Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Cha Như Núi

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chẳng mấy chốc, xe đã chạy vào viện nghiên cứu của Cố Chuẩn.

Cố Chuẩn là học sinh nghèo được cha tôi tài trợ, cậu ấy nhỏ hơn tôi hai tuổi. Tôi đã chứng kiến cậu ấy nhảy lớp, từ nhỏ hơn tôi hai lớp đến tốt nghiệp sớm hơn tôi hai năm, còn giành được bằng tiến sĩ song ngành. Sau khi tốt nghiệp, cậu ấy một lòng muốn đến công ty cha tôi để giúp đỡ, báo đáp ơn nuôi dưỡng của cha tôi những năm qua. Nhưng cha tôi không đồng ý, cha tôi cho rằng việc đi làm sẽ chôn vùi tài năng của cậu ấy nên đã hết lòng ủng hộ việc Cố Chuẩn vào viện nghiên cứu để cống hiến cho đất nước. Năm phần trăm cổ phần này chính là món quà tốt nghiệp mà cha tôi tặng cho cậu ấy.

Hồi đó, cha tôi đã coi Cố Chuẩn như con rể mà nuôi dưỡng, tiếc là tôi lại nổi loạn, gặp phải Sở Triết Ngạn - kẻ chỉ biết nói những lời ngon ngọt suốt cả ngày - nên chuyện này cứ thế mà lặng lẽ trôi qua.

Kể từ khi tôi và Sở Triết Ngạn yêu nhau, số lần mà tôi gặp Cố Chuẩn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Hình như cậu ấy cố ý tránh mặt tôi, cộng thêm việc sau khi công ty gặp chuyện, tôi và cha bận rộn tự cứu vãn tình thế nên càng ít liên lạc với cậu ấy hơn. Đến giờ, anh ấy vẫn chưa biết tình hình công ty, cũng không hay tin cha tôi qua đời.

Vượt qua từng lớp bảo vệ, tôi thấy một bóng người cao ráo, thư sinh, tuấn tú và thanh tao đang bận rộn giữa các thiết bị với dáng vẻ vẫn nghiêm túc y như ngày nào.

Hàn Tiếu có chút sốt ruột, ho hai tiếng rồi nói: "Tôi đã đưa Lâm Mặc Vãn đến rồi, ký tên đi."

Lúc này, Cố Chuẩn mới ngẩng đầu, phớt lờ lời của Hàn Tiếu và đi thẳng đến trước mặt tôi. Tôi có chút căng thẳng, ngón tay kìm được mà xoa xoa vạt áo.

"Sở Triết Ngạn đâu?"

Chưa đợi tôi mở miệng, Hàn Tiếu đã mím môi nở nụ cười đầy rẫy ác ý: “Tiến sĩ Cố tìm chồng tôi có chuyện gì sao?"

Nói rồi, Hàn Tiếu như muốn khoe khoang mà đỡ lấy eo, ưỡn cái bụng bầu vốn không mấy rõ ràng của cô ta lên. Cô ta không cần nói mà cũng khiến người ta hiểu ý tứ trong hành động đó.

Cố Chuẩn là người thông minh đến nhường nào chứ? Cậu lập tức đã đoán ra được ngọn ngành mọi chuyện. Cậu ấy tháo kính xuống, tiện tay rút một tờ khăn giấy, thong thả lau đi lớp bụi không hề tồn tại trên gọng kính: "Lâm Mặc Vãn, chị khá lắm, chị lấy tiền của cha mình để nuôi Sở Triết Ngạn và con của người phụ nữ khác?"

Cố Chuẩn nói với giọng điệu bình thản, không có một chút cảm xúc nào. Nhưng tôi biết rằng cậu ấy đã giận rồi. Không ai hiểu Cố Chuẩn hơn tôi, mọi cảm xúc của cậu ấy đều không thoát khỏi mắt tôi, ví dụ như bây giờ, bàn tay còn lại của cậu ấy nắm chặt gọng kính đến mức trở nên trắng bệch. Chắc chắn cậu ấy nghĩ rằng tôi yêu Sở Triết Ngạn sâu đậm, cam tâm tình nguyện biến mình thành chất dinh dưỡng để Sở Triết Ngạn hút lấy và nở hoa, thậm chí không tiếc thân mình mà cùng người phụ nữ mang thai đứa con của Sở Triết Ngạn đến tìm anh ấy để đòi cổ phần.

