Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Cha Như Núi

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là lấy danh bạ ghi lại thông tin liên hệ của các chủ nợ của cha tôi ra. Tiếp theo, tôi lần lượt gọi điện cho họ để thông báo tin cha tôi qua đời và vấn đề quyền sở hữu nợ sau đó, còn rất chu đáo kèm theo cả thông tin liên hệ của Hàn Tiếu và Sở Triết Ngạn.

Tôi không thể đợi được nữa, một khắc cũng không thể đợi thêm.

Tay tôi run rẩy không ngừng khi gọi điện.

Thật ra tôi chẳng hề sợ những khoản nợ lớn, tôi chỉ muốn cha tôi quay về. Thế nhưng, đời người nào có nếu như.

Sau khi thông báo cho các chủ nợ, tôi tức tốc thu dọn hành lý rồi đi đến các nhà máy - nơi mà cha tôi đã bắt đầu khởi nghiệp.

Cố Chuẩn cũng muốn xin nghỉ việc để đi cùng nhưng tôi từ chối, cậu ấy có thế giới của riêng mình, tôi không muốn cậu ấy vì tôi mà hy sinh bất cứ điều gì. Tôi không phải cây tơ hồng cần đàn ông chăm sóc, tôi có thể tự gánh vác tương lai của mình.

Tôi muốn điều hành nhà máy của cha tôi thật tốt.

Khoảng thời gian tiếp theo, tôi rất bận. Tôi không chỉ phải xử lý một đống công việc lớn nhỏ trong nhà máy mà còn phải đối phó với những cuộc điện thoại quấy rối của Sở Triết Ngạn và Hàn Tiếu.

Các chủ nợ rất nhiệt tình. Ngay ngày hôm sau - tính từ khi tôi gọi điện - họ đã dẫn theo đội ngũ luật sư của mình để chia chác Hàn thị, đương nhiên là phần nợ còn lại bị đổ lên đầu Hàn Tiếu và Sở Triết Ngạn.

Ban đầu, Hàn Tiếu và Sở Triết Ngạn còn có sức đến tìm tôi mà mắng chửi, nhưng về sau, bọn họ bị đưa vào danh sách đen tín dụng, phải lẩn trốn khắp các hang cùng ngõ hẻm để trốn nợ nên đương nhiên là chẳng còn thời gian để tìm tôi nữa.

Tôi cũng đắm chìm vào cuộc sống mới, không còn quá bận tâm đến tin tức về bọn họ. Tôi phải sống thật tốt cuộc đời mới mà cha tôi đã dùng bằng cả tính mạng để mang lại cho tôi.

Lần cuối cùng tôi biết tin về bọn họ là do Cố Chuẩn gửi tin cho tôi.

Hàn Tiếu và Sở Triết Ngạn bị kết án tù chung thân vì tội buôn bán phụ nữ và trẻ em, tài sản của họ bị tịch thu.

Cụ thể, ban đầu, bọn họ bán con của mình. Sau đó, khi phát hiện cách này kiếm được tiền nhanh nên đã để Hàn Tiếu đi lừa phụ nữ và trẻ em trên phố.

Hàn Tiếu có vẻ ngoài hiền lành, dáng vẻ yếu đuối, mong manh, đáng yêu, khiến người ta muốn che chở của cô ta dễ dàng lừa được người khác. Sau khi bị lừa vào tròng, những đứa trẻ đó bị Sở Triết Ngạn vận chuyển đến vùng quê để bán. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, bọn họ đã gây ra hàng chục vụ án, tình tiết nghiêm trọng, tính chất xấu xa.

Bọn họ sẽ phải trải qua nửa đời còn lại trong tù.

May mắn thay, vì phát hiện kịp thời nên những phụ nữ và trẻ em bị bắt cóc đều được giải cứu.

Tôi ôm điện thoại, khóc không thành tiếng.

Tôi trả lời Cố Chuẩn một câu: "Ác giả ác báo."

Ngoại truyện

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-cha-nhu-nui/chuong-10.html.]

1.

Anan

Sau khi tôi tiếp quản nhà máy, tôi phát hiện tinh thần làm việc của các nhân viên đều cực kỳ cao, hoàn toàn không có vẻ gì là chậm chạp, không dạy được như Hàn Tiếu nói. Từ khi biết tôi là con gái của Tổng giám đốc Lâm, họ đều coi tôi như con cái trong nhà, dường như tôi tìm thấy một gia đình thứ hai ở đây. Tôi và các nhân viên trong nhà máy cùng nỗ lực, nâng lợi nhuận của nhà máy lên gấp đôi, dần dần, tôi cũng có tiền để đầu tư vào các ngành nghề khác. Chắc là tôi đã được thừa hưởng đầu óc kinh doanh của cha nên tuy chỉ là vô tình nhưng cũng đạt được không ít thành tích.

Cuối cùng, năm năm sau, tôi đã chuộc lại tòa nhà Lâm thị của chúng tôi, tuy không thể sánh bằng quy mô trước đây, nhưng tôi cũng rất mãn nguyện rồi. Bây giờ tôi đã hiểu được quan điểm của cha: một doanh nghiệp lấy con người làm gốc.

Tôi tin rằng trong sự tiếp quản của mình thì nhất định là Lâm thị có thể hồi sinh.

2.

Tôi và Cố Chuẩn đã kết hôn, còn sinh được hai đứa con.

Cố Chuẩn vẫn làm việc ở viện nghiên cứu. Anh ấy đã phản đối việc này nhiều lần vì muốn nghỉ việc để về công ty giúp tôi, nhưng luôn bị tôi từ chối. Tôi vẫn luôn nhớ lời cha nói - thiên tài xuất hiện là để cống hiến cho đất nước.

3.

Tôi đã vào tù thăm Hàn Tiếu và Sở Triết Ngạn.

Hàn Tiếu cầu xin tôi nhận nuôi con của cô ta, cô ta nói rằng đứa bé thật sự là con của cha tôi.

Tôi bán tín bán nghi, nhưng vẫn đến trại trẻ mồ côi đón đứa bé về. Tôi không làm giám định ADN, dù sao đứa trẻ cũng vô tội, ân oán đời trước cứ để gió cuốn đi, nó vẫn phải tự bước đi trên con đường tương lai.

4.

Luật sư Sở thật sự coi tôi như con gái. Ông ấy vẫn luôn làm cố vấn pháp lý miễn phí cho công ty tôi, vào ngày tôi kết hôn, ông ấy đã lén lút lau nước mắt. Buổi tối hôm đó, ông ấy còn ra mộ thăm cha tôi.

Đừng hỏi tại sao tôi biết, hôm đó, tôi và Cố Chuẩn cũng đã đến nhưng khi thấy luật sư Sở, chúng tôi lập tức rời đi.

Tình cảm giữa luật sư Sở và cha tôi còn sâu sắc hơn tôi tưởng.

5.

Tôi vẫn luôn sống rất tốt. Vợ chồng yêu thương nhau, gia đình hòa thuận, sự nghiệp thuận lợi, con cháu đề huề.

Chỉ là trong mỗi đêm khuya tĩnh lặng, tôi vẫn sẽ nhớ đến người cha đã cưng chiều tôi vô điều kiện. Lúc đó, tôi luôn bước ra ban công một mình, hướng về những vì sao trên trời mà ước: "Cha ơi, nếu có kiếp sau, hãy để con bảo vệ cha nhé."

-Hết-

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Cha Như Núi
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...