Nhan Tâm nói vài câu xã giao rồi rút lui.
Bên cạnh Nguyên soái họ Trương có rất nhiều người chăm sóc, Trương Nam Thù ngồi bên cạnh một lúc, thấy Nguyên soái đã buồn ngủ, lơ mơ, cô mới cáo từ.
"... Cha ta còn bao nhiêu thời gian nữa?" Cô hỏi.
Nhan Tâm: "E rằng, không còn nhiều thời gian lắm đâu, dài nhất không quá một tháng."
Những lời này, các đại phu khắc chắc đã nói với anh em nhà họ Trương.
Trương Nam Thù khẽ thở dài.
Nhan Tâm và cô không nói thêm gì nữa.
Tối hôm đó, Trương Nam Thù cứ nhất định đòi chui vào chăn của Nhan Tâm, hai người đêm hôm trước không ngủ được mấy, nói chuyện vài câu rồi thiếp đi.
Sáng hôm sau, lúc rạng sáng, Nhan Tâm khát nước tỉnh dậy, Trương Nam Thù cũng đã ngủ no.
Ba giờ sáng.
Hai người uống nước, bật một ngọn đèn bàn nhỏ, lại dựa vào đầu giường trò chuyện.
Họ luôn có những câu chuyện không bao giờ hết.
"Trước đây cậu cả ngày học hành, dự định đi du học. Nếu cha cậu không qua khỏi, cậu dự tính thế nào?" Nhan Tâm hỏi cô.
Trương Nam Thù: "Cậu muốn hỏi, cha ta đã để lại gì cho ta phải không?"
"Ừ. Hai anh trai cậu, dường như đều muốn kéo cậu vào cuộc. Chắc chắn cậu có lá bài, chứ không phải là kẻ đáng thương bị người khác nắm trong tay." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù mắt dần đỏ lên.
Một lúc lâu sau, cô mới nói: "Cha để lại cho ta một tòa thành, cùng mười vạn quân đội. Sau khi ta kết hôn, chồng ta sẽ quản lý. Có quân đội, còn có cả mỏ than và mỏ sắt."
Nhan Tâm lòng thắt lại: "Hai anh trai cậu thì sao?"
"Gia nghiệp chia làm ba phần, phần ta nhận được chỉ ít hơn họ một thành. Lôi kéo được ta, chính là phần thắng cực lớn." Trương Nam Thù nói.
Nước mắt cô tuôn xuống, "Lúc ta đến Nghi Thành, ta từng phàn nàn: Cha thương ta, rốt cuộc là cho gia nghiệp, hay là cho quân đội? Giờ đây, cha sắp không xong rồi, hóa ra người lại để lại cho ta cả hai thứ. Người đã chọn Tôn Mục làm chồng ta, để nhà họ Tôn làm hậu thuẫn cho ta."
Nhan Tâm lấy khăn tay đưa cho cô.
Trương Nam Thù lấy tay che mặt: "Giờ ta hiểu Cảnh Đốc quân rồi. Trước đây ta còn nói, ông ta thật sự quá bất tài, chỉ có thể làm tiểu đội trưởng thôi. Khi gia nghiệp rơi vào tay mình, mỗi bước đi đều có thể là cạm bẫy. Thà do dự không quyết, cũng không thể hành động liều lĩnh. Bởi vì lá bài quá lớn, thua không nổi."
Nhan Tâm khẽ ôm lấy vai cô.
"Anh hai cậu muốn cậu giúp hắn." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù: "Hắn đúng là có ý đó."
"Trước đây tình cảm giữa hắn và anh cả cậu không phải rất tốt sao? Sao đột nhiên lại trở nên như thế?"
"Chính là vào hai năm ta đến Nghi Thành, bất đồng giữa họ ngày càng lớn. Vị hôn thê của anh hai, không lâu trước khi hắn kết hôn thì qua đời, có liên quan một chút đến em trai nhà đại tẩu." Trương Nam Thù vừa lau nước mắt vừa nói.
