Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 202

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Vừa bươc tới nơi này liền ngửi thấy thoảng thoảng mùi hương, toàn thân nàng chấn động, khuôn mặt lộ ra khiếp sợ, máu trong cơ thể tựa như muốn sôi trào, đôi môi kích động run rẩy. Nàng bước nhanh vào sâu trong điện, khẩn cấp muốn biết hương này từ đâu phát ra.

Hương thơm này chính mùi hương trên người hắc y nhân ám toán nàng ở Tướng Quốc Tự kiếp trước.

Vô Ưu Công chúa nhìn Thanh Linh chủ động vào sâu trong điện, trên mặt lộ ra nụ cười quỷ dị, lẩm bẩm: “Còn tưởng phải phí một phen công phu để dụ người vào điện, không ngờ ngươi lại không đợi được mà bước vào.”

Càng đi vào trong điện, khắp nơi yên tĩnh đến quỷ dị. Cảnh sắc dù động lòng người nhưng lại không thấy ai đi đi lại lại.

Thanh Linh biết chắc chắn đây là một cái bẫy, trực giác nói cho nàng biết càng đi vào trong sẽ càng nguy hiểm. Nhưng mùi hương này lại làm nàng nóng lòng muốn biết, lý trí không thể ngăn bước chân.

Khắp nơi tìm nơi phát ra mùi hương này, vô tình ngửi thấy, làm sao nàng có thể bỏ qua manh mối dẫn đến cái chết thảm khốc của đại ca và mình?

Biết rõ phía trước là bẫy rập nhưng nàng vẫn muốn dấn thân.

Nàng bước ngày càng nhanh vào trong điện, phía trước có một cái đình, bên cạnh cái đình có một mảng tuyết trắng hình dáng tựa tường vi nhưng lại không phải tường vi, đóa hoa có nhụy hoa giống như giọt lệ kia đột nhiên lọt vào tầm mắt nàng.

Băng thiên tuyết địa, đóa hoa ngạo nghễ nở rộ, kiều diễm ướt át, đẹp không sao tả xiết. (MTLTH.dđlqđ)

Hình dáng đóa hoa này tương tự với hình khắc trên ngọc bội, Thanh Linh đoán không sai, mảng hoa trước mặt nàng chính Mị hoa đã tuyệt tích trong truyền thuyết.

Nàng khom lưng muốn xác minh lại mùi hương, mùi hương thơm ngát động lòng người xông vào mũi nàng.

Mị hoa nở dọc theo một con đường nhỏ lát đá xanh, cuối con đường nhỏ là cửa tẩm điện.

Thanh Linh tựa như mê muội, men theo đường nhỏ, đẩy cửa bước vào điện.

Đồ trang trí trong tẩm điện không cái nào không tinh sảo hoa mĩ, nàng tiếp tục bước vào trong phòng.

Phòng trong đặt một chiếc giường, bàn ghế, bàn trang điểm, không nghi ngờ gì nữa, nơi này chính Phù Liên cung.

Lư hương hình cánh sen tỏa khói nhẹ lượn lờ, tản ra mùi hương nồng nặc. Mùi hương này cũng là mùi của Mị hoa nhưng hương lại càng thêm thuần hậu, thư thái.

Một đường đến đây, Thanh Linh không nhìn thấy một người nào. Lúc này nàng cũng đã phát hiện, trong cung này không có người. Không có người ở, vì sao lư hương lại được đốt?

Mùi hương hoa nhàn nhạt, nàng tinh ý ngửi thấy có mùi dầu hỏa thoang thoảng.

Nơi đây không nên ở lâu, càng rời nhanh càng tốt.

Nàng lơ đễnh nghiêng đầu, nhìn thấy trên tường có treo một bức họa, bước chân muốn rời đi lại không cách nào nhấc lên được.

Nhìn thấy người trong bức họa, Thanh Linh khiếp sợ lùi bước.

