu giường. Ánh đèn chiếu ra từ khe cửa, người đang nói nhỏ ngoài cửa im bặt.
Vú nuôi lên tiếng: “Nam Thư tỉnh rồi à?”
“Ừ.” Trương Nam Thư nói, “Không khóa cửa.”
Vừa dứt lời, Tôn Mục đã đẩy cửa bước vào. Trên người anh toàn mùi t.h.u.ố.c lá, hơi rượu, chưa đến gần đã khiến Trương Nam Thư muốn nôn.
“Anh rơi vào thùng tro thuốc, hay rơi vào vại rượu vậy?” Trương Nam Thư bịt mũi.
Tôn Mục không tiếp tục đến gần, chỉ nói: “Hôm nay người ăn cơm đông, còn có mấy người như tướng quân Sato từ Bộ quân, trong phòng riêng toàn là người hút thuốc.”
Trương Nam Thư: “Anh say nhiều lắm à?”
“Uống vài ly, không say.” Tôn Mục nói.
Một lát, Trương Nam Thư thò đầu ra từ trong màn, nhìn anh đứng ở cửa: “Đứng phát ngốc làm gì? Nửa đêm rồi, đi tắm nhanh đi, về đây ngủ!”
Tôn Mục: “Tôi ngủ một đêm bên ngoài. Toàn mùi rượu.”
“Nói bậy, ngủ ngoài kia ra làm sao? Anh về đây trải chiếu ngủ dưới chân giường tôi.” Trương Nam Thư nói.
Cô gọi v.ú nuôi, “Đi chuẩn bị nước nóng, gọi người vào mở cửa sổ thông gió.”
Tôn Mục: “….”
Vú nuôi: “….”
Đêm thu hơi lạnh, Tôn Mục không dùng nước nóng. Tắm nước lạnh khiến hơi men trong người anh lại tan bớt ba phần.
Anh súc miệng ba lần, đ.á.n.h răng kỹ càng, thay quần áo ngủ sạch sẽ, tóc còn đầy hơi nước, trở về phòng ngủ.
Trương Nam Thư khoác thêm áo ngoài, dậy uống nước.
“Anh đợi một chút hẵng ngủ, uống một bát canh giải rượu, không thì sáng dậy đau đầu.” Trương Nam Thư nói, lại hỏi anh, “Cảm thấy thế nào?”
Tôn Mục: “Hơi choáng.”
“Anh nằm lên giường đi.” Cô nói.
Tôn Mục ngoan ngoãn lên giường.
Anh rất cẩn thận dịch chuyển vào vị trí phía trong giường, không chen chúc Trương Nam Thư.
Một lát sau Trương Nam Thư cũng lên giường, buông màn xuống. Vừa định nằm xuống, đã bị anh từ phía sau ôm lấy.
“Anh về quá muộn, em có tức giận không?” Anh hỏi.
Trương Nam Thư: “Phó quan của anh không phải nói tối nay anh không về sao?”
Cô đẩy ra một cái, không đẩy được.
“Tưởng là phải rất muộn mới tan, sợ về ồn ào ảnh hưởng em nghỉ ngơi. Sau nghĩ lại, không về em lo lắng cả đêm, sợ em ngủ không ngon.” Tôn Mục nói.
Kết quả, cô đã ngủ từ sớm, ngủ khá ngon.
Trương Nam Thư cười khẩy: “Anh không về là tôi ngủ không ngon? Anh đang mơ giữa ban ngày…”
Lời vừa dứt, Tôn Mục đã hôn lấy cô.
Trương Nam Thư: “Đừng đùa.”
“Trong cái bát trên đầu giường ngâm sẵn hai cái rồi!” Tôn Mục tăng lực hôn cô, “Nam Thư, anh biết em cũng muốn anh về.”
Trương Nam Thư: “….”
C.h.ế.t tiệt, lại quên mất chuyện này.
Cô muốn cố chấp, nhưng bị Tôn Mục chặn lại, sau đó chỉ còn lại âm vang nhỏ run rẩy.
--------------------------------------------------