Hết năm càng đến gần.
Nhan Tâm đến thăm Trình Tam Nương, tặng quà cho bà, nhân tiện ghé thăm Phụ Dung.
Chu Mục Chi tháng trước đã rời Nghi Thành, đi ra ngoài học.
“Hắn bảo em chờ?” - Nhan Tâm hỏi.
Phụ Dung:
“Em đã nói với anh ấy rồi, sẽ không chờ. Ở ngoài kia học, anh ấy sẽ quen được những cô gái mới, ở nơi đất khách quê người tương trợ nhau, rất nhanh sẽ có tình cảm mới.
Anh ấy còn quá trẻ con, mới bảo em chờ. Em đã từ chối. Có lẽ khi anh ấy quay về, bên cạnh đã có bạn gái; thậm chí anh ấy chưa chắc đã muốn quay về.”
Nhan Tâm cười:
“Em rất bi quan.”
“Đã từng thất vọng rồi, em không nuôi hy vọng nữa.” - Phụ Dung cười đáp, lại lấy loại trà ngon nhất của mình ra chiêu đãi Nhan Tâm.
Cô nhìn Nhan Tâm, nói cô gần đây gầy đi.
Lại báo cho cô một tin vui:
“Chị Miễn sắp đính hôn rồi.”
Nửa năm nay Nhan Tâm bận đến mức chân không chạm đất, c.ắ.n răng không chịu buông xuôi, cũng không kịp quan tâm đến chuyện của những người bên cạnh.
“Chị ấy sắp kết hôn lần nữa?” - Nhan Tâm cũng kinh hỉ - Chị ấy không nói với tôi.
Không tìm được chị. - Phụ Dung cười nói - Em gọi điện thoại hẹn chị ấy đi ăn. Gần đây việc kinh doanh của chị ấy tốt không tả xiết, lại còn mở thêm một chi nhánh nữa.
Lại còn nói,
“Bên cạnh chị ấy trước đây có người giúp đỡ, chính là tiểu phu nhân chị ấy mang về nhà họ Khương, dạo trước đã đi lấy chồng rồi.”
Nhan Tâm nghe những chuyện này, từng sự việc như tấm áo lông ấm áp, bao bọc lấy nàng.
Đủ để sưởi ấm mùa đông giá lạnh này.
“Rốt cuộc cũng không tranh đấu uổng công một trận.” - Nhan Tâm nói.
“Đúng vậy.”
Phụ Dung bấm số gọi cho Miêu Thấp.
Miêu Thấp nói cửa hiệu của cô gần đây có son phấn và thỏi son mới ra, bảo Nhan Tâm và Phụ Dung đến chỗ cô lấy, nhân tiện ăn cơm ở phố Vạn Nguyên.
Phố Vạn Nguyên có một nhà hàng làm món Hoài Dương cực kỳ ngon.
Nhan Tâm cũng định nhân tiện đến Ôn Lương Bách Thảo Đường ở phố Vạn Nguyên, xem tình hình hiệu thuốc.
Việc kinh doanh hiệu t.h.u.ố.c rất khá.
Ngồi đường tiên sinh Ngụy Hoàng y thuật tốt, trong thời gian ngắn đã tạo được chút danh tiếng, không ít người từ xa tới đây chữa bệnh.
Thành d.ư.ợ.c của nhà họ Nhan càng hiệu nghiệm trác tuyệt, lại còn có mấy loại độc gia bí phương dược.
Nhan Tâm vẫn có ý muốn chiêu nạp đồng liêu, không chỉ giao lưu y thuật, cũng sẽ công khai vài bí phương phối chế thành dược, nhận được sự kính trọng của các đồng liêu.
Nàng lại còn là nghĩa nữ của Đốc quân phủ.
Dưới sự hỗ trợ của quyền thế, tiền tài và y thuật, nàng trong nghề này đã có uy vọng, một tiếng hô vạn người dạ.
“Chị Nhan, hiệu t.h.u.ố.c này của chị lớn hơn hiệu trước.” - Phụ Dung đi cùng Nhan Tâm dạo xem, nói như vậy.
“Ừ, nó lớn hơn.” - Nhan Tâm nói.