Tôi im lặng gật đầu, cố giả vờ ra vẻ một đứa ngu ngốc vì tình yêu, vô phương cứu chữa: "Chuyển cho cô ta đi, Cố Chuẩn."

Ngón trỏ của Cố Chuẩn siết đến mức gần như biến dạng, nhưng động tác vẫn giữ vẻ ưu nhã, giọng điệu cũng bình thản: "Một trăm triệu."

Hàn Tiếu bùng nổ: "Một trăm triệu ư? Năm phần trăm ít ỏi mà anh muốn một trăm triệu?"

Tôi cảm thấy có chút bất đắc dĩ. Ngay cả khi tập đoàn Lâm thị ở thời kỳ đỉnh cao nhất thì năm phần trăm cổ phần của nó cũng không thể được định giá đến một trăm triệu tệ. Rõ ràng Cố Chuẩn ra cái giá trên trời như vậy là không muốn đàm phán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-cha-nhu-nui/chuong-2.html.]

Thế này thì không được! Số cổ phần này nhất định phải được bán trong hôm nay, nếu không thì sau này biết tìm đâu ra con cừu non phù hợp như thế này nữa?

Khi tôi vừa hít vào một hơi sâu, vừa chuẩn bị tung ra chiêu cuối thì Hàn Tiếu như nghĩ ra được kế gì đó hay ho, trong mắt cô ta lóe lên một tia sáng.

"Lâm Mặc Vãn, cô bảo Cố Chuẩn ký hợp đồng đi. Sau khi xong việc, tôi sẽ để Sở Triết Ngạn ở bên cô một đêm."

Hừ, nghĩ đến việc không biết cái miệng của Sở Triết Ngạn đã từng l.i.ế.m láp bao nhiêu bà nhà giàu thì suýt chút nữa tôi nôn ra bữa ăn tối qua. Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt để kìm nén cảm giác buồn nôn. Hàn Tiếu quá tuyệt vời, tuy cách này chẳng ra sao cả, nhưng dù sao cũng đã giải quyết được vấn đề cấp bách mà tôi gặp phải. Tôi thật sự không muốn dùng… chiêu cuối.

Tôi nín thở, cố nhịn một lúc lâu, cho đến khi khóe mắt ửng đỏ, nước mắt long lanh mới chậm rãi mở miệng: "Cố Chuẩn, cho cô ta đi, coi như tôi cầu xin cậu."

"Cậu nghiêm túc chứ?" Giọng Cố Chuẩn hơi run.

Tôi ngẩng đầu nhìn Cố Chuẩn, những giọt nước mắt mà tôi vừa nín nhịn lăn dài trên má.

"Lạch cạch." Tròng kính vỡ vụn, rơi lả tả khắp nơi.

Hàn Tiếu rất nhanh nhạy mà xé một tờ giấy trắng rồi viết lên đó: Năm phần trăm cổ phần của tập đoàn Lâm thị đổi lấy việc Sở Triết Ngạn ở bên Lâm Mặc Vãn một đêm. Cô ta còn chu đáo ký tên, ghi ngày tháng, thậm chí còn ấn dấu vân tay rồi nhét tờ giấy đó vào tay tôi.

Anan

Khóe miệng tôi giật giật. Nhưng vì đại cục, tôi cố nén sự khó chịu, run rẩy nhận lấy tờ giấy mà Hàn Tiếu viết. Cảnh tượng này rơi vào mắt Cố Chuẩn thì lại mang một ý nghĩa khác. Cậu ấy thẳng thừng giật lấy tờ giấy trong tay tôi, vò nát rồi vứt nó vào thùng rác. Sau đó, cậu ấy nói với tôi bằng giọng điệu mà người ta không phân biệt được là tức giận hay buồn bã: "Lâm Mặc Vãn, chị khiến tôi thất vọng quá!"

Anh ơi, tôi đang cứu anh á!

Tôi không cách nào giải thích mọi chuyện một cách quá rõ ràng với Cố Chuẩn, chỉ hy vọng là cậu ấy có thể như trước đây - dung túng cho những trò vô lý của tôi một lần nữa.

Nhưng lần này sự trù tính của tôi sai rồi.

Cậu ấy dứt khoát đóng sập cửa phòng thí nghiệm, nhấn chuông báo động trên tường, đuổi chúng tôi ra ngoài.

Trên đường đi ra, dường như tôi nghe thấy tiếng đồ vật bị đập vỡ được truyền đến từ phía sau.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Cha Như Núi
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...