Quả nhiên, Nhan Tâm sáng sớm tìm Khương Tự Kiều, đại phu nhân rất nhanh đã nghe tin.
Đại phu nhân tâm tình không tệ.
Con trai bà trở về, Nhan Tâm và Khương Tự Kiều càng yêu thương nhau, thì càng dễ khiến con trai bà c.h.ế.t lòng, thoát ra khỏi vũng lầy.
Bà lập tức sai người gọi Khương Tự Kiều đến.
Khương Tự Kiầu cả buổi sáng đầu tắt mặt tối.
Nghe nói đại phu nhân gọi, hắn còn tưởng chuyện đã lọt đến tai đại phu nhân, sợ nửa c.h.ế.t.
Không ngờ rằng, đại phu nhân lại tỏ ra hòa nhã vui vẻ.
Bà nói với Khương Tự Kiều: "Con và Nhan Tâm kết hôn đã mấy tháng rồi, vẫn chưa động phòng, thật không ra thể thống gì!"
Khương Tự Kiều: "Mẹ, mẹ cũng biết rồi, con…"
"Đừng kiếm cớ. Hai người các con đã bái thiên địa, chính phủ cũng đã cấp giấy kết hôn, hai người chính là phu thê. Đã là phu thê, thì phải hành lễ đại phu thê." Đại phu nhân nói.
Khương Tự Kiều: "Mẹ nói phải."
"Con dọn về Tùng Hương Viện." Đại phu nhân nói, "Nếu Nhan Tâm không đồng ý, mẹ sẽ nói với cô ấy."
Khương Tự Kiều rất muốn nói: Nhan Tâm đồng ý để hắn dọn về Tùng Hương Viện, vậy liệu có đồng ý tiếp nhận Yên Lan?
Tình huống vợ cả vợ lẽ ở cùng một sân viện cũng có, ví dụ như tỳ thiếp của đại ca, vẫn luôn ở tại phòng phụ của đại tẩu.
Nhưng tỳ thiếp đó là người nhà đại tẩu, do đại tẩu nhất định phải ép cho đại ca.
Tỳ thiếp của nhị ca thì ở tại tiểu viện phía tây bắc.
"Mẹ, con…"
"Con có gì thì cứ nói thẳng."
Khương Tự Kiều do dự, rốt cuộc vẫn không đủ dũng khí: "Không có gì ạ."
Đại phu nhân bảo hắn về, trước tiên hãy chuẩn bị, thu xếp ổn thỏa.
Nghĩ đến việc Khương Tự Kiều sắp trở về, nếu Nhan Tâm có thể thuận lợi mang thai, thì chính là nắm được cô ta trong lòng bàn tay; dù sau đó cô ta có theo Cảnh Nguyên Câu, cũng không thể thoát khỏi sự khống chế của Khương gia.
Đàn bà yêu nghiệt như hồ ly tinh, đúng ra phải chịu chút khổ, để cô ta biết thế sự khó khăn.
Không phải cứ biết quyến rũ đàn ông là có ngày tốt đẹp.
Đại phu nhân biết Khương Vân Châu có chút chán nản.
Nhưng không sao, tình cảm thời thiếu niên là thứ vô giá trị nhất.
Khương Vân Châu biết được Nhan Tâm là thứ đồ ô uế như vậy, lại còn kết hôn sinh con, hắn sẽ không muốn gặp lại cô ta nữa.
Thà không gặp, còn giữ lại ký ức đẹp đẽ thời thiếu niên.
— Đại phu nhân cũng đã nhồi nhét cho hắn suy nghĩ như vậy.
Sự việc phát triển theo hướng rất tốt, tâm trạng đại phu nhân khá lên, buổi sáng còn ăn thêm một bát cơm.
Tuy nhiên, sau khi ăn sáng xong, phía lão phu nhân sai người tới, mời đại phu nhân sang viện của bà.
Đại phu nhân không rõ chuyện gì, nhưng vẫn đi.
Vừa bước vào cửa, bà đã thấy Nhan Tâm.
Bên cạnh Nhan Tâm, còn có Khương Tự Kiều.
Đại phu nhân thầm cười lạnh: "Đây là đến mách lãoo sao?"
