Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Yêu Mùa Tuyết

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng vô ích, sức đàn ông quá chênh lệch. Liêu Khải không bắt được Tinh Tinh, bèn vung ghế, lao về phía tôi.

“Đưa tiền đây! Đưa tiền đây!”

Không kịp tránh, tôi ôm chặt Tinh Tinh vào lòng để che chở. Chỉ nghe “rầm” một tiếng, một bóng người cao lớn đã chắn trước chúng tôi, đỡ lấy cú đánh nặng nề ấy.

“Hứa Tư Nhiên!” Tôi hét lớn.

Hứa Tư Nhiên gắng gượng đứng dậy, ôm lên cánh tay bị thương, nói với Liêu Khải: “Tôi đã báo cảnh sát rồi, họ sắp đến. Bây giờ anh cút đi vẫn còn kịp.”

Từ xa vang lên tiếng còi cảnh sát, Liêu Khải dậm mạnh chân, mở cửa bỏ chạy.

“Lục Tinh Tinh, tao sẽ còn quay lại!”

Trong quán một mảnh hỗn loạn. Hứa Tư Nhiên đỡ tôi và em út dậy. Anh xắn tay áo lên, cả bắp tay tím bầm một mảng lớn, nhìn mà giật mình.

Tôi vội vàng lấy hộp thuốc nhỏ trong quán ra, sơ cứu tạm thời cho anh.

“Đừng lo cho tôi.” Anh đưa tay giữ lấy tay tôi: “Tay em cũng bị trầy rồi, để tôi bôi thuốc cho em trước.”

Anh nhẹ nhàng cầm một que bông, chấm dung dịch i-ốt rồi bôi cho tôi. Tôi quay mặt sang chỗ khác, lại nhìn thấy ngoài cửa sổ, xe của Tần Mục vừa khéo dừng ở ven đường.

Anh bước xuống xe, qua lớp kính, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

“Là ai đã làm em bị thương?” Anh xông vào, nhìn thấy vết thương trên tay tôi, đôi mắt thoáng chốc tối sầm.

“Không có gì đâu.” Tôi lắc đầu: “Không liên quan đến anh. Quán sắp đóng cửa rồi, anh đi đi.”

“Lục Đồng Đồng!”

“Tần Mục,” tôi nhắm mắt lại: “hôm nay tôi thật sự rất mệt. Làm ơn, đi trước đi.”

Khi tôi mở mắt ra, Tần Mục đã rời đi.

Hứa Tư Nhiên bỗng mở miệng: “Anh ta chính là người chồng cũ của em sao?”

Tôi gật đầu: “Ừm.”

“Chẳng trách,” anh cười nói: “cảm giác mỗi lần gặp, ánh mắt anh ta đều muốn g.i.ế.c tôi vậy.”

18

Mấy ngày sau đó, em út luôn thấp thỏm lo sợ.

Cho đến một hôm, nó mặt mày tái nhợt chạy đến tìm tôi: “Chị, xong rồi, hình như em đã làm sai chuyện rồi.”

Tôi cầm lấy điện thoại của nó, đoạn video mờ mịt, trong đó một người đang đánh một người khác.

Kẻ bị đánh là Liêu Khải, còn người ra tay… là Tần Mục?

Nhưng sao anh lại làm chuyện này… và làm sao anh biết được?

“Là em…” em út cắn môi: “chị không nghe điện thoại, anh ấy đến hỏi em. Em lỡ miệng nói ra.”

“Giờ phải làm sao, Liêu Khải gửi video đến, bảo em đi tìm Tần Mục lấy 300 nghìn, nếu không sẽ công khai video, khiến anh ấy không làm luật sư được nữa.”

Tôi lắc đầu: “Tần Mục không phải kẻ hồ đồ như vậy. Trước hết đừng trả lời hắn, để chị đi tìm Tần Mục.”

Tôi cầm đoạn video, đến văn phòng luật sư của anh.

“Liêu Khải là do anh đánh sao?” Tôi hỏi.

Anh gật đầu.

Trên má anh còn có vết thương.

“Anh có cách để tự bảo vệ mình, đúng không?”

Anh im lặng một lát, rồi hỏi: “Đồng Đồng, em đang lo cho anh sao?”

