Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tỉnh Mộng Sau Bốn Năm

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Căn hộ nhỏ trên tầng mười lăm đón tôi bằng một khoảng lặng đến rợn người, tựa như một tờ giấy trắng tinh khôi nhưng lại chất chứa nỗi ám ảnh về những dòng chữ chưa kịp viết. Ánh nắng ban mai rót qua khung cửa sổ rộng lớn, tô điểm cho lớp bụi mỏng còn vương trên sàn gỗ, khiến không gian vốn đã vắng vẻ lại càng thêm phần trống trải. Tôi khẽ đặt chiếc vali cuối cùng xuống sàn, tiếng bánh xe ma sát nhè nhẹ như một tiếng thở dài thườn thượt, tan vào hư không. Giờ đây, tôi hoàn toàn một mình, chính thức tự do sau bốn năm gánh vác cái danh phận vợ Phạm Quang một cách đầy gượng ép. Tự do ấy mang theo một hương vị vừa quen thuộc vừa xa lạ, một sự giải thoát đi kèm với nỗi hoang mang khôn tả về tương lai. Tôi đứng đó, giữa căn phòng chỉ vỏn vẹn vài món đồ thiết yếu, cảm giác như một kẻ lữ hành vừa đặt chân đến một vùng đất hoàn toàn mới mẻ, không bản đồ, không la bàn. Mọi thứ từ đây đều phải tự mình định nghĩa, tự mình sắp đặt, không còn bóng dáng ai để dựa dẫm hay kỳ vọng. Tôi tự nhủ, đây là khởi đầu, dẫu có chông chênh đến mấy cũng phải vững vàng bước tiếp. Nỗi cô đơn không phải là một vị khách xa lạ, nó vốn đã trú ngụ trong tôi suốt những năm tháng qua, chỉ là giờ đây nó hiện hình rõ nét hơn, không còn bị che giấu bởi vỏ bọc hôn nhân. Tôi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, cố gắng đẩy lùi những mảnh ký ức vụn vỡ đang len lỏi. Cuộc hôn nhân ấy, thực chất, chỉ là một vở kịch câm mà tôi là người duy nhất diễn xuất bằng cả trái tim mình.

Tôi vẫn nhớ như in cái ngày anh ta ngỏ lời cầu hôn, không hoa, không nến, chỉ là một câu hỏi cộc lốc trong buổi chiều định mệnh ấy. “Muốn cưới anh không?”, anh ta đứng thẳng tắp trước mặt tôi, đôi mắt anh lúc ấy như chứa cả trời dịu dàng, một sự dịu dàng hiếm hoi và mơ hồ mà tôi đã lầm tưởng là tình yêu. Lúc đó, tôi mới ngoài hai mươi, trái tim còn non dại và mù quáng, cứ ngỡ đó là định mệnh, là bến đỗ bình yên cho một tâm hồn khao khát hơi ấm gia đình. Tôi đã gật đầu không chút do dự, trao đi trọn vẹn niềm tin và hy vọng vào một tương lai mà tôi tự vẽ ra trong tâm trí. Tôi tin rằng tình yêu của mình đủ lớn, đủ nồng nhiệt để sưởi ấm trái tim vốn lạnh giá của một kẻ mồ côi từ nhỏ như anh. Tôi đã sai lầm một cách ngây thơ, tin vào một phép màu không bao giờ xảy ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-mong-sau-bon-nam/chuong-1.html.]

Suốt bốn năm chung sống, căn nhà lớn của chúng tôi luôn chìm trong một thứ im lặng đến đáng sợ, không phải sự tĩnh lặng của bình yên mà là sự trống rỗng của những lời chưa nói và cảm xúc bị kìm nén. Tôi đã cố gắng lấp đầy khoảng trống ấy bằng mọi cách: nấu những món ăn anh yêu thích, sắp xếp lại từng góc nhỏ trong nhà, thậm chí cố gắng bắt chuyện về những điều nhỏ nhặt nhất trong ngày. Mỗi bữa cơm, tôi đều cố gắng tạo ra không khí ấm cúng, nhưng anh ta chỉ ăn, ăn một cách từ tốn và ít nói, không bao giờ khen ngợi hay thể hiện bất kỳ cảm xúc nào. Ánh mắt anh ta luôn phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng, không một chút rung động, không một tia ấm áp nào dành cho tôi. Tôi đã dốc cạn tâm can, hóa thân thành người vợ tận tâm, người bạn đời chu đáo, chỉ mong đổi lấy một chút phản hồi, một cái chạm tay nhẹ nhàng hay một ánh nhìn trìu mến. Nhưng tất cả đều vô ích, như thể tôi đang cố gắng thổi lửa vào một khối băng vĩnh cửu.

Những đêm dài, tôi nằm cạnh anh trên chiếc giường rộng lớn, cảm nhận hơi thở đều đặn của anh, nhưng trái tim tôi thì lại lạnh giá đến tê dại. Tôi cố gắng tìm kiếm một cái ôm, một sự an ủi, nhưng anh ta luôn giữ một khoảng cách vô hình. Tôi đã thử mọi cách để khơi gợi cảm xúc từ anh: từ những cử chỉ lãng mạn nhỏ nhặt đến những cuộc trò chuyện sâu sắc về tương lai, về những ước mơ. Nhưng anh ta luôn đáp lại bằng sự logic lạnh lùng, bằng những câu trả lời ngắn gọn, thẳng thắn, không chút cảm xúc. Anh ta không bao giờ nổi giận hay lớn tiếng, nhưng sự thờ ơ ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ cơn thịnh nộ nào. Nó bào mòn tôi từng chút một, khiến tôi dần mất đi niềm tin vào chính bản thân mình, vào khả năng yêu thương và được yêu thương. Tôi cảm thấy mình trở nên vô hình trong chính cuộc hôn nhân của mình, một bóng ma vật vờ trong căn nhà không thuộc về mình.

Có những lúc, tôi tự hỏi liệu có phải tôi đã quá nhạy cảm, quá đòi hỏi ở một người đàn ông vốn đã quen sống một mình? Nhưng rồi, tôi lại nhận ra, tình yêu không thể là một sự ban phát đơn phương, không thể là một nỗ lực không ngừng nghỉ từ một phía. Nó cần sự tương tác, sự sẻ chia, sự đồng điệu từ cả hai tâm hồn. Tôi đã cố gắng gây chuyện, muốn một lần được cãi vã, được tranh luận, được thấy anh ta bộc lộ một chút cảm xúc thật sự, dù là giận dữ. Nhưng anh ta luôn dùng lý lẽ để dập tắt mọi ngọn lửa trong tôi, khiến tôi cứng họng và tuyệt vọng hơn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tỉnh Mộng Sau Bốn Năm
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...