Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 297

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Hách Liên Dực liếc mắt nhìn hai người rời đi, có vẻ như cơ hội chạy trốn của hắn rất lớn.

Ở ngoài bây giờ chỉ còn Vô Ảnh nhưng bởi mùi thối đặc trưng của chuồng heo mà nàng đứng có vẻ khá xa.

Chuồng heo này làm có chút sơ sài, chỉ có ba bức tường mỏng manh vây thành một cái chuồng đơn giản, giữa nóc nhà mà tường có một vách ngăn để thoáng khí, cao hơn Hách Liên Dực một cái đầu.

Cửa chuồng chỉ là một mảnh gỗ mục, Vô Ảnh đứng khá xa phía bên ngoài. (MTLTH.dđlqđ)

Bằng năng lực hiện tại của hắn vẫn có thể bật người chui qua vách ngăn, tiến hành đào tẩu.

Hắn vẫn luôn chờ thời cơ, chờ một thời cơ trí mạng có thể chạy trốn một cách tuyệt đối. Có người đến tìm Vô Ảnh, Vô Ảnh liền đi ra ngoài với người nọ.

Lúc này không trốn thì còn đợi đến khi nào nữa, hắn chống gậy tới sát bức tường bên dưới vách ngăn, cố gắng di chuyển một hòn đá kê chân. Hách Liên Dực lấy đà, đạp chân vào đá bật người, một tay bám vào bức tường, nâng người lên vách ngăn.

“Đừng có mong có thể trốn được!”  Vô Ảnh vừa lúc phát hiện Hách Liên Dực muốn chạy trốn, nhanh tay nhặt được viên đá nho nhỏ dưới chân, dùng nội lực tinh chuẩn bắn vào người Hách Liên Dực.

“Bịch.”Hách Liên Dực trở mình thật nhanh, hòn đá bắn vào lưng hắn rồi bật trở lại.

Vô Ảnh thi triển khinh công vòng qua nóc chuồng heo, mượn ánh trăng mà nhìn thấy đăng sau chuồng lợn là một hố phân rất lớn. Đại khái chất thải thường ngày của bầy heo đều được hất ra đằng sau này nên nhìn có vẻ hố rất sâu.

Vô Ảnh tìm kiếm quanh hố phân một vòng, cái mùi khó ngửi kia có phiêu đãng trong không khí. Vô Ảnh chịu không nổi thứ mùi kinh dị đó liền phi thân ra ngoài.

Thanh Linh có an bài người canh giữ ở phụ cận để đề ngừa Hách Liên Dực đào tẩu.

Vô Ảnh hỏi một người ngoài đó: “Có nhìn thấy Hách Liên Dực hay không?”

“Không thấy.” Người nọ trả lời.

Hách Liên Dực vừa mới bị đá bắn trúng, có khả năng đã rơi xuống hố phân, Vô Ảnh thầm nghĩ.

Vô Ảnh ngưng thở trở về xem, bóng nổi trên hố phân càng ngày càng nhỏ: “Vô Ảnh sẽ không cứu tên tiểu nhân đã hại chết tiểu thư.” Nàng diện vô biểu tình nói, xoay người trở về báo cáo Thanh Linh.

Lúc Vô Ảnh trở về liền nhìn thấy Thanh Linh đang ngả người nằm trên giường.

“Hách Liên Dực đã thật sự rơi vào hố hay chưa ngày mai sẽ xem xét, hiện tại ta rất mệt.” Thanh Linh khép mắt nói, sau một lúc lâu nàng lại nói: “Hắn chết cũng tốt.” Nói xong liền nhắm mắt lại.

Trời còn chưa sáng, Vô Ảnh đã cầm đèn lồng đi đến bên cạnh chuồng heo, nàng âm thầm mang theo mấy thuộc hạ của Thanh Linh đến hố phân kia nhìn xem có dị động gì không.

