Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 161

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Nguyên Ung Đế cầm cái đai lưng lên nhìn, vừa nhìn vừa vuốt, phát hiện đai lưng thêu Long văn chìm.

Chỉ có y phục của Hoàng Đế mới được phép thêu Long văn. Nếu như đai lưng này không phải của Hoàng Hậu Tiền triều thêu tặng cho Hoàng Đế tiền triều thì chỉ bởi Long văn được thêu trên đai lưng cũng đủ khép Ninh Túng vào tội mưu phản.

Nguyên Ung Đế không cho phép tộc nhân ngoài Hách Liên gia mơ ước ngôi vị Hoàng Đế.

“Ninh Túng tham ô quan ngân cứu tế Mẫn Châu, có ý đồ mưu phản, đưa hắn vào tử lao!” Nguyên Ung Đế tức giận đập bàn.

Đưa vào tử lao đồng nghĩa với việc xử tử.

Ninh Túng vội vàng giải thích: “Hoàng Thượng, đai lưng này không phải của vi thần.” Tiện nhân Quan Tuyết, dám tính kế hắn.

Hách Liên Dực cũng ngồi không yên, vội la lên: “Phụ Hoàng, đai lưng này chưa chắc đã là thật, theo như nhi thần thấy chắc chắn có người muốn hại Ninh công tử.”

Coi như đai lưng không phải thật nhưng Ninh Túng dùng đai lưng giống đai lưng mà Tiên Hậu thêu tặng Tiên Đế cũng đã phạm vào đại kỵ.

Có người đi lên ap Ninh Túng xuống, Ninh Túng nhìn gương mặt lạnh lùng mà đạm mạc của Hoàng Đế, đáy lòng dâng lên kinh hoàng chưa nay chưa từng có: “Hoàng Thượng, vi thần bị oan, đai lưng này không phải của vi thần, đúng, không phải của vi thần!”

Hắn chuyển ánh mắt nhìn Thanh Linh, phẫn hận gào to: “Đai lưng này là của Diệp Đàm, của Diệp Đàm!!”

“Ninh công tử chớ cắn người lung tung.” Tần Liễm tùy ý nói.

Chó điên mới cắn người lung tung. Tần Liễm nói Ninh Túng chớ cắn người lung tung, chằng khác nào bảo Ninh Túng là chó điên.

Người này, đúng là tức chết người không đền mạng. (MTLTH. Dđlqđ)

“Họ Tần, ngươi có ý gì?” Hách Liên Dực giận dữ hỏi, hiển nhiên hắn cũng đã nghe ra ý tứ của Tần Liễm.

Tần Liễm mỉm cười không nói, Hách Liên Dực lại càng thấy tức.

Đột nhiên xảy ra kinh biến, Ninh Quốc công ứng phó không kịp, kinh ngạc sửng sốt hồi lâu mới hoàn hồn: “Hoàng Thượng….”

“Đưa Ninh Quốc công về phủ, không có lệnh của trẫm, không cho bước ra khỏi cửa phủ nửa bước.” Nguyên Ung Đế phất tay áo đứng dậy, hằm hằm rời đi.

Tham ô quan ngân, ý đồ mưu phản, Ninh Túng phạm vào hai tội lớn như vậy, theo lý thuyết Ninh gia không bị tru di cửu tộc thì cũng bị biếm làm thứ dân.

Nhưng hôm nay Nguyên Ung Đế chỉ cấm túc Ninh Quốc công, nguyên nhân chủ yếu là Ninh Quốc công nắm trong tay binh quyền, ở trong triều cũng có địa vị nhất định.

Nguyên Ung Đế cần lão để kiềm chế các thế lực khác, duy trì thăng bằng cái phe phái trong triều, cho nên Ninh Quốc công chưa thể hạ đài.

“Hoàng Thượng, Hoàng Thượng….” Ninh Quốc công đuổi theo Nguyên Ung Đế lại bị thị vệ gắt gao giữ lại, trực tiếp lôi ra khỉ công đường.

“Phụ Hoàng!” Hách Liên Dực đuổi theo.

Tần Liễm cũng đồng thời đi theo: “Ta đi xem một chút, nàng về trước đi.” Lúc hắn đi ngang qua Thanh Linh đã nói nhỏ với nàng như vậy.

