Một chiêu của Trương Tri đã khuấy đảo giới chính trị Bắc Thành một phen chấn động. Mấy nhân vật lớn đang lên như diều gặp gió, giờ cũng có phần hơi t.h.ả.m hại.
Áp lực lên nhà họ Trương lập tức giảm đi hơn một nửa.
Nhan Tâm liền bắt hắn phải thực hiện lời hứa: "Anh từng hứa, sẽ đón A Thông qua đây."
Trương Tri: "Tôi nhớ trong lòng, nhưng trước giờ tôi chưa có cơ hội tốt để làm việc này. Trừ phi tôi đồng ý đứng về phe Thất Bối Lặc."
Nhan Tâm khẽ mỉm cười: "Tôi không tin những lời này của anh. Bắc Thành là địa bàn của nhà họ Trương các anh, tôi không tin anh không có cách."
Trương Tri trầm ngâm một lúc, rồi mới nói: "Cô hãy suy nghĩ lại lần nữa. Người mà cô nói, hắn là công t.ử quý tộc Tokyo. Cô hiểu chứ, Tiểu thư Nhan?"
Câu cuối cùng, hắn nói khá nặng nề.
Trương Tri rất không muốn dính líu quá sâu.
Nhan Tâm: "Tôi sẽ không sắp xếp cho hắn ở lại Sái phủ, nhưng tôi cần hắn được tự do, ít nhất hắn không bị Thất Bối Lặc khống chế trong tay."
Trương Tri: "Hắn và huynh trưởng của hắn ở cùng nhau, không tính là giam cầm."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
"Nhị thiếu gia Trương, lẽ nào sau này anh không cần dùng đến tôi nữa?" Nhan Tâm trầm giọng.
Trương Tri khựng lại.
Một lúc lâu, hắn gật đầu: "Được, tôi sẽ lo liệu."
Nhan Tâm: "Tĩnh hậu giai âm."
Sự việc qua đi hai ngày, Trương Tri dẫn A Thông tới.
Nhan Tâm đón A Thông ở cổng viện, dẫn hắn vào trong.
Cảnh Nguyên Câu nhìn thấy hắn, trên mặt nở nụ cười: "Mới mấy ngày không gặp, sao trông cậu như gầy đi vậy?"
A Thông: "Mấy ngày nay hơi lo lắng, ăn không ngon."
Cảnh Nguyên Câu: "Vậy gọi Trình Tẩu xào mấy món ăn đi."
Nhan Tâm đi ra ngoài dặn dò.
Trương Tri đứng trong sân chưa đi, nói với Nhan Tâm rằng hắn đã dùng thủ đoạn, mới khiến Thất Bối Lặc giao người cho hắn.
Đồng thời, hắn cũng nhắc nhở Nhan Tâm: "Nói không chừng là Thất Bối Lặc thuận nước đẩy thuyền, để hắn tới làm nội gián. Tóm lại, cô đừng có lòng tốt quá mức."
Nhan Tâm: "Tôi biết rồi."
"Hắn chỉ có thể ở lại Sái phủ hai tiếng đồng hồ, cô canh chừng thời gian chút." Trương Tri lại nói.
Nhan Tâm gật đầu.
Trình Tẩu chuẩn bị cơm thức, Nhan Tâm để Bạch Sương canh giữ cửa, cô cùng Cảnh Nguyên Câu, A Thông ba người cùng dùng bữa.
"... Cậu có dự định gì không? Nếu cậu muốn, tôi sẽ mua một tòa nhà gần Sái phủ cho cậu ở." Nhan Tâm nói.
A Thông lắc đầu: "Tôi vẫn về bên đại ca tôi. Tuy nhiên, đại ca tôi và Bối Lệ gia đã đồng ý, từ nay về sau tôi có thể tùy ý ra vào."
Nhan Tâm: "Cậu vẫn về đó sao?"
"Tỷ A Vân, mấy ngày nay họ không cho phép tôi đi lung tung, từng giờ từng phút đều có người canh giữ tôi. Dù là như vậy, họ cũng không g.i.ế.c tôi.