“Tôi chỉ là… không muốn nợ anh ân tình.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-yeu-mua-tuyet/9.html.]

Anh cười khẽ.

“Nếu như nợ ân tình có thể khiến em chịu nói chuyện với anh nhiều hơn, vậy anh mong em nợ anh cả đời, mãi mãi không cần trả.

“Chuyện này vốn là hắn ta ra tay trước, em cứ yên tâm. Anh làm việc có chừng mực, hắn là kẻ mù luật, anh thì không.

“Đoạn video này, đến lúc kiện ra tòa ngược lại có thể dùng được, còn có thể cộng thêm một tội danh: tống tiền.”

Tôi nhìn anh thật lâu.

Đúng vậy, anh vốn dĩ là một luật sư xuất sắc, suy nghĩ thấu đáo.

Chuyện này, hẳn ngay từ đầu đã là ván cờ do anh bày ra. Anh không chỉ đánh Liêu Khải, mà còn muốn đưa hắn vào tù.

Một người như anh, chẳng lẽ lại không nhìn thấu trò giả vờ ngất vụng về của Lâm Tuyết sao?

Quả nhiên, có lẽ chỉ có tình yêu… mới có thể làm mờ đôi mắt con người.

“Tần Mục, anh không cần phải vì tôi mà làm đến mức này.”

Nhưng anh lại khẽ lắc đầu.

“Ngoài em ra, chẳng còn ai đáng để anh làm đến mức này nữa.”

19

Về sau, Liêu Khải không còn xuất hiện nữa, cũng chẳng gửi thêm bất kỳ tin nhắn quấy rối nào cho em út.

Đêm Tần Mục đến quán, em út cố tình cho chị đầu bếp về sớm, rồi kéo Hứa Tư Nhiên ra ngoài.

Trong quán chỉ còn lại hai chúng tôi.

“Việc kinh doanh ổn chứ?” Anh ngồi đối diện, hỏi.

“Bình thường thôi, anh cũng thấy rồi đấy, sau tám giờ tối thường chẳng còn khách nữa.”

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“Về sau, để anh đến đón em nhé.” Anh bất ngờ nói.

Tôi sững sờ nhìn anh.

“Mười giờ tối muộn quá, tuy ở đây trị an không tệ, nhưng nếu anh đến đón, dù sao cũng an toàn hơn.”

Tôi im lặng một lát, ánh mắt dừng trên chiếc điện thoại đặt trên bàn của anh.

Nó cứ nhấp nháy liên tục.

“Không nghe sao?” Tôi hỏi.

Anh lắc đầu, cầm điện thoại lên tắt nguồn.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc đó, cửa quán bị đẩy mạnh, Lâm Tuyết lao vào.

Tôi không biết cô ta đã đứng ngoài bao lâu.

“Tần Mục, tại sao anh không nghe điện thoại của em?” Đôi mắt hoe đỏ, cô ta chất vấn.

Giọng anh nhạt nhẽo: “Chúng ta đã nói rõ rồi.”

“Nói rõ cái gì chứ?!” Lâm Tuyết gào lên: “Tình yêu có thể nói rõ ràng được sao?

“Tình cảm bao năm của chúng ta, có thể nói rõ ràng được sao?

“Nhiều năm như thế, cô ta chẳng qua chỉ là kẻ thay thế để lấp đầy khoảng trống mà thôi! Còn bây giờ, anh chỉ đang cố gắng lừa dối chính mình!”

Cô ta lại quay sang nhìn tôi: “Cô nghĩ anh ấy thật sự thích cô sao? Nghĩ anh ấy hối hận vì đã ly hôn với cô ư?

“Chẳng qua là vì bao năm nay cô như một con ch.ó l.i.ế.m gót, làm anh ấy cảm động mà thôi. Đây gọi là tình yêu sao? Lục Đồng Đồng, chính cô hãy nghĩ xem, đây có phải tình yêu không?

“Thế nào mới là tình yêu? Chúng tôi chia xa nhiều năm, vậy mà anh ấy vẫn không kìm được mà quan tâm tôi, che chở tôi, bảo vệ tôi. Đó mới là tình yêu! Còn cô chẳng qua chỉ là một kẻ…”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Yêu Mùa Tuyết
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...