Nhan Tâm: "Lại còn có ân oán tầng này?"
"Cụ thể, ta cũng chưa rõ ràng lắm." Trương Nam Thù nói, "Ta vừa về không bao lâu, sức khỏe cha ta đã không được tốt. Những chuyện về sau, tất cả đều đang thay đổi."
Nhan Tâm thở dài.
Trương Nam Thù lại hỏi Nhan Tâm tình hình nhà họ Cảnh thế nào.
Nhan Tâm cũng lần lượt kể cho cô nghe.
Nghe nói Cảnh Trọng Lâm đã c.h.ế.t, Trương Nam Thù khen Nhan Tâm xử lý hay.
Họ còn nói chuyện về chiếc vòng thủy tắc ngọc thủy.
"... Ta cũng có vòng thủy tắc ngọc thủy cực phẩm, chỉ có hai chiếc." Trương Nam Thù nói, "Nhị thiếu phu nhân đáng tiếc quá."
Trương Nam Thù từ cuộc hôn nhân liên minh, lại nghĩ đến bản thân.
Cô nói với Nhan Tâm, "Chiều nay ta gọi Tôn Mục ra ngoài, chúng ta đi uống cà phê. Cậu gặp hắn một chút."
"Được." Nhan Tâm nói, "Cậu có thích hắn không?"
"Nếu nói là bạn bè bình thường, ta không ghét hắn; nếu là tình cảm như cậu và cục sắt kia, thì không có. Hắn đối với ta không có, ta đối với hắn cũng không." Trương Nam Thù nói.
Lại nói, "Nhưng mà, ta không mong cầu được như hai người."
Hai người trò chuyện đến hơn sáu giờ sáng, rồi lại ngủ thêm một giấc.
Buổi sáng, Trương Nam Thù ở bên giường Nguyên soái họ Trương; Nhan Tâm và Bạch Sương sắp xếp lại hành lý.
Nhan Tâm lập một danh sách, gọi Bạch Sương ra ngoài mua đồ.
Những thứ dùng hàng ngày, chắc chắn không thể cái gì cũng đòi Trương Nam Thù cung cấp. Trương Nam Thù không để ý, nhưng người hầu bên cạnh cô sẽ xì xầm.
Nhan Tâm không chỉ không thể dùng đồ của họ, mà còn phải cho tiền thưởng, những người hầu này mới không coi thường Nhan Tâm, từ đó mà lơ là cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thieu-soai-dien-cuong-chiem-lay-co/chuong-470-dan-ong-qua-dep-trai.html.]
"Đại tiểu thư, chúng ta ở bao lâu?" Bạch Sương hỏi.
Nhan Tâm nhớ lại lời của Trương nhị thiếu.
Nếu Cảnh Nguyên Câu trở lại Bắc Thành, Thất Bối Lặc sẽ an trí anh ta ở đâu?
Nếu anh ta trở về, Nhan Tâm sẽ không cần phải sang Đông Dương nữa.
Dĩ nhiên, tạm thời cô cũng không thể về Nghi Thành, mối hận trong lòng Đốc quân bên đó vẫn chưa giải tỏa.
"Mong là ở ít thôi." Nhan Tâm nói, "Nhân tiện em đi xem xung quanh, có căn nhà nào thích hợp không. Chọn trước vài chỗ, lát nữa ta sẽ đi xem."
Bản thân cô những năm nay tích góp rất nhiều tiền, trước khi lên đường Đốc quân lại cho một khoản lớn, Nhan Tâm và Bạch Sương mang theo một số tiền khổng lồ ra đi.
Một phần tiền gửi ở ngân hàng của người Anh mở tại Thiên Tân, một phần mang theo bên người, dự phòng mua nhà lập nghiệp.
Bạch Sương đáp vâng.
Buổi chiều, Nhan Tâm và Trương Nam Thù ra ngoài.
