Mấy ngày nay, Nhan Tâm đêm nào cũng nằm mơ, mơ thấy Nghi Thành.
Không phải là Tùng Hương Viện, cũng chẳng phải sân nhỏ của gia đình họ Nhan, mà là phủ Đốc quân.
Khi sống ở phủ Đốc quân, tim luôn treo trên đầu ngọn cỏ, vậy mà giờ đây lại thường xuyên hiện về trong mơ. Giấc mơ nào cũng thật đẹp đẽ.
Cô thật sự nhớ Phu nhân.
"Hy vọng mọi chuyện sớm kết thúc, trở về bên cạnh Mẹ." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Câu siết c.h.ặ.t t.a.y cô: "Được."
Cô đã viết một bức thư dài gửi về Nghi Thành.
Ba trang giấy, kể lại tình hình của cô và Cảnh Nguyên Câu, lại đặc biệt nhấn mạnh chân của Cảnh Nguyên Câu đã có tiến triển - rốt cuộc bất kỳ ai cũng nghĩ, Phu nhân quan tâm nhất đến đôi chân của con trai, điểm này nhất định phải nhắc tới.
Viết xong, Nhan Tâm đẩy xe lăn của Cảnh Nguyên Câu, đến tây viện của Soái phủ tìm Trương Tri.
Trương Tri không có nhà, nhưng trong sân lại có một tiểu thư.
Nhìn thấy Nhan Tâm, tiểu thư đứng dậy, hơi gật đầu với vẻ kiêu ngạo.
Cô ta lại mặc một chiếc sườn xám màu xám nhạt, trong màu xám pha chút xanh lục nhạt.
Cô ta là Phú Vân, con gái nhà cậu của Trương Tri, Nhan Tâm đã gặp cô ta một lần trước đó.
Nhan Tân hơi gật đầu, hỏi phó quan trong sân: "Nhị thiếu gia đâu rồi?"
"Mấy hôm nay không có nhà, đi tuần tra bên ngoài rồi." Phó quan đáp.
Nhan Tâm vẫn muốn nhờ anh ta giúp chuyển thư.
Trương Tri phụ trách liên lạc giữa Cảnh Nguyên Câu và Nghi Thành, việc chuyển tin tức đều phải thông qua tay hắn.
"Lá thư này giao cho Nhị thiếu, nhờ anh ta chuyển về Nghi Thành." Nhan Tâm nói.
Lá thư này của cô phải qua tay Trương Tri, khi viết cô đã rất chú ý, không có gì không thể để người khác thấy.
Phó quan tiếp nhận: "Cô phải đợi thêm vài ngày."
"Đợi thêm cũng không sao, chỉ là đừng để thất lạc." Nhan Tâm nói.
Phó quan đáp: "Vâng."
Nhan Tâm lại mỉm cười với Phú Vân, rồi đẩy Cảnh Nguyên Câu ra ngoài.
Vừa đi khỏi, Phú Vân liền hỏi phó quan: "Hai người bọn họ là người nhà họ Cảnh?"
"Đúng vậy." Phó quan nói, "Tiểu thư, xin mời cô cũng về trước đi, Nhị thiếu tối nay thật sự sẽ không về đâu, không phải là qua loa cho có với cô đâu."
"Rõ ràng tôi đã trông thấy anh ta trong thành." Phú Vân nói.
Phó quan: "Cô nhìn nhầm rồi."
Phú Vân: "..."
Cô ta c.ắ.n răng. Đã đợi hai tiếng đồng hồ, không lẽ lại đợi đến tối.
Đành phải rời đi.
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Câu trở về, không có việc gì làm, cô vừa đẩy anh đi phơi nắng, vừa tán gẫu.
"... Thảo nào Trương Tri nói cô gái đó giống tiểu quả phụ. Một cô gái tốt, ăn mặc thành bộ dạng đó, thật kỳ quái." Cảnh Nguyên Câu nói.
Phú Vân không phải là xấu. Ngũ quan của cô ta bình thường, có cái cằm hơi vuông, khí chất anh tú thì có thừa nhưng sắc đẹp lại không đủ.