Đã thấy tôi khá quan trọng, thì không cần phải lãng phí. Hơn nữa, rốt cuộc tôi không phải là người Hoa như các bạn. Đợi khi tỷ và anh chàng cao lớn an cư lạc nghiệp hết, không chừng tôi sẽ trở về Tokyo." A Thông nói.
Nhan Tâm: "Tôi sợ họ làm hại cậu."
"Tôi một mình ở trong nhà gần Sái phủ, họ muốn g.i.ế.c tôi còn dễ như trở bàn tay." A Thông nói.
Cảnh Nguyên Câu: "A Thông, cậu phải ghi nhớ, trong lòng Thất Bối Lặc có hai việc hắn hận. Một là tôi trốn thoát, hắn nghi là cậu báo tin, thứ hai là sòng bạc t.h.u.ố.c phiện bị lộ ra ánh sáng."
A Thông gật đầu: "Tôi biết."
Lại nói, "Tả Đằng tướng quân sắp sửa trở về Thiên Tân. Anh chàng cao lớn, anh biết đấy, Tả Đằng tướng quân rất muốn bồi dưỡng tôi."
Cảnh Nguyên Câu: "Vậy là cậu sẽ hoàn toàn bước vào con đường quân bộ. Chẳng phải cậu từng nói, cậu thực ra không muốn sao?"
A Thông trầm mặc.
Hắn cười khổ: "Không quyền không thế, không cha không mẹ, có ai sống được theo ý mình đâu? Giống như anh và tỷ A Vân, nếu mọi thứ đều như các bạn mong muốn, các bạn thà sống trong ngôi làng nhỏ ở Quảng Thành."
Nhan Tâm nghe hắn nói, trong lòng thấy mềm nhũn, chua xót.
Cô đưa tay ra, khẽ vuốt vuốt tóc A Thông.
A Thông bất ngờ, nhưng không tránh. Hắn như một chú cún con, còn cố ý cọ cọ vào Nhan Tâm.
"A Thông, chúng ta đều ở Bắc Thành. Bây giờ, Thất Bối Lặc coi như đã giải trừ lệnh quản thúc cậu, nhà họ Trương cũng sẽ không không cho cậu lên cửa.
Nếu cậu có việc gì, gọi điện cho tôi, hoặc trực tiếp tới nhà tìm tôi." Nhan Tâm nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thieu-soai-dien-cuong-chiem-lay-co/chuong-514-a-thong-ra-tu.html.]
A Thông gật đầu.
Trương Tri không cho phép A Thông ở lại nhà họ Trương, nhưng không nói không cho phép hắn tới làm khách.
Ăn cơm xong, lúc A Thông chuẩn bị ra về, Nhan Tâm lấy ra hai thỏi vàng lớn, nhét vào tay hắn.
Hắn cự tuyệt: "Tỷ A Vân, em không cần!"
"Cầm lấy. Bản thân cậu cũng nói rồi, không cha không mẹ, không quyền không thế, tất cả đều dựa vào chính cậu. Sức một người đơn bạc, tiền có thể cho cậu thêm dũng khí." Nhan Tâm nói.
A Thông: "Em…"
"A Thông, cậu đã giúp tôi hai lần." Nhan Tâm lại nói.
A Thông đón lấy, cảm ơn.
Nhan Tâm tiễn hắn ra tận cổng lớn.
A Thông trên đường về, nghĩ về những ngày tháng dưới cái nắng chói chang ở Quảng Thành, hắn cùng Nhan Tâm đi thăm bệnh. Trời quá nóng, Nhan Tâm đưa bình nước cho hắn.
Cô nói cô không khát, nhưng môi cô đã khô khốc.
A Thông nói không sao, hắn có thể uống nước lã bên sông, cô ngăn lại: "Uống nước lã sẽ sinh bệnh đấy, cậu uống cái này. Một lúc nữa là về đến nhà thôi, đừng rởm trò."
Hắn đành phải uống.