“Buông bản công tử ra, bản công tử không có tội!!” Ba thị vệ cường tráng kéo Ninh Túng ra đến cửa, Ninh Túng không cam lòng vùng vẫy nhưng không thoát ra được.

Mặt mũi Ninh Túng vặn vẹo nhìn Thanh Linh, đôi mắt ác độc. Hắn vốn là Đại công tử phủ Ninh Quốc công cao cao tại thượng nhưng vì Thanh Linh mà giờ hai bàn tay trắng bị bỏ tù.

Hắn không cam lòng thua Diệp Đàm như vậy: “Diệp Đàm, bản công tử không để yên cho ngươi, cuối cùng có một ngày bản công tử khiến người đoạn tử tuyệt tôn, muốn sống không được muốn chết không xong!”

Khóe miệng Thanh Linh nhếch lên một độ cong yếu ớt, tới trước mặt Ninh Túng, một cước nặng nề giẫm lên chân hắn, sức lực lớn đến nỗi có thể nghe cả tiếng xương vỡ.

Thị vệ áp giải Ninh Túng sợ đến mức ngây người nhưng bọn hắn cũng không dám ngăn cản, cũng không vì một tù nhân sắp chết mà khai tội Thanh Linh. (MTLTH.dđlqđ)

Ninh Túng đau đến sắc mạt trắng bệch, khuôn mặt tuấn mỹ vì đau đớn mà vặn vẹo khủng bố như quỷ.

Thanh Linh nhếch môi cười: “Vậy sao? Bản công tử chờ đến ngày đó. Nhưng bản công tử có nghe nói, một khi đã vào tử lao thì đứng mong sống mà đi ra. Ha ha, bản công tử hy vọng Ninh công tử có thể còn sống mà đi ra ngoài đấy.”

Nàng cười quỷ dị, nói nhỏ vào tai hắn: “Ninh công tử, nợ của Hoán Hoán ngài còn chưa trả đâu.”

Không biết tại sao khi nghe câu này xong, Ninh Túng cảm nhận được sát khí từ Thanh Linh.

Sau khi Ninh Túng bị tống vào tử lao một ngày, tử lao truyền ra tin tức, có người cướp ngục, phạm nhân là Ninh Túng.

Dân chúng Hạ thành không ai không biết Ninh Quốc công sủng ái nhi tử đến vô pháp vô thiên, không đành lòng để ái tử trong nhà lao chờ chết, phái người đi cướp ngục không phải là không thể.

Vì vậy Ninh Túng thoát ngục, tất cả dư luận đều hướng mũi nhọn về phủ Ninh Quốc công.

Bầu trời đêm ánh sao ảm đạm.

Trước mộ Hoán Y, nam tử quần áo rách rưới, tóc tai bù xù đang quỳ.

“Diệp Đàm, ngươi mang Bản công tử đến đây làm gì?” Nam tử hoảng sợ phận hận nhìn Thanh Linh.

“Ninh Túng, đã đến lúc nợ máu phải tả bằng máu rồi.” Thanh Linh cười nói, nam tử trông nghèo tùng rách rưới này là Ninh Túng.

Người cứu hắn là thuộc hạ của Thanh Linh, vừa ra khỏi tử lao liền mang hắn đến trước mộ Hoán Y.

“Ngươi có ý gì?” Ninh Túng cảm nhận nỗi sợ hãi từ nụ cười của nàng.

“ Dập đầu trước mộ Hoán Hoan, dập càng vang càng tốt.” Hắn hỏi một đằng, nàng đáp một néo.

Ninh Túng tựa như nghe được chuyện cười, cười lớn: “Bản công tử phải dập đầu trước mộ tiện nhân này sao? Đừng mơ!”

Hắn mới nói hết câu đã bị Bạch Nhiên tát cho hai phát: “Miệng lưỡi sạch sẽ chút, ngươi cho rẳng mình vẫn còn là Đại công tử phủ Ninh Quốc công sao? Nói cho ngươi biết, ngươi bất quá bây giờ chỉ là khâm phạm của triều đình.”

“ Bắn hắn dập đầu!” Thanh Linh uy nghiêm nói.

Bạch nhiên nắm tóc Ninh Túng, ép hắn dập không biết bao nhiêu cái trước mộ Hoán Y.

“Diệp Đàm, ta nguyền rủa ngươi chết không tử tế, xuống mười tám tầng địa ngục…”Ninh Túng oán độc mắng Thanh Linh.