Bức họa vẽ một bạch y nữ tử, nhan sắc tựa thiên tiên, khí chất dịu dàng, kỳ ảo lại trong suốt hoàn mỹ. Thanh Linh trí nhớ rất tốt, nếu như không lầm, bức họa trong thư phòng của Diệp Thiên Minh vẽ chính là nữ tử này. Chắc chắn nữ tử trong hai bức họa này chính là một người.

Có tiếng bước chân rất nhỏ vang lên bên ngoài điện, Thanh Linh xoay người muốn đi ra khỏi phòng, không ngoài dự đoán, cửa phòng đã bị khóa từ bên ngoài.

Lúc này, tất cả các cửa sổ đều bị chốt kín. (MTLTH.dđlqđ)

Mùi khét ngày càng nồng, Thanh Linh xông vào phòng trong, nàng nhìn bức họa kia đã bị thiêu hủy đầu tiên. Sau đó chính là chiếc giường màu cánh sen cũng đang cháy rực lửa. Thế hỏa rất lớn, cơ hồ trong chớp mắt, toàn bộ căn phòng bén lả bốc cháy dữ dội.

Trong phòng không có vật gì dễ cháy, chắc chắn đã có người tưới dầu hỏa lên trước.

Thanh Linh nhanh chóng đẩy cửa sổ, không ngoài dự đoán, cửa sổ đã bị người khóa chặt. Nàng muỗn vẫn nội lực phá tan cánh cửa lại phát hiện bản thân không có cách nào thúc giục nội lực.

Trong căn phòng đậm mùi khói, còn có mùi hương khác.

Không tốt, có độc. Người vừa phóng hỏa cũng nhân tiện thả hương độc vào. Lửa cháy đồng thời phát tán độc khí.

Độc khí này vừa ngửi vào liền khiến bản thân mềm yếu vô lực. Đối phương chính là muốn dùng lửa đốt chết nàng, nhưng đối phương làm sao sẽ biết nàng đến chỗ này?

Nàng lấy từ trong tay áo ra một viên thuốc giải bách độc, sau đó chờ khí lực dần khôi phục.

Khói quá dày làm nàng bị sặc, Thanh Linh nâng hai chân như đeo trì khó khăn bước ra ngoài.

Trên nóc nhà có một lớp tuyết dày đọng lại, Phù Liên cung lại ở nơi yên tĩnh, bốn phái lại có hòn non bộ cao cao che lấp. Cho nên khi Phù Liên cung bị cháy cũng gần như không có ai phát hiện ra.

“Diệp Thanh Linh, ngươi chờ đến khi bị chết cháy đi. Bổn công chúa muốn nhìn một chút, đến lúc ngươi bị đốt đến không còn hình dạng, Liễm ca ca còn thích ngươi nữa hay không? Ha ha ha ha.” Vô Ưu Công chúa đứng ngoài cửa, nhìn chằm chằm tẩm điện bị khóa bốn phía, nghĩ đến Thanh Linh sắp bị chết cháy, nàng cảm thấy thập phần hưng phấn.

“Ngươi điên rồi phải không? Bổn cô nương là thiên kim phủ Hộ Quốc Tướng quân, cùng là thừa tướng phu nhân tương lai, ngươi hại bổn cô nương táng thân biển lửa, kết cục của ngươi không cần nghĩ cũng biết không có gì tốt đẹp.” Thanh âm Thanh Linh âm u nói vọng ra ngoài.

Trong phòng khói ngày một dày, Thanh Linh ho khan không ngừng.

“Ngươi đột nhiên phát sinh cùng bổn công chúa, tự mình rời đi, trong cung lạc đường, xông nhầm vào cấm cung, cuối cùng bị chết cháy cũng là đáng đời. Cái chết cuẩ ngươi không có quan hệ với bổn công chúa.” Vô Ưu Công chúa bên ngoài vui vẻ nói.

