Đáng tiếc ông ta không ngờ, tiểu nữ nhi của mình đã là phe cánh của quân phản loạn từ lâu.
Ngày Tô Nguyệt được phong Quý phi, tai mắt ta cài vào cung nàng ta báo lại, nửa đêm có người tiếp ứng, một người giả dạng cung nữ lẻn vào từ cửa hông rồi mật đàm với Quý phi cho đến hừng đông.
“Có nhìn rõ dung mạo không?”
“Người kia đeo mạng che mặt nên không nhìn rõ mặt, nhưng dường như ngọc bội bên hông là… là kiểu dáng của Trấn Bắc vương phủ.”
Ta nở nụ cười, không ngờ họ ngu xuẩn như vậy, thế mà kiếp trước ta lại thua trong tay người như thế này.
Kiếp trước, mãi đến trước khi c.h.ế.t thì Tô Nguyệt mới đắc ý nói với ta rằng mỗi lần nàng ta tư tình với Thế tử Trấn Bắc Vương đều chọn lúc ta giúp nàng ta thăng cấp, bởi vì lúc đó trong cung tổ chức đại điển tấn phong, khi ấy phòng bị trong cung sẽ lỏng lẻo nhất.
Ngày tháng vẫn trôi đi một cách chậm rãi, còn ta cũng đẩy nhanh quá trình bày bố của mình.
7
Đến ngày Hạ chí tế trời, ta cố ý để hoàng nhi nôn mửa trước mặt Tô Nguyệt.
Quả nhiên nàng ta sốt ruột đề nghị: "Không bằng để Thái y xem bệnh cho Thái tử nhé?”
“Vậy thì làm phiền muội muội rồi.” Ta giả vờ lo lắng nói.
Thái y là người của nàng ta, sau khi bắt mạch thì nói Thái tử chỉ ăn phải thứ gì không sạch sẽ.
Ta nhìn hắn viết xuống phương thuốc, trong đó có một vị thuốc tương khắc với thuốc bổ mà hoàng nhi thường dùng.
“Bổn cung đích thân đi sắc thuốc.” Ta nhận lấy gói thuốc.
Đêm đó, ta thay quần áo cung nữ rồi lẻn vào Thái Y Viện, bỏ thêm vài thứ vào các vị thuốc Tô Nguyệt thường dùng.
Kiếp trước, nàng ta đã dùng loại thuốc này để hủy hoại toàn bộ dung nhan của ta.
Bây giờ, ta cũng muốn cho nàng ta nếm mùi vị đó.
Quả nhiên không lâu sau, trên mặt Tô Nguyệt bắt đầu nổi mẩn đỏ.
Thái y nói là dị ứng phấn hoa, kê thuốc mỡ nhưng càng bôi càng nặng.
Hoàng thượng dần dần không đến cung nàng ta nữa, có dấu hiệu thất sủng rõ rệt, nàng ta lo lắng cuống cuồng, ngày nào cũng phái người đến Thái Y Viện thúc giục ra phương thuốc mới.
Khi đi săn mùa thu, ta lại cố ý để hoàng nhi ngâm thơ trước mặt Trấn Bắc Vương.
Tiểu gia hỏa bi bô ngâm xong
“Thái tử điện hạ thiên tư thông minh.” Hắn ta vuốt đầu hoàng nhi nói.
Ta đứng ngoài lều, cười khẩy.
Kiếp trước, hắn ta cứ từng bước thân cận với hoàng nhi của ta, tự xưng là đế sư, lừa gạt lấy lòng tin của hoàng nhi, cuối cùng dùng đứa bé làm con tin để ép ta giao ra Phượng ấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/to-uyen/3.html.]
8
Sau khi về cung, ta tăng cường giám sát Tô Nguyệt.
Mỗi tháng vào ngày mùng một và rằm, nàng ta đều đến sau hòn non bộ trong Ngự Hoa Viên, nơi đó có một mật thất.
Ám vệ của ta phát hiện nàng ta giấu thư tín bên trong, nhưng mỗi lần đều đốt bỏ ngay tại chỗ.
Ngày mùng một tháng Chạp, bố cục của ta hoàn tất, ta đích thân theo dõi nàng ta đến Ngự Hoa Viên.
Khi nàng ta vào mật thất, ta lệnh ám vệ thổi khói mê vào từ lỗ thông gió.
Nửa khắc sau, khi bọn ta vào thì nàng ta đã hôn mê, trong tay vẫn còn nắm chặt một phong thư chưa kịp đốt.
Trên thư là bút tích của Trấn Bắc Vương: "Lương thảo đã được chuẩn bị xong, đợi đến khi sông Hoàng Hà tan băng vào mùa xuân sẽ khởi binh. Ngươi phải nắm chắc Thái tử trong tay, đến lúc đó dùng hắn làm con tin…”
Ta gấp bức thư lại như cũ rồi đặt vào tay áo nàng ta.
Tối đó Tô Nguyệt tỉnh lại, còn tưởng mình vô ý ngủ quên.
Trên yến tiệc đêm Giao thừa, ta chú ý thấy phụ thân và Trấn Bắc Vương trao đổi ánh mắt.
Rượu đã qua ba tuần, Hoàng thượng đột nhiên nói muốn đi thay y phục.
Hắn rời chỗ không lâu thì một tiểu thái giám lén lút đi theo.
Ta cũng lấy cớ chóng mặt rời tiệc, dẫn Cẩm Thu vòng ra hậu điện.
Cách tấm bình phong, ta nghe thấy Hoàng thượng đang răn dạy tiểu thái giám đó: "Nói cho Tô tướng quân biết, Trẫm còn chưa già lẩm cẩm đến mức không nhìn ra trò bịp bợm của ông ta!”
Tiểu thái giám liên tục dập đầu: "Bệ hạ minh giám, Tướng quân đại nhân tuyệt đối không có hai lòng…”
“Cút!”
Tiểu thái giám lăn lê bò toài lui ra, vừa vặn đụng phải ta.
Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch, ta ra dấu im lặng rồi ra hiệu Cẩm Thu đưa cho hắn một túi bạc.
“Hôm nay ngươi không nghe thấy gì, cũng không nhìn thấy gì.”
Trở lại chỗ ngồi, Hoàng thượng đã quay lại, đang cười nhận rượu mời của Trấn Bắc Vương.
Bề ngoài thì hòa thuận vui vẻ, nhưng đầu ngón tay Hoàng thượng lại trắng bệch, nắm chặt chén rượu.
9
Sau yến tiệc, Hoàng thượng phá lệ đến cung của ta.
Hắn đùa nghịch với hoàng nhi một lúc, đột nhiên nói: "Hoàng hậu cảm thấy Trấn Bắc Vương là người thế nào?”
“Thần thiếp không hiểu triều chính.” Ta cúi đầu rót trà cho hắn: "Chỉ nghe nói hắn có chiến công hiển hách.”
--------------------------------------------------