Thanh Linh nghe không được, tự mình cởi giày, đem tất vo thành một cục, nhét thẳng vào miệng Ninh Túng.

Ninh Túng cảm nhận khuất nhục sâu sắc, hai mắt càng thêm ác độc nhìn Thanh Linh.

Khóe miệng Bạch Nhiên giật giật: “Nhị công tử, bị người khác thấy chân, cái này không tốt lắm đâu.’

Tại Nam Hạ, chân nữ nhân trừ phu quân ra, không nam tử khác nào được phép nhìn.

“Không có việc gì.” Nàng phất tay tùy ý nói, một lát sau mới nói: “Không cho nói cho Tần Liễm.” Người kia cơ bản là một hũ giấm lớn.

Nàng nhét tất vào miệng Ninh Túng chính là muốn hắn không thoải mái.

Trán Ninh túng bị dập đến trào máu, huyết nhục mơ hồ, mỗi lần hắn ngất đi, Thanh Linh lại lấy ngân châm châm vào mấy huyệt đạo của hắn, hắn vì quá đau đớn mà tỉnh lại.

Thanh Linh thấy hắn dập đầu cũng đã đủ, cơ hồ cũng lấy đi nửa cái mạng của hắn, nàng mới lấy ra một thanh chủy thủ.

Ninh Túng sợ hãi nhìn Thanh Linh tay cầm chủy thủ, bước từng bước một lại gần hắn.

Nàng hoa tay mua chân trước mặt hắn, tủm tỉm cười: “Đừng sợ, ta sẽ không giết ngươi, ta từ trước đến nay là người nhân từ.”

Người nhân từ? Thư Nghiễn đứng bên cạnh trợn trắng mắt.

“Ưm….” Chủy thủ hạ xuống, Ninh Túng sợ hãi nhắm chặt mắt.

Chủy thủ đúng là không lấy mạng Ninh Túng, chỉ khắc lên mặt Ninh Túng một chữ ‘Tiện’.

Chữ ‘Tiện’ đỏ tươi, mỗi nét bút đều rất sâu, cơ hồ muốn rạch mặt hắn nát bươm, chiếm cứ cả khuôn mặt của hắn, diện mạo cũ mơ hồ phải nhìn thật kỹ mới ra.

“Ngươi lưu lại một chữ ‘Tiện’ trên lưng Hoán Hoán, ta tặng lại ngươi chữ đấy.” Thanh Linh lấy từ trong ngực ra một lọ thuốc, rắc lên mặt Ninh Túng.

Phấn dược này khiến chữ ‘Tiện’ trên mặt Ninh Túng không bao giờ khỏi, những ngày thời tiết ẩm ướt còn đau ngứa vô cùng.

Miễn là Ninh Túng còn sống, chữ ‘Tiện’ này còn đi theo hắn đến hết đời.

“Dẫn hắn đi.” Thanh Linh phân phó Bạch Nhiên.

“Hoán Hoán, Ninh Túng thiếu nợ tỷ, muội thay tỷ đòi lại rồi.” Trước mộ Hoán Hoán chỉ còn Thanh Linh, nàng thầm thì nói.

“Hoán Y trên trời có linh, biết nàng trả thù cho nàng ấy chắc cũng đã an lòng.” Sau lưng vang lên tiếng trầm thấp của nam tử, mùi hương quen thuộc phiêu tán trong không khí.

Không cần quay đầu lại nhìn nàng cũng biết là ai, người này lúc đến cũng phát ra một chút âm thanh nào.

Nàng nhanh chóng giấu bàn chân không tất vào trong vạt áo, trong lòng âm thầm cầu nguyện ngàn vạn lần hắn đừng có phát hiện.

Hành động mờ ám của nàng không thể qua được mắt hắn, hắn vén vạt áo nàng lên, thấy nàng cởi một chiếc tất, không vui nói: “Phu nhân, nàng lại không ngoan rồi.”

Nàng ngẩng đầu nhìn trời, khờ khạo cười: “Trời nóng quá, cởi giày ra cho mát.”

Hắn ngồi xổm xuống trước mặt nàng, cầm chiếc giày nàng vứt lăn lóc trên đất, có ý định giúp nàng đeo lại giày. “Tất đâu?” Hắn đứng dậy, nhìn nàng chằm chằm.

