Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tỉnh Mộng Sau Bốn Năm

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi đặt chiếc ấm nước lên bếp, tiếng nước sôi rì rào như lời thì thầm của một ký ức xa xăm, nhắc nhở tôi về những thói quen cũ đã từng gắn liền với một người khác. Ly cà phê nóng hổi trong tay không xua đi được cái lạnh lẽo trong lòng, một thứ lạnh lẽo không đến từ thời tiết mà từ sự trống trải của tâm hồn. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố vẫn đang cựa mình thức giấc, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng sớm, biểu tượng cho một cuộc sống hối hả và không ngừng vận động. Tôi chợt nhận ra mình đã mắc kẹt quá lâu trong một vòng lặp của sự chờ đợi và thất vọng, bỏ lỡ biết bao điều tốt đẹp đang diễn ra bên ngoài cánh cửa. Giờ đây, mọi thứ đã khác, tôi không còn bị trói buộc bởi những kỳ vọng vô vọng hay những lời hứa hão huyền.

Cuộc sống độc thân mở ra trước mắt tôi một không gian rộng lớn, nhưng cũng đầy thách thức. Tôi phải tự mình đối mặt với mọi thứ: từ những hóa đơn điện nước cho đến những quyết định lớn nhỏ về công việc, tài chính. Trước đây, Phạm Quang luôn là người lo liệu mọi thứ một cách chu toàn, anh ta làm mọi việc một cách chính xác và hiệu quả đến đáng sợ, không bao giờ để tôi phải bận tâm. Sự sắp đặt của anh ta đôi khi khiến tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ được bao bọc quá mức, không có quyền được tự quyết hay mắc sai lầm. Nhưng giờ đây, tôi phải học cách tự đứng vững trên đôi chân của mình, chấp nhận mọi rủi ro và trách nhiệm đi kèm với sự tự do. Đó là một quá trình vừa đáng sợ vừa thú vị, như việc tự mình lái một con thuyền ra biển lớn mà không có người hoa tiêu.

Tôi bắt đầu tìm lại những sở thích cũ đã bị lãng quên trong những năm tháng hôn nhân: đọc sách, vẽ tranh, và tập yoga. Tôi đăng ký một lớp học vẽ vào buổi tối, nơi tôi có thể đắm mình vào thế giới của màu sắc và đường nét, tạm thời gác lại mọi suy nghĩ bộn bề. Ở đó, tôi gặp gỡ những người bạn mới, những tâm hồn đồng điệu, họ chia sẻ với tôi những câu chuyện về cuộc sống, về những thử thách và cả những niềm vui nhỏ bé. Tôi nhận ra rằng thế giới bên ngoài cánh cửa nhà Phạm Quang rộng lớn và đa dạng hơn tôi tưởng rất nhiều. Tôi không còn là Mai An của bốn năm trước, người phụ nữ chỉ biết quanh quẩn trong căn bếp và phòng ngủ, mòn mỏi chờ đợi một ánh mắt, một lời nói từ người đàn ông của mình. Tôi đang dần trở thành một phiên bản khác của chính mình, một phiên bản mạnh mẽ hơn, độc lập hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-mong-sau-bon-nam/chuong-2.html.]

Tuy nhiên, những vết sẹo trong tâm hồn không dễ dàng lành lặn. Đôi khi, giữa những khoảnh khắc bình yên, một nỗi trống rỗng bất chợt ập đến, nhắc nhở tôi về sự thiếu vắng của một điều gì đó mà tôi vẫn chưa thể định nghĩa rõ ràng. Đó không phải là nỗi nhớ Phạm Quang, mà là nỗi tiếc nuối cho một tình yêu đã không thành, cho những năm tháng tuổi trẻ đã trôi qua trong vô vọng. Tôi vẫn tự hỏi, liệu anh ta có từng rung động dù chỉ một chút vì tôi không? Hay tất cả chỉ là một sự sắp đặt, một cuộc hôn nhân được xây dựng trên nền tảng của lý trí và những tính toán khô khan? Tôi không hận anh ta, nhưng sự thờ ơ của anh ta đã để lại một vết thương sâu sắc trong tôi, một vết thương mà thời gian cũng khó lòng chữa lành hoàn toàn.