Nàng vẫn vô cùng hận Hách Liên Dực, dù có đoán được hắn bị rơi xuống hố phân nhưng nàng vẫn mặc kệ không cứu, đợi đến khi hắn chết ngạt trong hố phân rồi mới đến xem thi thể đó có phải hắn hay không?

“Vô Ảnh tỷ, bên này có một xác chết.” Một nam tử tuổi hãy còn trẻ nói.

Vô Ảnh che mũi đi qua nhìn, xác chết trong hố phân đã được mấy người trục vớt.

Thi thể kia cả người dính đầy thứ ô uế, thối hoắc, trên người còn có nhiều đám giòi màu trắng nhung nhúc ngọ nguậy. (MTLTH.dđlqđ)

Vô Ảnh dùng nước hắt vào mặt thi thể, thấy rõ ràng đó là Hách Liên Dực.

“Tìm một địa phương không người ném đi.”Nàng nói.

Đến khi Thanh Linh biết Hách Liên Dực đã chết, tâm tư đã không còn chút dao động nào. Người chết đèn tắt, dù có hận đến mấy cùng theo thời gian mà nhạt nhòa đi ít nhiều.

Ngẩng đầu nhìn lên trời, bầu trời quang đãng xanh trong vời vợi, thi thoảng có một hai con chim bay ngang qua.

Lòng này từng mang theo đau khổ và thù hận cũng đã dần dần biến mất. Trong tim giờ chỉ còn thanh thản mà bình yên.

Đi ra khỏi nông hộ, Vô Ảnh đồng thời đang dắt ngựa lại gần. Nàng cầm lấy cương ngựa, xoay người nhảy lên lưng ngựa. (MTLTH.dđlqđ)

Hôm nay nàng muốn nhanh chóng trở lại Nam Hạ, rời khỏi nhà đã nhiều ngày, nàng thực sự mong mỏi được trở về, trở lại bên phu quân của nàng.

Ngựa không ngừng vó chạy rất nhiều ngày, Thanh Linh cuối cùng cũng có thể nhìn thấy cổng thành màu xám cổ kính. Ngựa chạy lâu cũng đã thấm mệt, lúc này chúng đang không ngừng thở dốc.

Dù sao cũng đã nhìn thấy Hạ thành, ắt hẳn trong ngày sẽ hồi phủ, Thanh Linh cũng không quá mức vội vã nữa, lệnh mọi người dừng lại ven đường nghỉ ngơi trong phút chốc.

“Chủ Thượng, ngài xem kia là ai?” Thư Nghiễn đột nhiên chỉ tay phía sau lưng nàng.

Thanh Linh đưa mắt theo hướng tay hắn liền nhìn thấy nam tử áo trắng đang cưỡi ngựa lại gần. Nàng kinh ngạc mở lớn mắt, ngơ người không biết phải làm sao.

Tần Liễm xuống ngựa, đi đến trước mặt nàng, không khách khí chút nào vỗ lên đầu nàng: “Choáng rồi sao?”

Nàng lắc đầu, ngoan ngoãn trả lời lại: “ Không nghĩ chàng lại đến đây.”

“Lần này ta đến đón một nha đầu có lương tâm về nhà.” Hắn cười nói.

“Thiếp rất nhớ chàng.” Nàng ngửa đầu, hôn lên môi hắn.

Thư Nghiễn cùng Vô Ảnh tự động đi ra chỗ khác dành không gian cho đôi phu thê trẻ.

Tần Liễm nâng má Thanh Linh, thanh âm trầm thấp: “Ta cũng rất nhớ nàng.” Cúi đầu liền hôn lên môi nàng.

Hai đôi môi thầm tình quấn quít triền miên, từ ôn nhu đến mãnh liệt xâm nhập. Nàng không cự tuyệt hắn, hai tay vòng qua cổ hắn, cực lực hùa theo ý hắn.

Hai người rời khỏi nhau, nàng vửa ngẩng đầu liền nhìn thấy khuôn mặt tuyệt sắc quyến rũ, đôi môi màu anh đào thủy nhuận mê người khiến cho dung nhan hắn càng thêm tinh xảo mị diễm.