Xem hiệu t.h.u.ố.c xong, liền đến một nhà hàng tên "Thanh Nguyệt Lâu" ăn món Hoài Dương.
Miêu Thấp đã đợi trong phòng riêng từ lâu.
Ba người gặp nhau, tự nhiên có bao nhiêu chuyện nói không hết.
Nhan Tâm rất quan tâm việc kinh doanh của Miêu Thấp, trò chuyện với cô.
Phụ Dung nghe say sưa.
Làm một môn buôn bán, nhất định phải tinh. Làm thế nào giữ khách, kéo khách, cũng cần kỹ xảo, Miêu Thấp đã tìm ra không ít mánh khóe.
“Vẫn phải đa tạ Dung Dung giúp đỡ. Sư phụ của Dung Dung là Tôn đường chủ đã dẫn tôi quen biết rất nhiều quản lý vũ trường.
Thời thế bây giờ, son phấn mà các ca sĩ, vũ nữ nổi tiếng ưa dùng, các bà lớn giàu có đều tranh nhau ủng hộ. Xinh đẹp, có tiền, quan trọng hơn tất cả, mặc kệ cô là ca sĩ hay vũ nữ.” - Miêu Thấp cười nói.
Nhan Tâm:
“Người làm ăn buôn bán, kiếm tiền là chính, thời thế thế nào chúng ta cũng quyết định không được. Chị Miễn điểm này rất tốt, không thanh cao.”
“Chúng ta đều là người từ vũng bùn bò lên, còn quản gì thanh cao?” - Miêu Thấp cười nói – “Kiếm miếng cơm manh áo. Bản thân mình phải ăn, người làm việc phía dưới cũng phải ăn, thanh cao không thể lấp đầy bao nhiêu cái bụng đó.”
Nhan Tâm cười.
Nàng nhớ tới Miêu Thấn kiếp trước, rất ngưỡng mộ hiệu t.h.u.ố.c của Nhan Tâm có thể nuôi sống bản thân, lại còn nuôi cả nhân viên và quản lý.
Bây giờ, cô ấy cũng đã làm được.
Trò chuyện xong chuyện chính, đồ ăn cũng dọn lên đầy đủ. Mấy người họ khẩu vị đều không lớn, lại không uống rượu, vừa ăn vừa nói chuyện.
“... Sắp đính hôn rồi?” - Nhan Tâm hỏi chuyện này.
Miêu Thấp hơi ngại ngùng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thieu-soai-dien-cuong-chiem-lay-co/chuong-430-mot-doan-luong-duyen.html.]
“Vừa rồi đã muốn nói với chị, lại không biết nói thế nào. Anh ấy là giáo viên trung học, vợ c.h.ế.t, không có con.”
“Bao nhiêu tuổi?”
“Kém tôi ba tuổi.” - Miêu Thấp nói – “Mấy hôm trước vừa qua sinh nhật hai mươi tư.”
Nhan Tâm:
“Tuổi không lớn, sự nghiệp cũng rất khá.”
“Dạy học là công việc nhìn thấy trước tương lai, không phát tài được. Nhưng tôi cũng không mưu cầu tiền tài, chỉ mưu cầu con người của anh ấy.” - Miêu Thấp nói.
“Nhân phẩm, gia thế đều tìm hiểu kỹ chưa?”
“Tìm hiểu rồi, nhà gần nhà tôi, tường sát tường sống mấy chục năm, chưa từng xảy ra khẩu thiệt, hai nhà biết rõ gốc gác.” - Miêu Thấp nói.
Phụ Dung cũng hỏi:
“Vợ anh ấy c.h.ế.t thế nào?”
“Anh ấy mười hai tuổi đã đính thân, hồi đó chúng tôi nói thân đều sớm. Người con gái từ nhỏ thể chất không tốt. Đổi lại nhà khác, sợ đã thoái thân rồi.
Anh ấy vẫn cưới vợ. Vợ anh ấy qua cửa là nằm liệt giường, thỉnh thoảng cũng đến nhà hàng xóm ngồi, bệnh rất nặng. Chuyện này, hàng xóm láng giềng đều biết. Cô ấy không chống chọi được hai năm thì mất.” - Miêu Thấp nói.
Phụ Dung nghe xong, gật đầu nói:
“Thật là nhà hậu đạo.”
