“Chát!” Một cái tát giáng xuống mặt Lâm Tuyết.
“Tôi đã nói rồi, lần trước không phải tôi đánh cô. Nhưng nếu tôi muốn đánh, thì nhất định sẽ đường đường chính chính mà đánh!”
“Cô!” Cô ta giơ tay định tát trả.
“Đủ rồi!” Cổ tay cô ta đột nhiên bị Tần Mục nắm chặt, giọng anh quát khẽ: “Đủ rồi!”
Cuối cùng, Lâm Tuyết khóc lóc bỏ đi.
Bất chợt tôi thấy mệt mỏi vô cùng.
“Anh cũng đi đi,” tôi nói với Tần Mục: “tôi muốn một mình yên tĩnh một lúc.”
20
Tôi không ngờ, Lâm Tuyết lập tức bắt đầu trả thù tôi.
Có lẽ, mất rồi lại có được, rồi lại mất đi, quá dễ khiến một người phát điên.
Chỉ vài ngày sau, trên mạng bất ngờ có hai người đồng loạt đăng bài, nói rằng mua đồ mang về ở quán xiên của chúng tôi thì ăn phải dị vật màu đen, kết quả bị viêm ruột cấp tính.
Rõ ràng quán chúng tôi chỉ là một quán nhỏ, vậy mà chủ đề này lại bị đẩy lên top 1 hot search địa phương.
Dựa theo thời gian được mô tả trong bài đăng, chúng tôi xem lại camera giám sát, tìm ra được những người mua mang đi trong khoảng đó.
Ngoài vài khách quen, thì còn có… Lâm Tuyết và một cô gái.
Cô gái đó tôi biết, là một đàn chị từng học cùng cấp ba với Lâm Tuyết.
“Chị… cô ta có ý gì? Có nên hỏi… Tần Mục không, anh ấy chẳng phải là luật sư sao?” Em út lo lắng hỏi.
Tôi lắc đầu. Lâm Tuyết không hề ngu ngốc, chuyện thế này, rõ ràng cô ta có thể thuê người làm, không cần tự mình lộ diện.
Ấy vậy mà cô ta lại cố tình tự mình đến.
Như một lời tuyên chiến.
“Lục Đồng Đồng, đúng vậy, chính là tôi làm. Hãy để chúng ta xem thử, Tần Mục… sẽ đứng về phía ai.”
21
Tôi không tìm Tần Mục, mà cùng Hứa Tư Nhiên và em út đi tìm người đàn chị kia.
“Các người tìm tôi cũng vô ích thôi.” Cô ta chỉ mở hé cửa: “Quán của các người có vấn đề an toàn thực phẩm, không xin lỗi, không bồi thường, tôi sẽ không xóa bài.”
Trong phòng vọng ra tiếng trẻ con khóc oe oe.
“Xin lỗi, tôi phải cho con bú.” Nói xong, cô ta định đóng cửa. Nhưng từ khe cửa, có thể nhìn thấy trên bàn đặt một hộp sữa bột.
“Chị, chị đang cho con b.ú mẹ sao?” Tôi hỏi.
Cô ta hơi sững lại, nhưng vẫn trả lời: “Tôi cho b.ú hỗn hợp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-yeu-mua-tuyet/10.html.]
“Vậy thì chị chắc chắn sẽ không ăn xiên cay của quán chúng tôi.”
“Cái gì cơ?”
“Hộp sữa bột trong nhà chị, tôi rất quen. Con của em gái thứ hai tôi cũng dùng loại này. Đây là loại dành riêng cho trẻ dễ dị ứng. Nếu chị đang cho con b.ú mẹ kèm sữa bột, vậy chắc chắn chị sẽ đặc biệt chú ý đến chế độ ăn, tuyệt đối sẽ không ăn đồ quá mặn, quá cay, nêm nếm quá nặng. Bởi chỉ một loại gia vị thôi, cũng có thể khiến con chị bị dị ứng.”
Sắc mặt cô ta lập tức tái nhợt.
