Những ngày tiếp theo trôi đi trong một nhịp điệu đều đặn, tôi vẫn miệt mài với công việc và những sở thích cá nhân, cố gắng duy trì sự cân bằng mà mình đã vất vả tạo dựng. Tuy nhiên, sâu thẳm trong lòng, một cảm giác bồn chồn vẫn âm ỉ cháy, thỉnh thoảng lại bùng lên thành những ngọn lửa nhỏ của sự lo lắng và bất an. Cuộc gặp gỡ với Phạm Quang, dù chỉ thoáng qua, đã vô tình khơi gợi lại những cảm xúc mà tôi đã cố gắng chôn vùi bấy lâu nay. Tôi vẫn tự hỏi, liệu sự thay đổi của anh có phải là thật lòng, hay chỉ là một khoảnh khắc yếu lòng tạm thời? Tôi không muốn đặt thêm bất kỳ hy vọng nào vào một điều gì đó mơ hồ, nhưng trái tim tôi vẫn không ngừng đặt câu hỏi.
Công việc freelance của tôi đang tiến triển khá tốt, tôi nhận được nhiều lời khen ngợi từ khách hàng và bắt đầu có một nguồn thu nhập ổn định. Tôi dành dụm từng chút một, mơ ước về một ngày không xa có thể tự mình mua một căn nhà nhỏ, một không gian thực sự thuộc về riêng tôi. Đó là một ước mơ giản dị, nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng lớn lao đối với tôi. Nó đại diện cho sự độc lập hoàn toàn, cho một cuộc sống mà tôi tự mình xây dựng, không phụ thuộc vào bất kỳ ai. Tuy nhiên, đôi khi, những áp lực từ công việc và cuộc sống độc thân khiến tôi cảm thấy kiệt sức. Có những lúc, tôi chỉ muốn buông xuôi tất cả, tìm về một vòng tay quen thuộc để được che chở. Nhưng rồi, tôi lại tự nhủ, mình phải mạnh mẽ, phải tự đứng vững trên đôi chân của mình.
Một buổi chiều mưa tầm tã, khi tôi đang trên đường về nhà, chiếc xe máy của tôi bất ngờ bị hỏng giữa đường. Mưa xối xả, gió thổi mạnh, và tôi đứng đó, một mình giữa dòng người vội vã. Tôi cảm thấy một sự tuyệt vọng dâng lên trong lòng, một cảm giác bất lực và cô đơn đến tột cùng. Tôi đã cố gắng tự sửa chữa, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Nước mắt tôi hòa lẫn với nước mưa, chảy dài trên má. Tôi muốn gọi cho ai đó để nhờ giúp đỡ, nhưng lại không biết nên gọi cho ai. Tôi không muốn làm phiền Minh Khôi hay những người bạn mới, và tôi cũng không muốn gọi cho Phạm Quang. Tôi biết anh ta sẽ đến ngay lập tức nếu tôi gọi, nhưng tôi không muốn anh ta thấy tôi yếu đuối như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-mong-sau-bon-nam/chuong-7.html.]
Tôi quyết định đẩy xe về nhà, mặc cho quần áo ướt sũng và cơ thể lạnh cóng. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, và tôi cảm thấy như mình đang gánh vác cả thế giới trên vai. Tôi tự hỏi, liệu mình có đang đi đúng đường không? Liệu sự tự do này có đáng để tôi phải đánh đổi bằng những khoảnh khắc yếu lòng như thế này không? Những nghi ngờ bắt đầu len lỏi vào tâm trí tôi, gặm nhấm niềm tin của tôi. Tôi đã từng nghĩ rằng mình đủ mạnh mẽ để đối mặt với mọi thứ, nhưng giờ đây, tôi lại cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu đuối. Nỗi ức chế dâng lên đến đỉnh điểm, một cảm giác nghẹt thở, không lối thoát.
Khi tôi gần đến nhà, tôi bất ngờ nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc đậu ở phía xa. Là xe của Phạm Quang. Anh ta đứng cạnh xe, áo khoác ướt sũng, ánh mắt anh ta tìm kiếm giữa màn mưa. Tôi không biết anh ta đến đây từ bao giờ, và tại sao anh ta lại ở đây. Anh ta nhìn thấy tôi, và một sự nhẹ nhõm thoáng qua trong mắt anh ta. Anh ta vội vã chạy đến chỗ tôi, không nói một lời, chỉ đơn giản là cởi áo khoác của mình ra và khoác lên vai tôi. Hành động của anh ta khiến tôi bất ngờ, và tôi cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lòng. Anh ta không hỏi han, không trách móc, chỉ đơn giản là ở đó, che chở cho tôi giữa cơn mưa lạnh giá.
“Em không sao chứ?” Anh ta hỏi, giọng trầm ấm, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày. Tôi chỉ biết gật đầu, nước mắt vẫn không ngừng rơi. Anh ta giúp tôi đẩy xe về nhà, và sau đó, anh ta còn tự tay sửa xe cho tôi dưới màn mưa. Tôi đứng đó, nhìn anh ta làm việc, cảm thấy một sự bối rối lẫn lộn. Tôi không biết nên cảm ơn anh ta như thế nào, hay nên nói gì để diễn tả cảm xúc của mình. Anh ta vẫn vậy, ít nói, nhưng hành động của anh ta lại nói lên rất nhiều điều. Tôi chợt nhận ra rằng, có lẽ, tôi đã hiểu lầm anh ta quá nhiều. Có lẽ, anh ta không phải là một kẻ vô cảm, mà chỉ là một người không biết cách thể hiện cảm xúc của mình bằng lời nói.
Sau khi sửa xe xong, anh ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt anh ta lần này không còn vẻ lạnh lùng hay thờ ơ, mà là một sự lo lắng chân thành. “Em vào nhà đi, trời lạnh rồi.” Anh ta nói. Tôi vẫn đứng đó, không thể rời mắt khỏi anh ta. Tôi muốn hỏi anh ta tại sao anh ta lại đến đây, tại sao anh ta lại quan tâm đến tôi như vậy. Nhưng tôi lại không dám mở lời. Tôi sợ rằng nếu tôi hỏi, anh ta sẽ lại trở về với vẻ lạnh lùng thường ngày, và tôi sẽ lại thất vọng. Tôi chỉ biết đứng đó, nhìn anh ta rời đi, lòng tôi ngổn ngang những cảm xúc. Mưa vẫn rơi, nhưng tôi không còn cảm thấy lạnh nữa. Tôi biết rằng, cuộc gặp gỡ này sẽ thay đổi mọi thứ. Tôi không còn chắc chắn về con đường mình đang đi, và tôi cũng không còn chắc chắn về những gì tôi thực sự muốn.
--------------------------------------------------