Nàng nhịn không được cắn một cái lên môi hắn, ánh mắt hắn tối sầm, bàn tay ở thắt lưng phút chốc thu lại: “Ta rất nhớ nàng, nhận được tin nàng sắp trở về, ta rất vui.” Hưng phấn tới nỗi nhịn không được mà chạy ra đón  nàng.

Tịch dương vừa hạ, hai bóng người kéo dài chồng lên nhau.

Hai người không vội trở về, nắm tay nhau đi dạo bên bờ sông.

Ở đây nhìn quanh không có một bóng người, chỉ có nàng và hắn cùng sự yên bình của thiên nhiên trong khung cảnh hoàng hôn đẹp đến nao lòng.

Thanh Linh đi sau Tần Liễm: “Tần Liễm.” Nàng giật nhẹ ống tay áo hắn, dưới ánh mắt nghi hoặc của hắn nàng nói: “Thiếp sẽ ở bên chàng cả đời, dù chàng có đuổi thiếp đi thiếp cũng không đi đâu hết.”

Hắn liếc nhìn nàng một cái, cảm thấy rất hoài nghi: “Lần này lời hứa của nàng có tin được không vậy?”

Sau khi nghe câu này của hắn, gương mặt thanh tú của nàng liền suy sụp, lừa hắn mấy lần, hẳn lời hứa của nàng đối với hắn chẳng còn đáng tin nữa: “Ở trong mắt của chàng, thiếp là người không biết giữ lời hứa sao?”

“Nàng nói xem.” Bước chân của hắn du nhã, gió nhẹ thổi vạt áo dài bay phấp phới, thanh nhã như tiên nhân.

Hắn đột ngột xoay người, nàng không đề phòng liền rơi vào cái ôm của hắn, hắn thuận thế ôm lấy hông nàng: “Lần này ta tin nàng, nếu nàng dám chạy trốn lần nữa, ta liền chặt hai chân của nàng.”

Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn: “Dù sao cả đời này của ta đều là của chàng.” Hai tay nàng ôm lấy cổ hắn, dâng lên môi thơm, cả hai lại cùng triền miên ngọt ngào trong nụ hôn.

“Phu nhân…” Khuôn mặt hắn hàm chứa mị sắc, hô hấp nặng nề.

Tay hắn đang đặt bên hông nàng, nàng cảm thấy trời đất như vừa bị đảo lộn, lúc kịp ý thức được bản thân đã nằm trên bãi cỏ xanh mướt, nụ hôn của hắn như muốn đốt lửa của nàng.

Nàng đưa tay ôm lấy hắn, nhiệt tình đáp lại đòi hỏi của hắn.

Hoa dại trắng ngần đung đưa trong bụi cỏ, hai người dây dưa ân ái triền miên. Thanh âm khiến người nghe mặt đỏ tim đập hòa cùng tiếng nước chảy róc rách, ánh tịch dương vàng cam chiếu hồng hai má, lại ngượng ngùng lui về đám mây.

Sau khi cá nước thân mật xong, nàng vô lực nằm lên trên người hắn, chọc chọc lên lồng ngực hắn: “Trong mắt chàng, thiếp là cái gì?”Cần cổ trắng nõn của hắn đang ở trước mắt nàng, nếu hắn nói nàng là nha đầu không lương tâm, nàng liền một phát cắn lấy cổ hắn, bắt hắn phải ngẫm lại.

Hắn không ngần ngại trả lời: “Trái tim.”

Nàng bất ngờ trước đáp án của hắn.

Hắn hôn lên mi gian nàng, nhìn vào mắt nàng và nói: “Mất đi nàng, trong tim như bị mất đi một khối thịt, mặc dù còn sống nhưng trái tim cũng không còn toàn vẹn nữa.”

~~~TOÀN VĂN HOÀN~~~

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 116: (2):
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 297
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...