Sau cuộc trò chuyện với Lan, tâm trí tôi như được khai sáng. Những mảnh ghép rời rạc về Phạm Quang bỗng chốc khớp vào nhau một cách hoàn hảo, tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh về một con người đầy tổn thương và nỗi sợ hãi. Tôi nhận ra rằng, sự lạnh lùng của anh không phải là bản chất, mà là một cơ chế phòng vệ được xây dựng từ những nỗi đau sâu thẳm trong quá khứ. Tôi đã từng trách móc anh vô tâm, nhưng giờ đây, tôi chỉ cảm thấy một sự thương cảm sâu sắc. Tôi đã quá tập trung vào nỗi đau của chính mình, mà quên mất rằng anh cũng đang vật lộn với những bóng ma trong tâm hồn.
Tôi quyết định phải gặp Phạm Quang, không phải để đòi hỏi hay trách móc, mà để nói ra những lời mà tôi đã không thể nói trong suốt bốn năm qua. Tôi muốn cho anh ta biết rằng tôi đã hiểu, đã thấu cảm, và không còn giận hờn. Tôi muốn cho anh ta một cơ hội để được lắng nghe, để được chia sẻ những gì anh ta đã kìm nén bấy lâu nay. Tôi tin rằng, chỉ khi chúng tôi thực sự đối mặt với nhau, thực sự mở lòng, chúng tôi mới có thể tìm thấy sự bình yên cho cả hai. Tôi không biết kết quả sẽ ra sao, nhưng tôi biết rằng mình phải làm điều này, không chỉ vì anh, mà còn vì chính tôi.
Tôi nhắn tin cho Phạm Quang, hẹn anh ta gặp mặt. Tôi không nói rõ lý do, chỉ đơn giản là muốn nói chuyện. Anh ta đồng ý ngay lập tức, không một chút do dự. Buổi chiều hôm đó, chúng tôi gặp nhau tại một quán cà phê quen thuộc, nơi chúng tôi đã từng hẹn hò rất nhiều lần trước đây. Không gian vẫn vậy, nhưng cảm xúc của chúng tôi thì đã khác. Anh ta ngồi đối diện tôi, ánh mắt anh ta vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng tôi có thể cảm nhận được một sự lo lắng ẩn chứa bên trong. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, rồi bắt đầu nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-mong-sau-bon-nam/chuong-9.html.]
“Phạm Quang,” tôi bắt đầu, giọng tôi hơi run. “Em muốn nói với anh rằng em đã hiểu rồi. Em đã hiểu tại sao anh lại như vậy, tại sao anh lại không thể thể hiện cảm xúc của mình.” Anh ta nhìn tôi, ánh mắt anh ta thoáng qua một tia ngạc nhiên. Tôi tiếp tục kể về cuộc trò chuyện với Lan, về câu chuyện về người bạn cũ của anh ta, về những tổn thương mà anh ta đã phải trải qua trong quá khứ. Tôi nói với anh ta rằng tôi không còn trách móc hay giận hờn anh nữa, mà chỉ cảm thấy thương cảm cho anh. Tôi nói rằng tôi đã sai khi không đủ kiên nhẫn, không đủ thấu hiểu để nhìn thấy những gì ẩn sâu bên trong anh.
Phạm Quang lắng nghe tôi một cách chăm chú, không một lời ngắt lời. Ánh mắt anh ta dần trở nên mềm mại hơn, và tôi thấy một giọt nước mắt lăn dài trên má anh ta. Tôi chưa bao giờ thấy anh ta khóc, và cảnh tượng đó khiến trái tim tôi thắt lại. Anh ta đặt tay lên bàn, nắm chặt lấy tay tôi. “Mai An,” anh ta nói, giọng anh ta khàn đặc, đầy cảm xúc. “Anh xin lỗi. Anh đã không biết cách yêu thương em. Anh đã không biết cách thể hiện cảm xúc của mình.” Anh ta ngừng lại, hít một hơi thật sâu. “Anh đã sống trong nỗi sợ hãi quá lâu, sợ rằng bất kỳ ai đến với anh rồi cũng sẽ rời đi. Anh đã cố gắng xây dựng một bức tường xung quanh mình, để không ai có thể làm tổn thương anh. Nhưng anh đã sai. Anh đã làm tổn thương em, và anh đã tự làm tổn thương chính mình.”
Chúng tôi ngồi đó, tay trong tay, không nói thêm một lời nào. Chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào của anh ta và tiếng thở dài của tôi. Tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng, như thể một tảng đá lớn đã được nhấc khỏi vai. Tôi không còn giận hờn hay oán trách, mà chỉ cảm thấy một sự bình yên đến lạ. Tôi nhận ra rằng, việc đối mặt với sự thật, việc nói ra những gì đã kìm nén bấy lâu nay, là cách duy nhất để chúng tôi có thể chữa lành vết thương lòng. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua một hành trình dài, một hành trình đầy thử thách và đau khổ, nhưng cuối cùng, chúng tôi cũng đã tìm thấy ánh sáng ở cuối con đường.
Tôi nhìn vào mắt anh ta, ánh mắt anh ta giờ đây không còn vẻ lạnh lùng hay thờ ơ, mà là một sự yếu đuối và chân thành. Tôi biết rằng, con đường phía trước vẫn còn dài, và chúng tôi sẽ phải đối mặt với rất nhiều thử thách. Nhưng tôi tin rằng, với sự thấu hiểu và lòng bao dung, chúng tôi sẽ có thể vượt qua tất cả. Tôi không biết liệu chúng tôi có thể quay lại với nhau hay không, hay chúng tôi sẽ mãi mãi là những người bạn, những người đồng hành trên con đường tìm kiếm hạnh phúc. Nhưng tôi biết rằng, từ giờ trở đi, chúng tôi sẽ không còn sống trong sự hiểu lầm và hối tiếc nữa. Chúng tôi sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn, với những cảm xúc chân thật, và những bài học quý giá mà chúng tôi đã học được từ nhau.
--------------------------------------------------