Quán cà phê nằm trên phố không xa soái phủ, trang trí lộng lẫy, trần nhà rất cao, chiếc đèn pha lê treo trên đó tựa như thác băng.
Một thanh niên trẻ tuổi ngồi bên cửa sổ, trông thấy Nhan Tâm và Trương Nam Thù, liền đứng dậy vẫy tay.
"Nam Thù." Hắn lên tiếng.
Hắn mặc áo sơ mi xanh nhạt, quần dài màu sẫm, tóc mai cắt gọn gàng. Đôi mắt sâu thẳm, ngũ quan đẹp trai đến cực điểm, đôi môi hơi đỏ hơn đàn ông bình thường, vì làn da quá trắng nên không thấy kỳ lạ.
Nhan Tâm hơi sững sờ.
"Có phải là quá đẹp trai không?" Nhan Tâm tự hỏi.
Chồng của Trương Nam Thù, là người sẽ thay cô tiếp quản thành trì và quân đội của cô. Người trước mắt, đẹp trai quá mức, có vẻ đẹp sánh ngang Thịnh Viễn Sơn, thật sự thích hợp mang quân sao?
Nguyên soái họ Trương đã nghĩ gì?
Nghi hoặc của Nhan Tâm giấu trong lòng, không lộ ra mặt, nhưng Trương Nam Thù lại dừng bước.
Cô chọn một chỗ ngồi khác, không bước tới đó.
Nhan Tâm: ?
Trương Nam Thù hơi nhíu mày: "Đồ dây m.á.u ăn phần, đáng ghét."
Nhan Tâm: "... Hắn không phải Tôn Mục?"
Trương Nam Thù sửng sốt nhìn cô: "Cậu tưởng hắn là Tôn Mục?"
Nhan Tâm: "... "
Hiểu rồi.
Không trách Nhan Tâm, mà là tư thế đứng dậy chào hỏi của người kia quá thân quen, Nhan Tâm tự nhiên tưởng hắn đang đợi hai người họ.
Trương Nam Thù kéo Nhan Tâm ngồi xuống, người đàn ông kia bước tới, nụ cười nồng nàn, trong mắt ánh lên ánh đèn pha lê, lấp lánh từng mảnh sáng.
"Nam Thù, qua đây ngồi cùng đi." Hắn cười nói.
Trương Nam Thù: "Tại sao ta phải ngồi cùng cậu? Ta đang đợi bạn."
"Bàn bên kia lớn, ngồi đủ, tôi chỉ có một người bạn." Hắn nói.
"Doãn Đường Hành, mặt cậu to lắm sao? Đi đi, đừng quấy rầy chúng tôi." Trương Nam Thù lạnh lùng nói.
Người đàn ông trẻ tuổi không đi, ngược lại ngồi xuống đối diện.
Trương Nam Thù định gọi phó quan tới đuổi người, Doãn Đường Hành không để ý: "Khó được gặp nhau, lát nữa cùng đi ăn tối nhé?"
"Doãn thiếu gia, xin dời chỗ." Phó quan của Trương Nam Thù nói.
Trương Nam Thù không nhìn hắn, trên mặt có chút giận dữ nén lại.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Nhan Tâm thấy vậy, lại nhìn người kia.
Người đàn ông lập tức nắm lấy cơ hội, cười với Nhan Tâm: "Vị tiểu thư này, có vinh hạnh cùng đi dùng bữa tối không?"
Nhan Tâm: "Xin lỗi, tôi là khách."
Phó quan một lúc lâu mới đuổi được người này đi.
"Hắn họ Doãn? Đại tẩu cậu cũng họ Doãn." Nhan Tâm nói.
"Chính là em trai cô ta." Trương Nam Thù nói, "Nếu không có quan hệ tầng này, ta đã sớm ra lệnh cho phó quan nổ s.ú.n.g rồi."
Lại xem đồng hồ, "Chúng ta đến sớm nửa tiếng, Tôn Mục vẫn chưa tới."
--------------------------------------------------