Không muốn động phòng với Khương Tự Kiều?
Chuyện này không phải muốn là được. Cô là vợ của Khương Tự Kiều, thì nên an phận thủ thường.
Cho dù có đưa chuyện đến trước mặt phu nhân Đốc quân, thì cô cũng không chiếm được lý.
Đại phu nhân nghĩ vậy, thản nhiên bước vào nhà, chào hỏi lão phu nhân: "Mẹ, mẹ đã dùng bữa sáng chưa ạ?"
Lão phu nhân lần đầu tiên mỉm cười với bà: "Dùng rồi."
Đại phu nhân không hiểu.
Chuyện gì mà vui như vậy?
Đang nghĩ, những người khác trong nhà lần lượt kéo đến: lão gia, đại thiếu gia thiếu phu nhân, nhị thiếu gia thiếu phu nhân, Khương Vân Châu, ngay cả Chương Thanh Nhã cũng đến.
Đại phu nhân có chút nghi hoặc: "Nhan Tâm đang gây chuyện gì? Cô ta từ chối động phòng với chồng, còn muốn cả nhà tới phán xét sao?"
Bất kỳ ai phán xét, thì cũng là lỗi của Nhan Tâm.
Khương Tự Kiều chắc chắn phải đến Tùng Hương Viện.
Chỉ cần hắn đến đó, đại phu nhân sẽ có cách ra tay với cả hai, để Nhan Tâm nhanh chóng mang thai.
— Thức ăn do nhà bếp lớn cung cấp, đại phu nhân có thể làm tay chân.
"... Mẹ, không sớm không muộn, gọi chúng con đến có việc gì vậy?" Lão gia hỏi lão phu nhân.
Lão phu nhân tươi cười rạng rỡ: "Có một chuyện hỷ lớn!"
Lão gia ngồi thẳng người: "Chuyện hỷ gì vậy?"
"Nhà chúng ta, sắp có đứa cháu đời thứ tư đầu tiên rồi! Lão đại, con sắp làm ông nội rồi." Lão phu nhân vui mừng nói.
Mọi người đều có biểu cảm khác nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thieu-soai-dien-cuong-chiem-lay-co/chuong-59-nhan-tam-rat-hai-long.html.]
Đại thiếu gia, nhị thiếu gia hai người ngồi không yên.
Đại thiếu gia và đại thiếu phu nhân rất ghen tị, cũng có chút bồn chồn không yên.
Đại thiếu gia không thể nào gần gũi đàn bà, dù đại thiếu phu nhân đã nâng cho hắn hai tỳ thiếp xinh đẹp, hắn vẫn không xong.
Nhị thiếu gia thì, "hùng phong uy vũ", nhưng từ mười mấy tuổi đã quậy phá, hầu gái trong nhà, các cô dâu trẻ, có thể ra tay thì hắn đều lén qua lại; bên ngoài thì thường xuyên chìm đắm chốn lầu xanh, cả đường thủy lẫn đường bộ đều thông, làm kiệt quệ thân thể.
Hai vị thiếu gia này lấy vợ nhiều năm, lại có tỳ thiếp riêng, nhưng vẫn không thể thêm một đứa con nào cho nhà.
Lão phu nhân không quan tâm; lão gia tâm tư ở sự nghiệp, ở đàn bà, cũng lười quản nhiều.
Đại phu nhân thì, lại mong những đứa con thứ này "tuyệt tự tuyệt tôn", trong nhà bớt đi một khoản chi tiêu.
Cho nên, hai thiếu gia đã thành niên của Khương gia không có hậu duệ, dường như không ai để ý.
Cho đến hôm nay.
Lão phu nhân vui mừng khôn xiết, bảo với mọi người, Khương gia cuối cùng cũng sắp có đời thứ tư.
Tất cả mọi người cùng nhìn về phía Nhan Tâm.
Nhan Tâm mỉm cười dịu dàng, không đáp lời, cũng không lộ ra chút nào sự e thẹn.
Trái tim Khương Tự Kiều lại đập loạn xạ.
Hắn chỉ nghĩ Yên Lan là người hầu, nhưng không ngờ đứa con mà Yên Lan mang trong bụng, lại là trưởng tôn đời này của Khương gia.
