Trong lòng tôi bùng lên một ngọn lửa giận vô cớ.
Sở Triết Ngạn phản bội tôi, Hàn Tiếu phản bội cha tôi, hai người còn cấu kết với nhau, âm mưu chiếm đoạt di sản của cha tôi. Ngay từ đầu, họ đã có ý định triệt hạ tôi. Vốn dĩ tôi nghĩ để họ gánh nợ là coi như huề cả làng rồi, nhưng giờ tôi chợt thấy rằng chỉ thế này thì không đủ.
Khi tôi đang tức đến mức run người thì có một bàn tay trắng nõn chạm vào.
Dường như Cố Chuẩn bị kinh động bởi hành động xé giấy của tôi, trông dáng vẻ ngây ngô mà đờ đẫn với khóe mắt còn vương lệ, nghiêng đầu của cậu siêu đáng yêu.
"Vãn Vãn." Trông cậu ấy trông còn có chút tủi thân.
Cảm giác buồn bã vốn còn vương lại đã tan biến hết, tôi lại gần, lấy điện thoại ra, áp má mình với má của Cố Chuẩn rồi chụp chung một tấm ảnh với cậu ấy. Sau đó, tôi tiện tay đăng nó lên vòng bạn bè kèm với chú thích: "Cuộc sống bình yên."
Chỉ mình Sở Triết Ngạn có thể thấy bài viết này.
Sau đó, tôi cũng chụp một tấm cho bản hợp đồng đã ký xong và gửi nó cho Hàn Tiếu.
Tôi đột nhiên không muốn đi nữa, tôi muốn xem cảnh họ cắn xé nhau.
Không ngoài dự liệu của tôi, tin nhắn vừa được gửi đi, Hàn Tiếu đã trả lời ngay lập tức: "Tôi đến ngay."
"Ngày mai nhé, mười giờ, gặp ở biệt thự nhà tôi."
Sở Triết Ngạn cũng ảo tưởng mà để lại tin nhắn cho tôi: "Vãn Vãn, anh ở bên Hàn Tiếu cũng là vì em. Sau này, em sẽ hiểu thôi... Em đừng trách anh, thật ra người mà anh yêu nhất vẫn là em."
Hừ, nực cười. Lừa đứa ngốc à ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-cha-nhu-nui/chuong-4.html.]
Tôi mở khung chat của Sở Triết Ngạn với gương mặt không chút biểu cảm, cũng gửi cho anh ta ảnh bản hợp đồng mà mình vừa chụp: "Tôi biết mà, Triết Ngạn, anh đã vất vả vì nhẫn nhục, chịu đựng rồi. Tôi bảo Cố Chuẩn ký cho Hàn Tiếu bản hợp đồng này… Cô ta nói là anh bảo cô ta đến. Triết Ngạn, chúc anh hạnh phúc."
Nói rồi, tôi tắt nguồn điện thoại, quay đầu nhìn chú sư tử nhỏ đang bị thương. Lúc này, có lẽ Cố Chuẩn cũng đã biết tôi muốn làm gì rồi, trên mặt cậu ấy nở một nụ cười rạng rỡ, vành tai hơi ửng đỏ, nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt rực lửa.
"Vãn Vãn, chị cố ý, đúng không?"
Tôi gật đầu, đưa tay xoa xoa tóc Cố Chuẩn y như trước đây: "Haizz, em trai quá thông minh, người làm chị như tôi đây chẳng có chút thành tựu nào."
Rõ ràng là lời khen ngợi nhưng Cố Chuẩn lại nghe mà cau mày: "Vãn Vãn, tôi không muốn làm em trai chị."
Tim tôi lỡ mất một nhịp.
Giờ tôi mới có thời gian để đánh giá Cố Chuẩn một cách cẩn thận. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, cậu ấy đã trưởng thành rất nhiều. Chàng trai trẻ ngây thơ thuở nào đã trưởng thành thành một người đàn ông có thể sánh vai với tôi.
Trong ánh mắt mong đợi của Cố Chuẩn, tôi lấy ra một xấp tài liệu dày cộm từ trong túi xách cùng với một tờ giấy mỏng là giấy chứng tử do tai nạn và hợp đồng bảo hiểm. Xin lỗi Cố Chuẩn, không phải là tôi không nhìn thấy sự mong đợi của anh, nhưng tôi muốn đi trọn con đường mà cha tôi đã dùng mạng sống của mình để trải ra đã.
Cha tôi qua đời vì tai nạn trượt chân ở công trường. Tôi cũng luôn nghĩ đây chỉ là một tai nạn cho đến khi tôi nghe thấy hai mươi triệu tệ trong di chúc, và khi về nhà dọn giường, tôi phát hiện ra hợp đồng bảo hiểm mà ông ấy giấu dưới gối của tôi. Vào khoảnh khắc phát hiện ra hợp đồng bảo hiểm, tôi lập tức bị sự mệt mỏi và đau buồn bị tích tụ trong nhiều ngày đánh gục. Tôi nằm bò trên đầu giường mà khóc nức nở, nhưng người cha sẽ xoa đầu, dịu dàng dỗ dành tôi đã không còn nữa rồi.
Anan
Lúc này, cuối cùng thì Cố Chuẩn - sau khi đã đọc xong tài liệu - cũng nhìn thấy tờ tài liệu cuối cùng. Anh ấy nhìn chằm chằm nó rất lâu, cho đến khi mặt trời lặn hẳn, anh ấy mới hỏi tôi: “Đã tổ chức tang lễ chưa?"
"Tổ chức rồi, hôm qua. Cha để lại di chúc. Trong đó viết rõ rằng ông để lại công ty cho đứa bé trong bụng Hàn Tiếu, còn nhà cửa và tiền bồi thường thì để lại cho tôi."
Trong lòng tôi trỗi dậy một cảm giác chua xót, cảnh vật trước mắt trở nên mờ ảo. Khi tôi quay đầu thì mới phát hiện ra rằng hình ảnh mình đã khóc không thành tiếng từ sớm được phản chiếu trên cửa kính xe.
Cố Chuẩn kéo tôi vào lòng, tôi không từ chối.
--------------------------------------------------