Những ngày sau đó, tôi vùi mình vào công việc và những hoạt động mới, cố gắng lấp đầy mọi khoảng trống trong lịch trình để không còn thời gian cho những suy nghĩ miên man về quá khứ. Tôi nhận thêm một dự án freelance về thiết kế đồ họa, dành hàng giờ liền trước màn hình máy tính, tập trung vào từng chi tiết nhỏ để quên đi những chi tiết lớn lao hơn của cuộc đời mình. Công việc mang lại cho tôi một cảm giác thỏa mãn nhất định, một sự tự chủ tài chính mà tôi chưa từng trải nghiệm một cách trọn vẹn khi còn là vợ Phạm Quang. Anh ta luôn đảm bảo tôi có một cuộc sống đầy đủ, nhưng sự đủ đầy ấy lại đi kèm với một cảm giác phụ thuộc, khiến tôi cảm thấy mình không thực sự có giá trị. Giờ đây, mỗi đồng tiền kiếm được đều là mồ hôi công sức của chính tôi, nó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Tôi cũng bắt đầu tập gym đều đặn, đổ mồ hôi trên thảm chạy, cảm nhận từng thớ cơ bắp săn chắc hơn sau mỗi buổi tập. Sự đau nhức thể chất đôi khi lại là một liều thuốc xoa dịu cho những vết thương lòng, giúp tôi tạm quên đi sự trống rỗng bên trong. Tôi đặt ra những mục tiêu nhỏ, từ việc chạy được bao nhiêu cây số đến việc nâng được bao nhiêu cân tạ, và mỗi lần hoàn thành chúng, tôi lại cảm thấy một chút tự hào, một chút chiến thắng nhỏ nhoi. Tôi nhận ra rằng, việc chăm sóc bản thân, cả về thể chất lẫn tinh thần, là điều quan trọng nhất lúc này, hơn bất kỳ mối quan hệ nào khác. Tôi cần phải trở nên mạnh mẽ hơn, không chỉ để đối mặt với những thử thách hiện tại mà còn để chuẩn bị cho một tương lai không biết trước.
Một buổi tối, khi tôi đang ngồi uống cà phê ở một quán quen, tôi tình cờ gặp lại Minh Khôi, một người bạn cũ từ thời đại học. Khôi vẫn vậy, nụ cười tươi tắn, ánh mắt ấm áp và cách nói chuyện dí dỏm. Chúng tôi đã lâu không gặp, nhưng cuộc trò chuyện nhanh chóng trở nên thân mật, như thể thời gian chưa từng trôi qua. Khôi kể cho tôi nghe về công việc của anh ấy, về những chuyến đi và những dự định tương lai. Anh ấy lắng nghe tôi một cách chăm chú, không phán xét, không chen ngang, chỉ đơn thuần là sự hiện diện và thấu hiểu. Tôi chia sẻ về cuộc sống hiện tại của mình, về việc đã ly hôn, về những khó khăn và cả những hy vọng. Khôi không hỏi sâu về lý do ly hôn, chỉ nhẹ nhàng nói: “Quan trọng là em thấy hạnh phúc và bình yên với lựa chọn của mình.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-mong-sau-bon-nam/chuong-3.html.]
Lời nói của Khôi như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn tôi, một sự đồng cảm hiếm hoi mà tôi đã khao khát bấy lâu nay. Anh ấy không cố gắng đưa ra lời khuyên hay giải pháp, chỉ đơn giản là ở đó, lắng nghe và chia sẻ. Tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng, như thể một tảng đá vô hình đã được nhấc khỏi vai. Tôi nhận ra rằng, đôi khi, điều chúng ta cần nhất không phải là sự giúp đỡ hay lời khuyên, mà chỉ là một người có thể lắng nghe, một người có thể hiểu được những gì chúng ta đang trải qua. Cuộc gặp gỡ với Khôi mang đến cho tôi một tia sáng mới, một niềm hy vọng nhỏ nhoi rằng tôi không đơn độc trên con đường này.
Tuy nhiên, niềm vui ấy không kéo dài được bao lâu. Vài ngày sau, tôi nhận được một email từ luật sư của Phạm Quang, thông báo về việc phân chia tài sản. Dù tôi đã nói rõ rằng tôi không cần bất cứ thứ gì, chỉ cần tờ giấy ly hôn, nhưng anh ta vẫn muốn tôi nhận một khoản tiền lớn và một phần tài sản chung. Email ấy được viết bằng ngôn ngữ khô khan, pháp lý, không một chút cảm xúc, nhưng nó lại khiến tôi cảm thấy khó chịu đến lạ. Tôi cảm thấy như anh ta đang cố gắng mua chuộc sự im lặng của tôi, hoặc cố gắng bù đắp cho những thiếu sót của mình bằng vật chất. Tôi không muốn bất cứ thứ gì từ anh ta, tôi chỉ muốn được tự do hoàn toàn, không vướng bận. Tiền bạc và danh vọng không thể nào bù đắp được cho một trái tim tan vỡ.
Tôi trả lời email một cách dứt khoát, từ chối mọi sự bồi thường. Tôi không muốn bất kỳ sự liên hệ nào nữa với anh ta, dù là qua luật sư hay bất kỳ hình thức nào khác. Tôi muốn cắt đứt mọi sợi dây ràng buộc, không để quá khứ có cơ hội níu kéo mình lại. Quyết định của tôi khiến luật sư của anh ta có vẻ bất ngờ, nhưng tôi không quan tâm. Tôi biết mình đang làm gì, và tôi muốn sống một cuộc đời không phụ thuộc vào bất cứ ai, đặc biệt là Phạm Quang. Tôi cần phải tự xây dựng lại cuộc sống của mình từ con số không, bằng chính đôi tay và khối óc của mình. Đó là cách duy nhất để tôi thực sự tìm thấy giá trị của bản thân, không phải qua việc trở thành “vợ Phạm Quang” mà là trở thành “Mai An” một cách trọn vẹn.
Tôi nằm trên giường, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Cuộc sống của tôi, giờ đây, giống như một bức tranh dang dở, với những gam màu trầm và những nét vẽ còn ngập ngừng. Nhưng tôi tin rằng, với thời gian, tôi sẽ có thể thêm vào những gam màu tươi sáng hơn, những nét vẽ dứt khoát hơn. Tôi không còn sợ hãi sự cô đơn nữa, vì tôi biết rằng cô đơn cũng là một phần của hành trình tự khám phá. Tôi không còn nuối tiếc những gì đã mất, vì tôi biết rằng đôi khi, sự mất mát lại là khởi đầu cho một điều gì đó tốt đẹp hơn. Tôi nhắm mắt lại, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Dẫu phía trước còn nhiều thử thách, tôi tin rằng mình sẽ vượt qua. Tôi sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn, không hối tiếc.
--------------------------------------------------