Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Cha Như Núi

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khoảnh khắc tôi ký thỏa thuận xong xuôi, Hàn Tiếu đã vội vàng cười nhạo tôi: “Lâm Mặc Vãn, cô đúng là một thiên kim tiểu thư bất tài vô dụng! Cô không biết đâu, nhân viên của mấy nhà máy này toàn là người khuyết tật, còn ký hợp đồng lao động trọn đời với tổng công ty. Nhà máy không chỉ có tốc độ sản xuất khiến người ta thấy đáng lo ngại mà còn phải bao ăn, bao ở, đóng phí bảo hiểm y tế cao ngất ngưởng cho họ. Lâm Mặc Vãn, cô cứ đợi bị vướng bận đến c.h.ế.t đi.”

Chắc là Sở Triết Ngạn không ngờ Hàn Tiếu lại vội vàng khoe khoang với tôi như vậy nên anh ta điên cuồng nháy mắt ra hiệu cho cô ta, điên cuồng đến mức mí mắt cũng sắp giật giật rồi.

Tôi không nhịn được mà thay Sở Triết Ngạn nhắc nhở cô ta: “Cô Hàn, tôi đã ký xong rồi, nhưng Cố Chuẩn thì vẫn chưa ký tên đâu.”

Đêm nay, sự im lặng bao trùm như chiếc cầu Cambridge trong bài thơ “Tái biệt cầu Cambridge” của Từ Chí Ma vậy.

“Bộ não là thứ tốt, người ta có thể không dùng nhưng không thể không có nó. Sở Triết Ngạn, cảm giác bị đồng đội ngu ngốc hãm hại thế nào? Cũng khá ổn nhỉ?”

Ha ha, cười té ghế mất thôi, trước đây sao tôi không nhận ra Cố Chuẩn lại độc mồm như vậy nhỉ? Tôi bằng lòng phong anh ấy làm Vua Kết Liễu, ban phong hiệu “Cố Đốp Chát”.

Trái ngược hoàn toàn với tôi đang trong trạng thái cười nghiêng ngả, Hàn Tiếu tức đến mức đỏ bừng mặt. Sở Triết Ngạn cũng đứng sững tại chỗ, liên tục đảo nhãn cầu, chắc hắn đang suy nghĩ cách để vãn hồi tình thế. Trông Sở Triết Ngạn thật khổ sở, chắc bây giờ CPU của hắn muốn bốc khói rồi, thật đáng thương.

Vốn là tôi và Cố Chuẩn không có ý định tiếp tục làm khó họ, nhưng bầu không khí đã đến mức này rồi, không hãm hại một lần thì thật là có lỗi.

Sau khi thương lượng điều kiện một lần nữa, Hàn Tiếu lại đặt thêm một vườn cây ăn quả gần nhà máy. Lần này, cho đến khi toàn bộ quy trình hoàn tất, cô ta không nói thêm một lời nào nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-cha-nhu-nui/chuong-8.html.]

“Đi đường cẩn thận nha. Đừng quên chuyển tiền bồi thường đồ cổ vào tài khoản của tôi đó. Hoan nghênh lần sau lại đến chơi!”

Hàn Tiếu nghe thấy lời tôi nói thì không đứng vững được, ngã vật xuống đất. May mắn là Sở Triết Ngạn nhanh tay lẹ mắt, để bảo vệ bụng của Hàn Tiếu, anh ta tự làm tấm đệm thịt cho cô ta. Tôi nhìn cái biểu cảm nhăn nhó đó mà cũng thấy đau thay. Thế này cũng tốt, trai đểu gái gian cứ khóa chặt lấy nhau đi!

Sở Triết Ngạn và Hàn Tiếu đã đi, nhưng luật sư thì không. Luật sư Sở sẽ cùng tôi tiến hành bước tiếp theo.

Thành thật mà nói, tình cảm mà tôi giành cho luật sư Sở rất phức tạp. Lúc sinh thời, cha tôi vẫn luôn coi ông ấy như một người bạn rất tốt, điều kiện đãi ngộ trong công ty mà ông giành cho ông ấy luôn là tốt nhất. Cha tôi còn đầu tư riêng cho ông ấy một văn phòng luật sư để ông ấy tự kinh doanh và thuê ông ấy làm đối tác pháp lý bên ngoài cho phòng Pháp chế của Lâm thị, điều này rất hiếm thấy ở một công ty có quy mô như Lâm thị. Ngay cả sự trưởng thành của tôi cũng có sự chứng kiến của luật sư Sở, tôi luôn coi ông ấy như một người lớn trong nhà.

Thế nhưng vào thời điểm cha tôi gặp chuyện, ông ấy lập tức chuyển sang đứng về phía Hàn Tiếu và Sở Triết Ngạn.

Tôi biết trong kinh doanh, luật sư Sở làm như vậy là điều không thể chê trách, nhưng về mặt tình cảm thì tôi không thể chấp nhận được. Tôi vốn định cứ thế mà bỏ qua, công việc thì công việc, dù sao luật sư Sở cũng đang làm công việc của mình, ông ấy cũng không có nghĩa vụ phải thông báo trước cho tôi.

Nhưng điều tôi không ngờ tới là luật sư Sở lại chủ động mở lời về chuyện này.

Anan

“Vãn Vãn, tôi nghĩ cô cần phải biết vài chuyện về Tổng giám đốc Lâm. Lúc sinh thời, Tổng giám đốc Lâm đã kêu tôi làm hai bản thỏa thuận: một bản thỏa thuận tiền hôn nhân và một bản di chúc. Thỏa thuận tiền hôn nhân là làm cho cô Hàn. Lúc Tổng giám đốc Lâm tìm tôi, anh ấy rất lo lắng. Anh ấy nói rằng cô Hàn đã mang thai, nhưng tình hình tập đoàn hiện tại không tốt, anh ấy muốn cho cô Hàn và đứa bé một danh phận, nhưng lại lo lắng sau này, các khoản nợ của anh ấy sẽ ảnh hưởng đến cô Hàn và đứa bé. Anh ấy muốn tôi làm một bản thỏa thuận tiền hôn nhân để tránh mọi rủi ro trong tương lai. Không lâu sau khi tôi làm xong thỏa thuận tiền hôn nhân, Tổng giám đốc Lâm lại tìm tôi một lần nữa, anh ấy đã hủy bỏ bản thỏa thuận tiền hôn nhân đó, và nhờ tôi lập bản di chúc hiện tại. Tổng giám đốc Lâm đặc biệt dặn dò tôi rằng thêm một thỏa thuận tặng vào trong di chúc, nội dung đại khái là dù đứa trẻ của cô Hàn không phải huyết mạch nhà họ Lâm thì di chúc vẫn sẽ được thực hiện một cách bình thường, chỉ là từ thừa kế chuyển thành tặng. Trạng thái của Tổng giám đốc Lâm ngày hôm đó rất không ổn, trước khi đi, anh ấy còn hỏi tôi vài điều khoản liên quan đến bảo hiểm tai nạn cá nhân. Lúc đó, Tổng giám đốc Lâm chỉ nói là mình đã lớn tuổi, muốn mua một gói bảo hiểm để cô có thêm một sự bảo đảm, tôi đã khuyên Tổng giám đốc Lâm cả buổi chiều. Nếu lúc đó tôi nghĩ nhiều một chút, khuyên thêm vài câu hoặc nói trước với cô… thì có phải Tổng giám đốc Lâm đã không gặp chuyện không?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Cha Như Núi
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...