Một buổi chiều nọ, khi tôi đang dọn dẹp lại căn hộ, tôi tình cờ tìm thấy một chiếc hộp cũ kỹ dưới đáy tủ. Bên trong là những bức thư tình tôi đã viết cho Phạm Quang trong những ngày đầu yêu nhau, những lời lẽ nồng nàn, chân thành đến mức giờ đây đọc lại tôi cảm thấy như đang đọc nhật ký của một người lạ. Tôi đã từng tin rằng những lời ấy, những cảm xúc ấy sẽ chạm đến trái tim anh, sẽ khiến anh mở lòng. Nhưng thực tế phũ phàng đã chứng minh điều ngược lại. Anh ta chưa bao giờ đọc chúng, hoặc nếu có, thì cũng không một chút biểu cảm. Tôi nhẹ nhàng đốt những bức thư ấy trong một chiếc bát sứ, ngọn lửa l.i.ế.m láp những dòng chữ, biến chúng thành tro tàn. Khói bốc lên nghi ngút, mang theo những ảo ảnh về một tình yêu không có thật, bay đi vào không trung.

Cùng lúc đó, chuông điện thoại tôi reo lên. Là số của Phạm Quang. Tim tôi chợt đập mạnh hơn một nhịp, một cảm giác lạ lẫm pha lẫn chút lo lắng. Tôi đã không nghe thấy giọng anh ta kể từ ngày tôi rời đi, và tôi tự hỏi liệu anh ta gọi cho tôi vì lý do gì. Anh ta có nhận ra sự thiếu vắng của tôi không? Hay chỉ là một cuộc gọi liên quan đến thủ tục ly hôn còn dang dở? Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh trước khi nhấc máy. “Alo?”, giọng tôi vang lên hơi khàn, một chút dè dặt. Đầu dây bên kia là một khoảng lặng ngắn ngủi, rồi giọng anh ta vang lên, vẫn lạnh lùng và điềm tĩnh như mọi khi. “Em có quên đồ gì không? Anh vừa thấy một chiếc vòng tay của em ở trong tủ cạnh giường.” Tôi không khỏi thất vọng. Không phải một lời hỏi thăm, không phải một sự quan tâm, chỉ là một câu hỏi mang tính chất khách quan, như thể anh ta đang nói chuyện với một người cộng tác chứ không phải người vợ cũ.

Tôi đáp lại một cách cụt lủn: “À, cái đó em không cần nữa đâu. Anh cứ giữ đi.” Tôi muốn kết thúc cuộc gọi này càng nhanh càng tốt, không muốn kéo dài thêm bất kỳ sự tương tác nào với anh ta. Tôi không muốn anh ta nghĩ rằng tôi vẫn còn vương vấn hay mong chờ điều gì đó từ anh. Cuộc gọi kết thúc chóng vánh, không một lời tạm biệt, không một chút dư âm. Tôi đặt điện thoại xuống, cảm thấy một nỗi buồn man mác. Hóa ra, tôi vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cái bóng của cuộc hôn nhân ấy, vẫn còn những sợi dây vô hình níu kéo tôi lại. Tôi nhận ra rằng, dù đã rời đi, nhưng tôi vẫn còn phải đối mặt với những tàn dư của quá khứ, những cảm xúc chưa được giải tỏa hoàn toàn. Con đường phía trước vẫn còn dài và đầy chông gai, nhưng ít nhất, tôi đã bắt đầu bước đi. Tôi không còn là kẻ lạc lối trong chính căn nhà của mình nữa, mà là một kẻ lạc bước trên một con đường mới, với hy vọng tìm thấy một điểm đến thực sự thuộc về mình.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tỉnh Mộng Sau Bốn Năm
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...