Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tỉnh Mộng Sau Bốn Năm

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi đặt bó hoa ly vào bình, ngắm nhìn những cánh hoa trắng muốt nở bung, mang theo một vẻ đẹp tinh khôi nhưng cũng đầy mong manh. Cuộc gặp gỡ với Phạm Quang đã để lại trong tôi một dư vị khó tả, một sự pha trộn giữa bối rối và hoài niệm. Tôi tự hỏi liệu có phải tôi đã quá khắt khe với anh, quá tập trung vào những gì anh không thể cho tôi mà quên đi những gì anh đã từng làm. Tôi nhớ lại những lần anh ta âm thầm giúp đỡ tôi trong công việc, những lần anh ta đứng ra bảo vệ tôi trước những lời đàm tiếu. Anh ta không nói bằng lời, nhưng hành động của anh ta luôn thể hiện một sự quan tâm theo cách riêng của mình. Chỉ là, cách thể hiện ấy quá khô khan, quá lý trí, đến mức tôi không thể nào cảm nhận được sự ấm áp từ nó.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế sofa, mở cuốn nhật ký cũ ra, và bắt đầu viết. Tôi muốn ghi lại tất cả những cảm xúc đang hỗn độn trong lòng mình, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép của quá khứ. Tôi viết về những nỗ lực của mình trong cuộc hôn nhân, về những lần tôi cố gắng sưởi ấm trái tim anh, và cả những lần tôi cảm thấy tuyệt vọng. Tôi cũng viết về những khoảnh khắc hạnh phúc hiếm hoi, những nụ cười bất chợt của anh, hay những lời nói động viên tuy ít ỏi nhưng chân thành. Tôi nhận ra rằng, tôi đã từng yêu anh một cách mù quáng, yêu một hình mẫu mà tôi tự vẽ ra trong tâm trí, chứ không phải con người thật của anh. Và chính sự mù quáng ấy đã khiến tôi bỏ qua rất nhiều tín hiệu, bỏ qua rất nhiều điều mà anh ta đã cố gắng thể hiện theo cách riêng của mình.

Tôi suy nghĩ về những lời Lan đã nói, về sự thay đổi của Phạm Quang sau khi tôi rời đi. Liệu có phải sự ra đi của tôi đã khiến anh ta nhận ra điều gì đó? Liệu có phải anh ta cũng đang phải vật lộn với những cảm xúc mà anh ta không biết cách gọi tên? Tôi đã từng nghĩ rằng anh ta sẽ không bao giờ thay đổi, rằng trái tim anh ta đã đóng băng vĩnh viễn. Nhưng giờ đây, tôi không còn chắc chắn nữa. Con người có thể thay đổi, và đôi khi, một sự mất mát lớn lao có thể là động lực để họ nhìn nhận lại bản thân và những mối quan hệ của mình. Tôi không biết liệu sự thay đổi của anh ta có phải là thật lòng hay không, nhưng ít nhất, nó cũng khiến tôi phải suy nghĩ lại về mọi thứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-mong-sau-bon-nam/chuong-6.html.]

Tôi nhận ra rằng, một phần lỗi cũng nằm ở tôi. Tôi đã quá tập trung vào việc thay đổi anh ta, vào việc biến anh ta thành người mà tôi mong muốn, mà quên mất rằng tôi cũng cần phải thay đổi chính mình. Tôi đã không đủ kiên nhẫn, không đủ thấu hiểu để nhìn nhận thế giới qua đôi mắt của anh. Tôi đã quá vội vàng khi kết luận rằng anh ta là một kẻ vô cảm, mà không tìm hiểu sâu hơn về những tổn thương ẩn sâu trong tâm hồn anh. Tôi đã để cảm xúc của mình lấn át lý trí, và đôi khi, tôi đã hành động một cách bốc đồng, không suy nghĩ kỹ. Tôi nhận ra rằng, dù cuộc hôn nhân đã kết thúc, nhưng tôi vẫn còn rất nhiều điều phải học hỏi về tình yêu, về sự thấu hiểu, và về chính bản thân mình.

Tôi quyết định dành thời gian cho bản thân, không vội vàng tìm kiếm một mối quan hệ mới hay một sự thay thế nào đó cho quá khứ. Tôi cần thời gian để chữa lành những vết thương, để tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống. Tôi muốn trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình, không phải vì bất kỳ ai, mà vì chính tôi. Tôi muốn sống một cuộc đời trọn vẹn, không hối tiếc, và không còn bị ám ảnh bởi những gì đã mất. Tôi tin rằng, khi tôi đã thực sự bình yên và hạnh phúc với chính mình, những điều tốt đẹp sẽ tự tìm đến. Tôi không còn kỳ vọng vào một phép màu, mà chỉ đơn giản là tin vào sức mạnh của sự thay đổi và sự trưởng thành.

Tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài nơi ánh đèn thành phố đã bắt đầu lên. Cuộc đời tôi, giống như những con phố rộng lớn ngoài kia, vẫn còn rất nhiều ngã rẽ và những con đường chưa được khám phá. Tôi không biết liệu tôi và Phạm Quang có bao giờ có thể kết nối lại với nhau hay không, hay chúng tôi sẽ mãi mãi là hai đường thẳng song song. Nhưng tôi biết rằng, dù kết quả có thế nào, tôi cũng đã học được rất nhiều từ cuộc hành trình này. Tôi học được cách yêu thương, cách tha thứ, và cách chấp nhận. Tôi không còn là cô gái trẻ mù quáng ngày nào, mà đã trở thành một người phụ nữ trưởng thành, với những vết sẹo trong tâm hồn nhưng cũng đầy kiên cường.

Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương dịu nhẹ của hoa ly lan tỏa khắp căn phòng. Tôi cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng, một sự bình yên đến từ việc chấp nhận quá khứ và hướng về tương lai. Tôi không còn oán trách hay hối tiếc, mà chỉ đơn giản là sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Cuộc đời là một hành trình dài, và mỗi bước đi đều mang lại cho chúng ta những bài học quý giá. Tôi sẽ tiếp tục bước đi, với trái tim rộng mở và tâm hồn thanh thản.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tỉnh Mộng Sau Bốn Năm
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...