Nếu cô ta ăn mặc lộng lẫy, thì lại thời thượng và có cá tính, rất đáng yêu lại bặm trợn, đi đến đâu cũng thu hút ánh nhìn.
Vậy mà cô ta đành đoạ chọn cách ăn mặc như thế.
Dù là một tiểu thư có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, mặc bộ này trông cũng thật t.h.ả.m hại.
Ai mặc vào cũng đều khó coi.
"Ăn mặc đúng là hơi kỳ lạ." Nhan Tâm nói.
Cô còn kể chuyện này cho Trương Nam Thù nghe.
Trương Nam Thù lập tức bán đứng Trương Tri: "Hắn tầm thường lắm, chỉ thích gái đẹp. Em đã gặp Doãn Khanh Dung chưa?"
"Chị dâu của em tên là Doãn Khanh Vân. Chỉ khác một chữ, là người nhà họ Doãn?" Nhan Tâm nói.
"Em họ của cô ta."
Nhan Tâm: "..."
"Doãn Khanh Dung rất xinh đẹp. Hồi trước đi học, cô ta nhập học trước tôi một năm, thường xuyên gặp cô ta chơi bóng chuyền. Tôi mỗi lần đều nhìn cả nửa ngày. Hoạt bát cởi mở, đối nhân xử thế rất khéo léo, lại xinh đẹp lanh lợi." Trương Nam Thù nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thieu-soai-dien-cuong-chiem-lay-co/chuong-530-bam-tru-khong-chiu-di.html.]
Cảnh Nguyên Câu liếc nhìn cô: "Cô thèm thuồng các cô gái xinh đẹp để làm gì?"
"Tôi thích ngắm thôi, vừa mắt vừa lòng." Trương Nam Thù lập tức đáp.
Tam tiểu thư họ Trương đến giờ vẫn không ưa mấy gã đàn ông, chỉ thích các tiểu thư xinh đẹp.
Cảnh Nguyên Câu: "Sau này cô tránh xa Tâm Tâm ra, nghe chưa?"
Trương Nam Thù: "..."
Nhan Tâm: "..."
Cứ cãi nhau là đề tài lại lan man, Nhan Tâm kéo lại, hỏi về Doãn Khanh Dung.
"Anh hai tôi và cô ta vờ vịt với nhau hơn một năm rồi, chính hắn nói. So về dung mạo và tính cách của Doãn Khanh Dung, Phú Vân quả thật quá nhạt nhẽo." Trương Nam Thù nói.
Cô ấy còn đưa ra một ví dụ, khoảng cách giữa Doãn Khanh Dung và Phú Vân, giống như khoảng cách giữa một ly nước cam mát lạnh giữa mùa hè oi bức và một ly nước lọc.
"Thật đấy, chính là nước lọc! Em nghĩ xem, giữa trời nắng nóng, cô ta không chỉ nhạt nhẽo vô vị, mà còn chẳng thể nào giải nhiệt được." Trương Nam Thù nói.
"Em quá khắc nghiệt rồi." Cảnh Nguyên Câu bên cạnh cười.
Rõ ràng anh đang nghe rất vui.
"Hồi bà ngoại tôi còn sống, Phú Vân cái gì cũng muốn so bì với tôi. Lúc đó quân đội của ba tôi chưa đủ mạnh, mẹ tôi bảo tôi nhường cô ta. Sau này ba tôi biết phấn đấu, phát đạt rồi, cô ta vẫn muốn so sánh với tôi. Chẳng có một chút nhãn lực nào!" Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm: "Thì ra là ân oán từ nhỏ."
"Lúc đó cô ta cứ bắt nạt tôi và Phú Lâm. Sau này ba tôi đắc thế, tôi và Phú Lâm mới dám phản kích lại." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm hỏi: "Phú Vân từ nhỏ đã ăn mặc như vậy sao?"
"Không phải đâu. Chỉ là mấy năm trước, lúc đó nhà ngoại tôi đã sa sút lắm rồi, lại còn tự cho mình thanh cao không chịu vào chính phủ dân chủ làm việc. Gia cảnh sa sút, liền quậy phá bừa bãi. Mợ tôi cho Phú Vân tìm một đại sư nào đó, bảo Phú Vân theo tu hành. Từ đó về sau, Phú Vân đã ăn mặc như vậy." Trương Nam Thù nói.