“Cấm cung?” Thanh Linh lẩm bẩm, khó trách một đướng đến đây đều không thấy người.

“Diệp Thanh Linh, lần này ngươi chết chắc rồi.” Vô Ưu Công chúa chắc chăn nói.

“Ngươi xác định ta sẽ chết ở đây sao?” Thanh Linh nói.

Vô Ưu Công chúa sung sướng nói tiếp: “Phù Liên cung chính là cung điện nơi Liên phi ở khi còn tại thế. Hôm nay chinh là ngày năm đó Liên phi tiến cung. Sau khi Liên phi mất, Phụ hoàng năm nào vào ngày này cũng đến đây, cũng sẽ cho tất cả mọi người lui xuống.” Nguyên Ung Đế làm như vậy chính là không muốn có người quấy rầy. Một thân một mình ngồi đây hoài niệm Liên phi, tin tưởng chắc chắn rằng Liên phi vẫn chưa chết. Khi còn sống Liên phi rất thích yên tĩnh, không có quá nhiều người quấy rầy. Sau khi nàng mất, Nguyên Ung Đế chỉ phái hai cung nhân tại đâu canh gác quét dọn Phù Liên cung.

Trong phòng ngủ đồ vật đều sạch sẽ, không nhiễm bụi bẩn. Phù Liên cung ít thấy lá rụng. Không người nào ở cấm cung có thể xử lý tốt như vậy, trừ khi đây là lệnh của Hoàng Đế.

Cảnh sắc trong Phù Liên cung có thể nói là tiên cảnh, còn có Mị hoa đã tuyệt tích.

Liên phi nương nương là người Nguyên Ung Đế yêu, ngoại trừ Liên phi ra, không một nữ nhân nào có thể khiến Nguyên Ung Đế đặt trong lòng.

Bức họa nữ tử trong phòng hẳn là Liên phi nương nương.

Trong thư phòng của Diệp Thiên Minh có một bức họa vẽ một nam một nữ, nam nhân khi còn trẻ ấy hẳn là Diệp Thiên Minh, còn nữ nhân, chẳng lẽ là Liên phi?

Thanh Linh nhẹ nhàng cười một tiếng: “Không bao lâu sau Hoàng Thượng sẽ đến đây?”

Đáy mắt Vô Ưu Công chúa thoáng kinh ngạc nhưng vẫn trả lời: “Đúng vậy.”

“Rất có thể Phụ Hoàng đã gần đến nơi rồi. Dù ngươi có trốn ra khỏi biển lửa cũng khó có thể thoát ra khỏi Phù Liên cung. Bổn công chúa không giúp gì được cho ngươi, ngươi cứ ở đây hưởng thụ giây phút cuối đời mình đi.” Vô Ưu Công chúa đắc ý cười to.

Thanh Linh bị sặc khói, bịt kín mũi miệng, gian nan hít không khí mong manh. Vừa rồi nuốt viên thuốc kia đã có tác dụng, nàng cảm thấy khí lực dần khôi phục.

Nàng phải rời đi trước khi Nguyên Ung Đế đến là tốt nhất. Món nợ này nàng sẽ dần tính sổ với tiện nhân Vô Ưu kia, không, chính xác phải là Vô Ưu và Ninh Thục phi.

Ninh Thục phi đột nhiên truyền đòi nàng tiến cung, chính là muốn diệt trừ nàng trong cấm cung này đi.

Nàng bị chết cháy ở Phù Liên cung, Vô Ưu Công chúa nói cùng nàng có tranhc hấp, nàng tự ý rời đi, xông vào cung cấm rồi táng thân nơi biển lửa.

Dù sao bởi vì Thanh Linh, nàng đã có bất hòa với Vô Ưu. Nguyên Ung Đế cũng biết rõ. Nàng cùng Vô Ưu tranh chấp cũng không phải điều kỳ lạ.

