Ta nhìn chằm chằm chiếc vòng tay trên cổ tay nàng ta.
Đó là chiếc vòng phỉ thúy ta tặng, đã ánh lên màu xanh kỳ dị, độc bắt đầu phát tác rồi.
“Bệ hạ bệnh nặng, vậy mà muội muội còn có tâm trí quan tâm những chuyện này.” Ta lạnh lùng nói: "Về đi, ở đây có Bổn cung xử lý rồi.”
Đợi Tô Nguyệt đi, ta kiểm tra thi thể.
Trong kẽ móng tay của cung nữ có một ít da, trên cổ không chỉ có vết siết mà còn có vết bóp, chứng tỏ ả ta đã bị diệt khẩu.
Cẩm Thu mò ra một mảnh giấy từ trong tay áo cung nữ, trên đó lad hàng chữ xiêu vẹo: "… Quý phi bảo nô tỳ bỏ thêm vài thứ vào thuốc của Thục phi…”
Ta đốt tờ giấy.
Bây giờ mọi chuyện đều đã rõ ràng, Tô Nguyệt mượn tay Lý Thục Phi hạ độc Hoàng thượng, sau đó lại đổ tội cho Thục phi.
Một mũi tên trúng hai đích, vừa loại bỏ cái gai trong mắt, vừa loại bỏ Hoàng thượng.
Chỉ là nàng ta không ngờ, Hoàng thượng và ta đều là người trọng sinh.
16
Trong buổi triều sớm vào ngày hôm sau, ta đã buông rèm nhiếp chính.
Phụ thân dẫn đầu đề nghị để Trấn Bắc Vương hồi kinh "hỗ trợ”, các đại thần khác ào ào phụ họa.
“Bệ hạ chỉ bị phong hàn.” Ta nói qua tấm rèm: "Không cần làm phiền Trấn Bắc Vương bôn ba.”
Sau khi bãi triều, ta đi Ngự Hoa Viên tìm Tô Nguyệt.
Nàng ta đang thưởng mai, vừa thấy ta thì định rời đi.
“Muội muội trốn cái gì?” Ta chặn nàng ta lại: "Bổn cung vừa có hộp phấn má mới, rất hợp với muội.”
Những vết độc lở loét trên mặt nàng ta đã chảy mủ, son phấn tốt đến mấy cũng không thể che giấu được.
Quả nhiên, mắt Tô Nguyệt đỏ hoe: "Tỷ tỷ hà tất phải sỉ nhục muội…”
“Nghe nói dạo này muội thường đến lãnh cung?” Ta chuyển đề tài: "Nơi đó âm khí nặng, cẩn thận nhiễm phải thứ không sạch sẽ.”
Sắc mặt nàng ta thay đổi: "Tỷ tỷ nói đùa rồi.”
Khi bọn ta đang nói chuyện, bỗng có một tiểu thái giám bước nhanh đến và nói gì đó với Cẩm Thu.
Cẩm Thu nghe xong, lặng lẽ ghé sát tai ta: "Nương nương, Thái tử điện hạ bị sốt rồi!”
Tim ta thắt lại.
Kiếp trước hoàng nhi của ta cũng đột ngột sốt cao, sau đó cơ thể mới trở nên vô cùng suy nhược.
Khi ta đến Đông Cung, hoàng nhi đã sốt đến mức mặt đỏ bừng.
Ta ôm thân thể nhỏ bé nóng ran của con, hạ lệnh gọi tất cả Thái y đến.
“Nương nương, để vi thần xem qua.” Một Thái y lạ mặt bước tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/to-uyen/6.html.]
Ta nhìn chằm chằm ngọc bội bên hông ông ta, đó là dấu hiệu của Trấn Bắc Vương phủ.
“Ngươi là người mới đến?”
“Vi thần Tôn Lễ, tháng trước vừa vào Thái Y Viện.” Ông ta cúi đầu trả lời, mắt lại luôn liếc về phía hoàng nhi.
“Cút ra ngoài!” Ta quát lớn: "Gọi Trương Viện Phán đến!”
Tôn Thái y không chịu đi, ngược lại còn lấy một cây kim bạc từ trong hộp thuốc ra: "Tình tràn của Thái tử điện hạ nguy cấp, xin nương nương cho phép vi thần trước…”
Ta cầm lấy bình hoa đập vào đầu ông ta, khiến m.á.u tươi chảy dài từ trán ông ta xuống, còn ông ta thì kinh ngạc trợn to mắt.
“Người đâu!” Ta cao giọng hô: "Bắt lấy tên nghịch tặc mưu hại Thái tử này cho Bổn cung!”
Khi thị vệ xông vào, Tôn Thái y đột nhiên rút một con d.a.o găm sắc lạnh từ trong tay áo ra, tia sáng lóe lên, ta vô thức xoay người che chắn cho hoàng nhi…
Cơn đau trong dự kiến không ập đến.
Ta quay đầu nhìn thì thấy Cẩm Thu chắn trước người ta, con d.a.o găm kia đang cắm vào n.g.ự.c nàng ấy.
“Nương nương… cẩn thận…” Nàng ấy hộc m.á.u ngã xuống.
Thị vệ vung đao c.h.é.m c.h.ế.t Tôn Thái y.
Ta ôm lấy hoàng nhi, nhìn đôi mắt Cẩm Thu dần mất đi sự sống.
Kiếp trước nàng ấy cũng như vậy, biết rõ là rượu độc mà vẫn uống thay ta…
“Tra!” Giọng ta khàn khàn: "Tra rõ lai lịch của tên nghịch tặc này cho Bổn cung! Bao gồm có việc gia đình ông ta có bao nhiêu người, ở đâu, tất cả đều phải tra xét rõ ràng cho Bổn cung!”
Kết quả điều tra khiến ta khiếp sợ, ta vốn tưởng ông ta là người của Trấn Bắc Vương, nhưng không ngờ ông ta lại là kẻ cầm thư tiến cử của Tô tướng quân mà vào Thái Y Viện, phụ thân luôn bo bo giữ mình tránh tai họa, kiếp này vẫn đứng về phe đó rồi…
Độc trên d.a.o găm giống hệt loại độc Hoàng thượng đã trúng.
17
Tối đó, ta bí mật thẩm vấn học trò của Tôn Thái y.
Dưới cực hình, hắn ta khai nhận Tôn Lễ là người của Trấn Bắc Vương, vào cung để tìm cơ hội ra tay với Thái tử.
“Quý phi nương nương… hứa sẽ cho hắn ta làm Thái y viện phán sau khi việc thành công.”
Ta lệnh ám vệ gửi lời khai cho Hoàng thượng.
Bệnh tình hắn hơi tốt lên, đang tựa vào đầu giường xem tấu chương.
“Trẫm biết rồi.” Hắn xem xong chỉ nói một câu.
Ba ngày sau, biên quan truyền đến cấp báo, Trấn Bắc Vương lấy danh nghĩa "thanh lọc phe cánh” mà khởi binh, dẫn hai mươi vạn đại quân xuôi về nam.
Mà quân Tô gia đáng lẽ phải chặn đánh lại án binh bất động.
Trong Dưỡng Tâm Điện, Hoàng thượng vừa ho ra m.á.u vừa bố trí phòng ngự.
Ta đứng một bên, nhìn nam nhân từng phụ bạc mình này.
Tóc mai hắn đã lốm đốm bạc, nhưng trong mắt lại rực cháy ngọn lửa mà ta chưa từng thấy.
--------------------------------------------------