“Chị hẳn là một người mẹ tốt.” Tôi nhẹ giọng nói: “Tôi hiểu đôi khi ai cũng có nỗi khổ riêng, nhưng tôi tin chị sẽ không muốn để con mình sau này biết rằng, mẹ nó từng vì bịa đặt vu khống, mà khiến một cửa hàng phải đóng cửa, khiến giấc mơ của bao người vô tội tan thành mây khói.”
22
Đàn chị kia đã thừa nhận, là Lâm Tuyết bảo cô ta làm vậy.
“Xin lỗi, nhưng tôi cần tiền.” Cô ta khẽ nói: “Tôi phải một mình nuôi con, không thể đi làm, tôi thật sự rất cần tiền.”
Ba chúng tôi liếc nhìn nhau.
Hứa Tư Nhiên bước lên: “Nếu chị muốn có một công việc tại nhà, quán chúng tôi có vị trí nhân viên quảng bá trực tuyến. Không cần giờ giấc cố định, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ mỗi ngày là được, chị có thể làm lúc chăm con.”
Khi cả nhóm quay lại quán, Tần Mục đang chờ sẵn trước cửa.
Thấy tôi, anh bước đến.
Em út và Hứa Tư Nhiên nhìn tôi một cái, rồi đều rời đi.
“Những bài đăng trên mạng, tôi đã nhờ người xử lý rồi, chuyện này…”
“Tôi sẽ không bỏ qua cho Lâm Tuyết.” Tôi cắt ngang.
Anh sững lại: “Cái gì cơ?”
“Tần Mục, tôi biết anh đến để làm gì. Anh cũng biết chuyện này có liên quan đến Lâm Tuyết, anh muốn tôi bỏ qua cho êm chuyện, đúng không?”
Tôi lắc đầu: “Đàn chị kia đã đồng ý đăng bài đính chính. Tài khoản chính thức của quán chúng tôi cũng sẽ đăng bài làm rõ sự việc từ đầu đến cuối. Lâm Tuyết không phải trẻ con, cô ta là người trưởng thành. Người trưởng thành thì phải chịu trách nhiệm cho hành vi của mình.”
“Tấn công mạng đáng sợ đến mức nào, chỉ cần một người, lôi kéo thêm một người nữa, bịa đặt vô căn cứ, là có thể khiến tâm huyết của tất cả mọi người tan thành mây khói.” Tôi nhìn thẳng vào mắt Tần Mục. “Quán này không chỉ của tôi, mà còn của Tinh Tinh và Hứa Tư Nhiên. Anh đã gặp bạn trai của Tinh Tinh, cũng biết cô ấy từng trải qua những gì. Anh có biết vì quán này mà ngày nào cô ấy cũng dậy từ bốn rưỡi sáng không? Anh có biết Hứa Tư Nhiên thường nửa đêm mới ngủ không? Thành quả mà chúng tôi nỗ lực đến vậy, tôi sẽ không cho phép ai vì tư oán mà hủy hoại.”
“Trước khi Lâm Tuyết chịu công khai xin lỗi quán chúng tôi giống như đàn chị kia, chúng tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ, cũng không xóa bài. Anh có thể tận dụng mọi nguồn lực luật sư của mình để giúp cô ta, nhưng chúng tôi cũng sẽ không lùi bước.”
Không khí tĩnh lặng thật lâu.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Tần Mục khẽ bước lên một bước.
“Anh không phải đến để em tha thứ cho cô ấy.” Anh nói khẽ.
“Cô ta đã làm sai, thì nên chịu hậu quả.”
Tôi lặng người giây lát.
“Nếu anh nghĩ vậy, thì cảm ơn anh… Không còn chuyện gì khác, vậy tôi đi đây.”
“Chẳng lẽ… anh không thể đến chỉ để quan tâm em sao?” Anh bất ngờ kéo tay tôi lại. “Anh chỉ muốn giúp em, để nhanh chóng xử lý xong chuyện này.”
“Tôi không cần anh giúp, chúng tôi sẽ tự lo được.” Tôi đáp nhẹ.
--------------------------------------------------