Về phần tại sao Phù Liên cung lại cháy, nguyên nhân khó lòng có thể tra ra được. Cũng có thể suy đoán Thanh Linh trong lúc hoảng loạn làm đổ ngã giá nên dẫn đến họa hoạn.

Còn nữa, nàng xông vào cấm cung vốn đã là tử tội, bị chết cháy, tất cả mọi người đều không cảm thấy đồng tình. Nguyên Ung Đế cũng không vì người phạm vào tội chết mà suy xét quá nhiều. (MTLTH.dđlqđ)

Nếu nàng chạy ra khỏi biển lửa này, hai tiện nhân kia cũng làm nàng khó lòng mà trốn ra khỏi Phù Liên cung. Nguyên Ung Đế đến nhìn thấy phòng ngủ của Liên phi nương nương cháy, vốn đã giận dữ lại thấy nàng một mình xông vào đây, dưới cơn thịnh nộ xử tử nàng cũng là chuyện chắc chắn sẽ xảy ra.

Vô Ưu Công chúa tâm tình sung sướng quay người, dự định trước khi Nguyên Ung Đế đến bản thân đã nhanh chóng ra khỏi đây.

Chỉ là nàng vừa mới xoay người liền nhìn thấy một thị nữ không biết đã xuất hiện từ lúc nào. Trong tay nàng ta cầm dao găm, may mắn Vô Ưu Công chúa kịp thời phát hiện ra nàng.

Vô Ưu Công chúa bị dọa lùi về phía sau, run rẩy nói: “Cứu mạng…Ngươi là ai? Không….đừng tới đây.”

Thị nữ dứt khoát vung tay lên, dao găm đâm thẳng vào người Vô Ưu Công chúa. Vô Ưu Công chúa nghiêng thân lảo đảo chạy đi.

“Ngươi là người Thục phi nương nương phái tới phải không?” Vô Ưu Công chúa run rẩy chỉ thẳng tay vào mặt thị nữ kia. “Diệt trừ Diệp Thanh Linh là kế hoạch của bà ta, bà ta chắc chắn sẽ có hiềm khích với ta. Bổn công chúa đã biết quá nhiều cho nên muốn diệt khẩu!” Phía sau nàng là cánh cửa đã đóng chặt, không thể lui hơn được nữa.

“Coi như ngươi có chút thông minh.” Thị nữ động tac lưu loát đâm chủy thủ lên người Vô Ưu Công chúa: “Đáng tiếc, ngươi chỉ đoán đúng có một nửa.”

Vô Ưu Công chúa chỉ kịp hỏi một nửa còn lại là gì đã bị cơn đau đánh ú plan khắp toàn thân: “A!” Nàng kêu lên thảm thiết, mới vừa hô lên thất thanh đã bị thị nữ bịt miệng.

Trên người có vết thương, nàng vì đau đớn, phẫn nộ, không cam lòng trừng mắt nhìn gắt gao thị nữ kia, trừng đến nỗi trong mắt tựa như muốn rớt ra ngoài.

Sau đó nàng bị thị nữ kia liên tiếp đâm nhiều nhát vào người. Bạch y nhiễm đỏ, chói mắt đến nỗi khiến người ta kinh hãi.

Vô Ưu Công chúa như con diều đứt dây, thống khổ bịt chặt miệng vết thương đang không ngừng rỉ máu. Vốn khuôn mặt thiên tiên hồng hào đỏ thắm, giờ phút này trắng như tờ giấy. Tầm mắt dần trở nên mơ hồ, thị nữ để ngang ngón tay dưới mũi nàng, phát hiên đã ngừng thở.

Khí lực trong cơ thể Thanh Linh đã khỏi phục bảy tám phần, nàng đi đến phía cửa dổ, một quyền đập nát cánh cửa sổ nhảy ra ngoài.  (MTLTH.dđlqđ)

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 116: (2):
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 202
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...