Trong vô số ngày sau khi chia tay, A Thông vẫn luôn nhớ mãi, trong lúc nóng nhất, vô cùng khát khao một ngụm nước, thì Nhan Tâm đã đưa bình nước cho hắn.
Giữa người với người bình thường khi ở bên nhau, đâu có gì là kinh thiên động địa.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, A Thông cảm thấy Nhan Tâm giống như mẹ của hắn vậy.
Hắn chưa từng nhắc tới chuyện này với ai khác. Họ ở trên con đường nhỏ nông thôn, lại không phải trong sa mạc, nước đâu phải thứ gì khó kiếm.
Chỉ là trong khoảnh khắc đó, bình nước vừa vặn cạn mà thôi.
Nhưng cái chạm tới tâm hồn một người, thường thường chỉ là một khoảnh khắc như vậy.
A Thông cẩn thận cất kỹ những thỏi vàng, rồi trở về bên người anh trai Thông Sơn Thắng.
Hắn ở lại bên đại ca và Thất Bối Lặc, mới có giá trị, mới có thể vào một lúc nào đó trong tương lai giúp đỡ được tỷ A Vân và anh chàng cao lớn.
Nhan Tâm tiễn A Thông đi, đứng trước cổng một lúc.
Cô gặp phải Đại thiếu phu nhân nhà họ Trương - Doãn Khanh Vân.
Nhan Tâm thu liễm tâm thần, khách khí chào hỏi bà ta.
"... Tiểu thư Nhan, vị khách vừa rồi, hình như là người bên cạnh Bối Lệ gia?" Doãn Khanh Vân hỏi cô.
Nhan Tâm gật đầu: "Đúng vậy."
"Thất Bối Lệ là bạn của chúng ta, mọi người hòa bình cùng nhau, thành khẩn hợp tác, mới có tiền đồ tốt đẹp hơn." Doãn Khanh Vân nói.
Nhan Tâm cười nói: "Đại thiếu phu nhân, bà và Đại thiếu gia là người có năng lực, các vị mới có giá trị hợp tác."
Doãn Khanh Vân trầm mặc một lúc, khẽ mỉm cười: "Tiểu thư Nhan, cô có thể gọi tôi một tiếng Phu nhân Trương. Đại soái đã đi rồi, nay không cần xưng hô 'thiếu phu nhân' nữa."
Nhưng chồng bà ta, không phải là Đại soái của quân đội nhà họ Trương.
Nhan Tâm thuận theo ý người, không muốn gây phiền phức gì cho Trương Nam Thù: "Phu nhân Trương, tôi thất lễ."
Lại nói, "Bà cho rằng tôi có thể hợp tác với Thất Bối Lệ, thật là đề cao tôi. Tôi không có bản lĩnh đó đâu."
"Bối Lệ gia rất coi trọng cô." Doãn Khanh Vân nói, "Tiểu thư Nhan, đừng tự ti."
Nhan Tâm mỉm cười.
Trở về nội viện, Nhan Tâm hơi thẫn thờ, cô nghĩ về những điều vừa rồi của Doãn Khanh Vân. Lời nói, biểu cảm của bà ta.
Cảnh Nguyên Câu đóng cửa phòng lại, đứng dậy đi tới ôm lấy cô: "Đang thẫn thờ cái gì vậy?"
"Nguyên Câu, tôi cảm thấy, sau nhiều sự việc, Thất Bối Lệ đã chán ngán việc vây quanh tôi rồi, hắn có lẽ tính toán trừ khử tôi. Doãn Khanh Vân đại khái cũng không muốn tôi ở bên cạnh Nam Thù để phù trợ nàng ấy, bà ta sẽ thay Thất Bối Lệ g.i.ế.c tôi." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Câu khẽ nâng cằm cô lên: "Sợ không?"
"Không sợ."
"Không sợ là tốt rồi." Cảnh Nguyên Câu hôn lên, "Tâm Tâm, để anh giúp em. Người què cũng có thể thừa lúc bất bị, ra sức giúp em."
Nhan Tâm cười.
"Được." Cô nói, hôn lại hắn, "Anh ở bên cạnh em, em không sợ gì hết."
--------------------------------------------------