Thảo nào Trương Nam Thù nói cô ta giống tiểu ni cô, thì ra là từ chỗ này.
Nhan Tâm: "Đã tu hành rồi, sao cô ta còn nghĩ đến chuyện lấy anh hai em?"
"Tu là con đường phú quý." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm: "..."
"Ngu xuẩn lại tham lam, anh hai tôi lười ngó ngàng tới cô ta. Hơn nữa mấy cái loại biểu muội biểu huynh gì đó, anh hai tôi vốn đã không thích, dù cho nhà ngoại có huy hoàng như xưa." Trương Nam Thù nói.
Nghe Trương Nam Thù kể những chuyện này, Nhan Tâm cũng thấy khá thú vị.
Thế lực ở Bắc Thành, phức tạp hơn Nghi Thành rất nhiều, cho nên quan hệ giữa người với người cũng chằng chịt.
Ở Nghi Thành, nhà họ Cảnh là vua con. Không ngoa chút nào, tất cả các gia tộc đều không dám ngang ngược trước mặt nhà họ Cảnh, ngoan ngoãn "cúi đầu thần phục".
Bắc Thành thì hoàn toàn khác.
Nội các, Tổng thống phủ những nơi chính trị trước tiên đã là một mớ hỗn độn; những người già và trẻ sót lại ôm lấy vinh quang quá khứ không chịu buông, nhưng vẫn có kẻ quỳ lâu rồi, vẫn ăn cái trò này; s.ú.n.g đại bác của quân phiệt, còn lâu mới có sức uy h.i.ế.p như của nhà họ Cảnh.
Điều kiện của Trương Nam Thù đặc biệt tốt, nhưng cô ở nhiều phương diện cũng bị ràng buộc.
Cảnh Nguyên Câu cũng vui vẻ nghe cô kể.
Ba người nói chuyện rất lâu, Trương Nam Thù liền ăn cơm tối ở đó.
Nhan Tâm bảo cô đi hỏi thăm xem Trương Tri đã về phủ chưa: "Hỏi xem thư của tôi đã gửi về Nghi Thành chưa."
Trương Nam Thù: "Được, em đợi đấy."
Sau bữa ăn, cô đi dạo, đến tây viện.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Không ngờ, trời đã tối rồi, Phú Vân vẫn còn đang đợi Trương Tri ở tây viện.
Các phó quan đành bó tay với cô ta; mà trong sân Trương Tri chỉ có hai bà v.ú già, không có quản gia v.ú nuôi nào lợi hại, đành chịu không ai đuổi nổi cô ta đi.
Trương Nam Thù thấy vậy liền định rút.
Phú Vân lại kéo cô lại: "Nam Thù."
"Muộn thế này, cô còn việc gì sao?" Trương Nam Thù hỏi với giọng không thiện cảm, "Lần sau cô có thể gọi điện trước, xem anh hai có ở nhà không."
"Anh ta tránh mặt tôi." Ánh mắt Phú Vân ngân ngấn nước, "Nam Thù, gần đây sư phụ của tôi bói được một quẻ, nói anh ta gần đây có huyết quang chi tai. Tôi muốn thay anh ta đỡ tai hoạ."
"Đỡ thế nào?"
"Sư phụ tôi sẽ có cách, chỉ cần anh ta đi gặp sư phụ cùng tôi." Phú Vân nói.
Trương Nam Thù: "Thật không may, nhà chúng tôi có đệ t.ử của Kim Liễu tiên sinh đang ở, cô ấy nói anh hai tôi gần đây vận khí cực kỳ tốt. Vậy đi, cô về nói với sư phụ của cô, nhà chúng tôi đã tin Kim Liễu tiên sinh trước rồi, nên không tiện tin ông ta nữa. Trừ phi ông ta tự nhận mình giỏi hơn Kim Liễu tiên sinh."
Phú Vân: "..."
--------------------------------------------------