Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tỉnh Mộng Sau Bốn Năm

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau buổi gặp mặt định mệnh ấy, một sự thay đổi diệu kỳ đã diễn ra trong mối quan hệ giữa tôi và Phạm Quang. Không còn những bức tường vô hình, không còn sự im lặng đè nén, mà thay vào đó là những cuộc trò chuyện chân thành, những chia sẻ sâu sắc về những nỗi niềm ẩn giấu bấy lâu. Chúng tôi không vội vàng quay lại với nhau, mà chọn cách bước chậm rãi, từng bước một, như hai người bạn cũ đang dần khám phá lại những điều đã từng bỏ lỡ. Anh ta bắt đầu mở lòng hơn, kể cho tôi nghe về những giấc mơ anh ta từng ấp ủ, về những nỗi sợ hãi mà anh ta đã phải đối mặt một mình trong suốt nhiều năm. Tôi lắng nghe anh ta một cách chăm chú, không phán xét, không chen ngang, chỉ đơn thuần là sự hiện diện và thấu hiểu. Tôi nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy là một tâm hồn nhạy cảm và đầy tổn thương, một tâm hồn khao khát được yêu thương và thấu hiểu.

Tôi cũng chia sẻ với anh ta về những khó khăn mà tôi đã trải qua sau khi rời đi, về những áp lực từ cuộc sống độc thân, và cả những nỗi sợ hãi của tôi về tương lai. Anh ta lắng nghe tôi một cách kiên nhẫn, và đôi khi, anh ta đưa ra những lời khuyên hữu ích, không còn khô khan hay lý trí như trước, mà ấm áp và đầy quan tâm. Chúng tôi cùng nhau đi dạo công viên, cùng nhau uống cà phê, và cùng nhau chia sẻ những câu chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống. Mỗi cuộc gặp gỡ đều mang lại cho chúng tôi một cảm giác bình yên và nhẹ nhõm, như thể những vết thương lòng đang dần lành lặn. Tôi nhận ra rằng, tình yêu không chỉ là sự nồng nhiệt hay lãng mạn, mà còn là sự thấu hiểu, sự sẻ chia, và sự chấp nhận những khuyết điểm của nhau.

Một buổi chiều nọ, khi chúng tôi đang ngồi bên bờ hồ, ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống, Phạm Quang đột nhiên quay sang nhìn tôi. Ánh mắt anh ta không còn vẻ u buồn hay sợ hãi, mà là một tia sáng lấp lánh của hy vọng. “Mai An,” anh ta nói, giọng anh ta trầm ấm và đầy tình cảm. “Anh biết anh đã làm tổn thương em rất nhiều. Anh biết anh đã không biết cách yêu thương em. Nhưng anh muốn được em cho anh một cơ hội nữa. Một cơ hội để anh học cách yêu thương em, học cách thể hiện cảm xúc của mình.” Lời nói của anh ta khiến trái tim tôi đập mạnh hơn một nhịp. Tôi nhìn vào mắt anh ta, và tôi thấy sự chân thành, sự hối lỗi, và cả một tình yêu sâu sắc ẩn chứa bên trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-mong-sau-bon-nam/chuong-10.html.]

Tôi không trả lời ngay lập tức. Tôi cần thời gian để suy nghĩ, để cân nhắc mọi thứ. Tôi không muốn vội vàng đưa ra một quyết định mà tôi có thể hối hận sau này. Tôi đã từng bị tổn thương quá nhiều, và tôi không muốn lặp lại những sai lầm cũ. Phạm Quang không thúc giục tôi, anh ta chỉ đơn giản là ngồi đó, chờ đợi câu trả lời của tôi. Không gian giữa chúng tôi chìm vào sự im lặng, nhưng đó không phải là sự im lặng căng thẳng hay khó xử, mà là sự im lặng của sự thấu hiểu và lòng bao dung. Tôi biết rằng, dù tôi có quyết định thế nào, anh ta cũng sẽ tôn trọng lựa chọn của tôi.

Cuối cùng, tôi hít một hơi thật sâu, và mỉm cười nhìn anh ta. “Phạm Quang,” tôi nói. “Em không biết liệu chúng ta có thể quay lại với nhau hay không. Nhưng em biết rằng, em muốn cho anh một cơ hội. Một cơ hội để chúng ta cùng nhau học hỏi, cùng nhau trưởng thành, và cùng nhau xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.” Lời nói của tôi như một tia nắng xua đi những đám mây u ám trong lòng anh ta. Anh ta khẽ gật đầu, và một nụ cười nhẹ nở trên môi anh ta. Nụ cười ấy không còn vẻ gượng gạo hay miễn cưỡng, mà là một nụ cười thật sự, một nụ cười đến từ trái tim.

Chúng tôi không quay lại với nhau ngay lập tức, mà chọn cách làm lại từ đầu, như hai người xa lạ đang dần khám phá lại nhau. Chúng tôi hẹn hò, đi chơi, và cùng nhau trải nghiệm những điều mới mẻ. Chúng tôi học cách lắng nghe nhau, học cách thấu hiểu nhau, và học cách chấp nhận những khuyết điểm của nhau. Tình yêu của chúng tôi không còn là sự mù quáng hay lãng mạn, mà là sự trưởng thành, sự thấu hiểu, và lòng bao dung. Chúng tôi biết rằng, con đường phía trước vẫn còn dài, và chúng tôi sẽ phải đối mặt với rất nhiều thử thách. Nhưng chúng tôi tin rằng, với sự thấu hiểu và lòng bao dung, chúng tôi sẽ có thể vượt qua tất cả. Chúng tôi không còn sống trong sự hối tiếc hay những hiểu lầm, mà sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, với những cảm xúc chân thật, và những bài học quý giá mà chúng tôi đã học được từ nhau.

Cuộc đời là một hành trình dài, và mỗi bước đi đều mang lại cho chúng ta những bài học quý giá. Tôi không còn là cô gái trẻ mù quáng ngày nào, mà đã trở thành một người phụ nữ trưởng thành, với những vết sẹo trong tâm hồn nhưng cũng đầy kiên cường. Tôi không còn sợ hãi sự cô đơn, vì tôi biết rằng cô đơn cũng là một phần của hành trình tự khám phá. Tôi không còn nuối tiếc những gì đã mất, vì tôi biết rằng đôi khi, sự mất mát lại là khởi đầu cho một điều gì đó tốt đẹp hơn. Tôi nhắm mắt lại, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Dẫu phía trước còn nhiều thử thách, tôi tin rằng mình sẽ vượt qua. Tôi sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn, không hối tiếc.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tỉnh Mộng Sau Bốn Năm
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...