Hắn sắp phát đạt rồi.
Hắn sắp vượt qua hai người anh trai rồi.
"Tứ tẩu, chị có t.h.a.i rồi sao?" Lão phu nhân vừa dứt lời, trong phòng im lặng một lúc, người đầu tiên lên tiếng là Chương Thanh Nhã.
Chương Thanh Nhã dù cố tỏ ra vui mừng, nhưng trong giọng nói lại mang theo chất vấn, ánh mắt khó tin, rất không đúng lúc.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Đại phu nhân liếc nhìn cháu gái.
Nhan Tâm quét mắt nhìn mọi người, mỉm cười: "Không phải tôi. Tôi gả về đây là để thờ Bồ Tát, đến giờ vẫn chưa động phòng với Tự Kiều."
Khương Vân Châu đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô.
Đại phu nhân như bị ai đ.â.m một nhát, tim chìm xuống.
Người đàn bà Nhan Tâm không biết xấu hổ này!
Cô ta nói ra những lời này, chẳng phải là lấy mạng của đại phu nhân sao?
Trái tim tuyệt vọng của Khương Vân Châu, liệu có lại bùng lên hy vọng?
Đại phu nhân khổ tâm cưới cô ta về, là muốn chặt đứt ý niệm của Khương Vân Châu, chứ không phải đưa cô ta về nhà mình để tiện cho Khương Vân Châu tái hợp tình xưa.
Đại phu nhân c.ắ.n chặt hàm răng, mới không biến sắc ngay tại chỗ.
"... Là Yên Lan." Nhan Tâm mỉm cười, "Cô ấy là người có phúc, chỉ hầu hạ Tự Kiều vài đêm đã mang thai."
Lão gia có chút thất vọng: "Một người hầu?"
"Bất kể người hầu hay không, có con cháu chính là đại sự. Ta phải đi tế tổ, báo tin hỷ với tổ tiên." Lão phu nhân cười nói.
Bà thực sự vui mừng.
Lão phu nhân lại nói: "Mong rằng Yên Lan đã mở đầu tốt, sau này trong nhà con cháu đầy đàn."
Lão gia liếc nhìn Yên Lan đứng bên cạnh.
Người hầu gái nhan sắc bình thường, so với Nhan Tâm kém một đoạn dài. Mắt con trai hắn thà như mù còn hơn.
"Nâng cô ấy làm di thái, cho ở tại Trúc Phong Viện phía tây, rồi cấp thêm hai người chăm sóc." Lão phu nhân nói.
Lại nói, "Hễ cô ấy có mảy may sơ suất, ta tuyệt không tha cho các ngươi."
Cứ như vậy, rất nhanh đã quyết định Yên Lan trở thành tỳ thiếp đầu tiên của Khương Tự Kiều.
Cô ta dọn đến Trúc Phong Viện, lão phu nhân bảo Khương Tự Kiều đến ở một thời gian, ít nhất phải chăm sóc cô ta đến khi thuận lợi sinh nở.
Trước khi đứa con của Yên Lan chào đời, đại phu nhân có ép Khương Tự Kiều trở về Tùng Hương Viện, Nhan Tâm cũng có cớ để từ chối.
Đại phu nhân suýt nữa hộc máu.
Bà nhìn về phía Nhan Tâm.
Mà Nhan Tâm, cũng đang nhìn bà.
Đôi mắt cong cong, Nhan Tâm ngọt ngào mỉm cười với bà.
Không hiểu vì sao, đại phu nhân cảm thấy nụ cười này của cô, giống như nụ cười của con báo săn sau khi ăn thịt người: thỏa mãn, và đẫm máu.
Từ hôm nay trở đi, đại phu nhân có lẽ nằm ngủ cũng không yên.
Đại phu nhân khẽ run lên.
Bà tỉnh táo lại, lại nhìn về phía con trai mình.
Ánh mắt liếc của Khương Vân Châu, đang lén nhìn Nhan Tâm.
Đại phu nhân tối sầm mắt lại, suýt nữa ngất đi.
Việc "cưới Nhan Tâm" này, đúng là mất cả chì lẫn chài, đại phu nhân đã tính toán sai ngay từ đầu.
--------------------------------------------------