“Ha Ha…” Nàng cười trừ, nhìn sắc mặt của hắn, nàng ý thức được mọi việc không ổn. (MTLTH.dđlqđ)

“Phu quân.” Nàng cười tươi như hoa, sắc mạt hắn thoáng giãn ra không ít. “Phu quân, chàng ôm ta đi.” Không đợi hắn trả lời, nàng liền nhày lên ôm cổ, hai chân vòng qua hông, cả người đều treo lủng lẳng trên người hắn.

“Nha đầu vô lại.” Hắn lầu bầu mắng, lo nàng ngã, nhanh chóng ôm lấy nàng.

“Không cho nói xấu ta.” Nàng nhanh chóng cắn một miếng trên mặt hắn.

Hắn kéo nàng từ trên người xuống, bế ngang nàng lên: “Được, không nói xấu thì không nói xấu, nàng đúng là nha đầu dữ dằn.” Hắn nhỏ giọng nói vào tai nàng, ngữ điệu hết sức cưng chiều.

Nàng ôm hông hắn, cả người chui vào ngực hắn: “Trễ thế này rồi sao chàng còn đến đây?”

“Hoàng Thượng lệnh ta mai đến Mẫn Châu xử lý.” Hắn nói. Nạn hạn hán ở Mẫn Châu chưa xử lý ổn thỏa, Nguyên Ung Đế phái hắn đến trấn an dân chúng.

“Chàng đi bao lâu?” Giọng điệu nàng hàm chứa ý tứ không muốn rời xa.

Hắn hôn một cái trên trán nàng: “ Ta sẽ mau chóng trở về.”

Trước khi Quốc công phủ xảy ra chuyện, Quốc công phu nhân trở về tổ trạch làm lễ bái. Hiện tại phủ Quốc công gặp chuyện, bà bị ép gải về Kinh thành, bị cấm túc cùng Ninh Quốc công.

Xe ngựa chạy nhanh trên cái quan (đường rộng), chợt có một nam nhân mặt mũi xấu xí bị đặt ngang giữa đường, xe ngựa bắt buộc phải dừng lại.

Quốc Công phu nhân vén rèm xa, muốn nhìn một chút đang xay ra chuyện gì. Không ngờ khi vén lên thấy trên mặt nam tử bị khắc một chữ ‘Tiện’, bà sợ hãi liền nhanh chóng vén rém xuống.

Thanh Linh cho người ném Ninh Túng giữa đường, nhận hết mọi sự khinh bỉ, chỉ chỏ ác ý từ người dân, hắn lê lết bò đi bò lại, ngoài ý muốn nhìn thấy xe ngựa của phủ Ninh Quốc công.

Nghe được âm thanh quen thuộc, Ninh Túng ngẩng đầu nhìn xe ngựa: “Mẫu thân.” Hắn hô đến tê tâm phê liệt. Ninh Túng muốn đứng lên nhưng chân bị người ta giẫm nát, muốn đứng cũng không đứng được.

“Đi đi đi, đi nhanh một chút.” Quốc công phu nhân sợ hãi thúc giục.

Ninh Túng bò theo xe ngựa bị thị về tàn nhẫn đá một cái: “Cả mẫu thân cũng không nhận ra ta.” Hắn vừa ngã, vừa thê lương cười, cười đến chảy cả nước mắt, trơ mắt nhìn xe ngựa rời đi.

“Tránh ra, tránh hết ra.” Năm sáu người giục ngựa chạy đến, cuốn bụi bay mù mịt.

Những người đo liều mạng giục ngựa chạy, tất cả mọi người hoảng sợ dạt sang hai bên, Ninh Túng bị ngựa đạp cho bê bết máu.

Người qua đường thấy vậy đều bị hù dọa, âm thầm lắc đầu, bị ngựa dẫm thành như vậy, khẳng định sống không nổi.

Ninh Túng giận giữ trợn mắt, trước khi hoàn toàn rơi vào đen tối, hắn hình như nhìn thấy Diệp Đàm.

“Diệp Đàm, ha ha ha…..” Hắn thê lương cười to, sau đó ngoẹo đầu chết không nhắm mắt.

Sai lầm lớn nhất đời này của hắn là trêu trọc Diệp Đàm! Không cam lòng lớn nhất đời này của hắn là thua trong tay Diệp Đàm! (MTLTH.dđlqđ)

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 116: (2):
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 161
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...