“Cho nên bố mẹ tôi, anh trai tôi đều lo liệu chuyện này. Bây giờ tôi có thể kiếm tiền rồi, nếu không phải nhân phẩm nhà trai tốt, bố mẹ tôi cũng không bằng lòng đâu, sợ tôi chịu thiệt.” - Miêu Thấp nói.
Nhan Tâm không ngờ lại là kỳ duyên như vậy, cũng rất vui cho cô.
“Tháng ba năm sau làm lễ.” - Miêu Thấp lại nói.
Nhan Tâm và Phụ Dung đều chúc mừng cô.
Miêu Thấp mời hai người họ lúc đó nhất định đến ăn tiệc cưới.
Họ nhận lời.
Ăn cơm xong, ba người lại đến cửa hiệu của Miêu Thấp, Miêu Thấp giữ lại mấy món mới cho họ thử trang điểm.
Vào cửa, trông thấy một cô gái trẻ, có công t.ử ăn mặc thời thượng đi cùng, đang chọn son.
Cô ta sinh đẹp vũ mị, ăn mặc lộng lẫy, thái độ kiêu ngạo chọn đi chọn lại, hình như không hài lòng lắm.
Trông thấy Nhan Tâm, cô ta hơi sững sờ.
Nhan Tâm và cô ta nhìn nhau.
“... Tiểu thư Nhan, vừa rồi còn đến hiệu t.h.u.ố.c của cô, nhân viên nói cô không có ở đó, hóa ra cô ở đây.” - Cô gái cười nói.
Cô ta là Nhiếp Kiều, con gái cưng của Nhiếp Đốc quân Tấn Thành.
Cô ta và anh trai vẫn chưa rời Nghi Thành.
Cô ta luôn muốn leo cao Thịnh Viễn Sơn, tiếc rằng Thịnh Viễn Sơn người này tàn nhẫn hung ác, không thể dễ dàng lại gần. Hắn không muốn tiếp, Nhiếp Kiều không gặp được mặt hắn.
Mà đi cùng bên cạnh cô ta, không phải anh trai cô ta, mà là Cảnh Trọng Lâm.
Cảnh Trọng Lâm nhìn thấy Nhan Tâm, lạ lùng gật đầu. Hắn đẩy đẩy kính, cao ráo khí phái. Chỉ nhìn bề ngoài của hắn, anh tuấn phi phàm, không nhìn ra nội tại thảo bao.
“Tiểu thư Nhiếp tìm tôi có việc?” - Nhan Tâm hỏi.
“Không có việc, chỉ là tùy ý dạo chơi, nhân tiện xem cô có ở đó không.” - Nhiếp Kiều cười nói.
Nhan Tâm:
“Bình thường tôi không đến hiệu thuốc. Tiểu thư Nhiếp muốn tìm tôi, có thể đến Đốc quân phủ.”
Nhiếp Kiều:
Được, lần sau nhất định.
Nhan Tâm gật đầu, theo Miêu Thấp và Phụ Dung đi vào trong.
Nhiếp Kiều nhìn theo, hơi trùng sắc mặt.
Cô ta chọn mấy món, trả tiền rời đi.
Lên xe hơi, Nhiếp Kiều bắt đầu nổi cáu:
“Người đàn bà này ngăn cản, tôi càng không có cách nào tới gần Thịnh Viễn Sơn.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
“Có thể trừ khử cô ta.” - Cảnh Trọng Lâm nói.
Nhiếp Kiều:
“Các người đâu phải chưa thử, đều chịu thiệt rồi. Ngươi muốn mượn d.a.o g.i.ế.c người, lợi dụng tôi, đã tính sai kế.”
“Thực ra, chúng ta có thể nghĩ cách ổn thỏa hơn. Em gái tôi A Nghiên, nó rất giỏi đối phó với Cha và phu nhân bên kia. Chúng ta nghe nó điều độ.” - Cảnh Trọng Lâm nói.
Nhiếp Kiều chê bai:
“Một con nhãi ranh?”
“Không mưu kế chỉ nói suông trăm tuổi, tuổi nhỏ có quan hệ gì? Nó rất có trí tuệ. - Cảnh Trọng Lâm nói.”
Nhiếp Kiều: ...
--------------------------------------------------