Tôi quyết định dành trọn một ngày cuối tuần để sắp xếp lại căn phòng làm việc, nơi tôi cất giữ những kỷ niệm quý giá nhất của mình. Tôi mở từng ngăn kéo, lật giở từng cuốn sổ tay cũ, và những bức ảnh đã ngả màu thời gian. Mỗi vật phẩm nhỏ bé đều mang theo một câu chuyện, một mảnh ghép của cuộc đời tôi trước khi gặp Phạm Quang. Tôi tìm thấy một cuốn nhật ký cũ, với những dòng chữ nguệch ngoạc ghi lại những ước mơ và hoài bão của cô gái trẻ Mai An, đầy nhiệt huyết và lạc quan. Tôi đã từng mơ ước được đi khắp thế giới, được khám phá những nền văn hóa mới, được sống một cuộc đời đầy phiêu lưu và ý nghĩa. Nhưng rồi, những ước mơ ấy dần bị bào mòn bởi vòng xoáy của cuộc sống hôn nhân.
Tôi chợt nhớ đến một lần, tôi từng rủ Phạm Quang đi du lịch bụi, khám phá những vùng đất xa xôi. Tôi đã vẽ ra một bức tranh đầy màu sắc về những trải nghiệm mà chúng tôi sẽ có cùng nhau: đi bộ đường dài trên những ngọn núi hùng vĩ, thưởng thức ẩm thực địa phương, và ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm. Anh ta lắng nghe tôi một cách chăm chú, nhưng ánh mắt anh ta vẫn phẳng lặng như thường lệ. Sau khi tôi nói xong, anh ta chỉ đơn giản đáp lại: “Anh nghĩ chúng ta nên đi du lịch nghỉ dưỡng thì hơn, sẽ thoải mái và an toàn hơn.” Lời nói của anh ta như một gáo nước lạnh tạt vào những nhiệt huyết của tôi, dập tắt mọi sự hào hứng. Anh ta luôn chọn sự an toàn, sự ổn định, trong khi tôi lại khao khát sự tự do và phiêu lưu.
Sự khác biệt trong tính cách và quan điểm sống của chúng tôi dần trở thành một hố sâu ngăn cách, không thể lấp đầy. Tôi cố gắng thích nghi, cố gắng trở thành người phụ nữ mà anh ta mong muốn, người phụ nữ của gia đình, của sự ổn định. Nhưng càng cố gắng, tôi càng cảm thấy mình đánh mất chính mình. Tôi trở thành một phiên bản nhạt nhòa, không còn năng lượng, không còn nhiệt huyết. Tôi nhận ra rằng, dù anh ta có mang lại cho tôi sự an toàn và ổn định về vật chất, nhưng anh ta lại tước đi của tôi những giá trị quan trọng nhất: sự tự do, sự sáng tạo, và niềm tin vào bản thân. Giờ đây, khi đã thoát khỏi vòng ràng buộc ấy, tôi quyết tâm tìm lại những gì đã mất, xây dựng lại cuộc đời mình theo cách mà tôi mong muốn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-mong-sau-bon-nam/chuong-5.html.]
Đang mải mê với những suy nghĩ, tôi nghe thấy tiếng chuông cửa. Tôi ngạc nhiên khi thấy Phạm Quang đứng trước mặt, tay cầm một bó hoa ly trắng muốt. Anh ta đứng đó, vẫn dáng vẻ cao ráo, lịch thiệp, nhưng ánh mắt anh ta lần này lại có chút gì đó khác lạ, không còn lạnh lùng như mọi khi. “Anh… anh đến trả lại chiếc vòng tay cho em,” anh ta nói, giọng hơi ngập ngừng. Tôi nhìn vào tay anh ta, không phải chiếc vòng tay mà tôi đã nói không cần nữa, mà là một chiếc vòng khác, chiếc vòng mà tôi đã đánh rơi ở nhà anh từ lâu, một chiếc vòng kỷ niệm do bà tôi tặng. Tôi đã tưởng nó đã mất.
Tôi cảm thấy một chút bối rối, không biết nên phản ứng thế nào. “Cảm ơn anh,” tôi nói, giọng khô khốc. Anh ta vẫn đứng đó, không có vẻ gì là muốn rời đi. Không gian giữa chúng tôi chìm vào sự im lặng, một sự im lặng căng thẳng và khó xử. Tôi muốn nói một điều gì đó, nhưng lại không biết nên nói gì. Tôi không muốn anh ta nghĩ rằng tôi vẫn còn vương vấn, nhưng cũng không muốn anh ta cảm thấy bị tổn thương. Cuối cùng, anh ta lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Em sống có tốt không?” Tôi ngạc nhiên khi nghe câu hỏi đó từ anh ta. Đây là lần đầu tiên anh ta thể hiện sự quan tâm một cách trực tiếp như vậy, không phải qua lời của Lan, mà là từ chính miệng anh ta.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, cố gắng đọc vị cảm xúc ẩn sâu trong đó. “Em ổn. Em đang dần quen với cuộc sống mới.” Tôi trả lời một cách chân thành. Anh ta khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia buồn bã mà tôi chưa từng thấy trước đây. “Nếu có gì cần giúp đỡ, đừng ngần ngại nói với anh.” Anh ta nói, giọng trầm ấm hơn mọi khi. Tôi cảm thấy lòng mình xao động. Lời nói của anh ta không còn là sự thờ ơ hay trách nhiệm, mà là một sự quan tâm thật sự. Tôi không biết liệu đây có phải là một sự thay đổi trong anh ta, hay chỉ là một khoảnh khắc yếu lòng tạm thời.
Sau khi anh ta rời đi, tôi đứng lặng trước cửa, tay vẫn cầm bó hoa ly trắng muốt. Hương thơm của hoa lan tỏa khắp căn phòng, mang theo một chút bối rối, một chút hy vọng, và cả một chút hoài niệm. Tôi tự hỏi, liệu có phải tôi đã quá vội vàng khi kết luận rằng anh ta là một kẻ vô cảm? Liệu có phải đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy là một trái tim cũng đang chất chứa những nỗi niềm riêng? Tôi không biết câu trả lời, nhưng cuộc gặp gỡ bất ngờ này đã gieo vào lòng tôi một hạt mầm của sự băn khoăn. Tôi nhận ra rằng, dù đã cố gắng cắt đứt mọi liên hệ, nhưng có những sợi dây vô hình vẫn còn tồn tại giữa tôi và anh ta, những sợi dây của quá khứ, của những kỷ niệm, và của những cảm xúc chưa được gọi tên.
--------------------------------------------------