“Trẫm muốn ngự giá thân chinh.” Hắn đột nhiên nói.
Lòng ta chấn động: "Long thể bệ hạ…”
“Chính vì Trẫm sống không lâu nữa.” Hắn cười khổ: "Mới phải dọn sạch chướng ngại thay mẹ con nàng trước khi chết.”
Lúc này ta mới chú ý đến hai bộ giáp mà hắn đặt bên gối.
Một bộ của hắn, một bộ của ta.
“Hoàng hậu có nguyện kề vai chiến đấu với Trẫm thêm một lần nữa không?”
Ta nhìn bàn tay hắn vươn ra, mơ hồ nhớ lại năm mười lăm tuổi, hắn cũng kéo ta lên lưng ngựa như vậy.
Lúc đó hắn tràn đầy hăng hái: "Nữ tướng Tô gia cùng cô bảo hộ giang sơn này.”
Nước mắt làm nhòe tầm nhìn.
Ta nắm lấy bàn tay gầy gò chỉ còn xương: "Thần thiếp… tuân chỉ.”
18
Đêm trước khi xuất chinh, ta đến thăm Tô Nguyệt.
Những vết độc lở loét trên mặt nàng ta đã chảy mủ, son phấn tốt đến mấy cũng không thể che giấu được.
“Cuối cùng tỷ tỷ cũng đến thăm muội rồi.” Nàng ta nằm trên giường bệnh, giọng khàn đặc: "Muội thế này… có phải rất xấu xí không?”
Ta đứng bên giường, nhớ lại lúc nhỏ nàng ta bị sốt, ta cũng đã canh giữ ở bên cạnh như thế này.
“Vì sao phải phản bội ta?” Ta hỏi ra nghi vấn của hai kiếp.
Tô Nguyệt cười, để lộ hàm răng rỉ máu: "Bởi vì thứ gì muội cũng không bằng tỷ đó.”
Thì ra Trấn Bắc Vương chỉ là cái cớ.
Nàng ta hận ta, đã bắt đầu hận kể từ ngày bọn họ ở chung một phòng rồi.
“Tỷ biết không?” Ả ta đột nhiên giãy dụa ngồi dậy: "Hoàng thượng là người trọng sinh… hắn đã biết trước…”
Nàng ta chưa nói hết lời thì đột nhiên trợn to mắt, phun một ngụm m.á.u đen lên chăn gấm.
Ta lùi lại một bước, nhìn nàng ta co giật ngã xuống, cuối cùng kiếp này nàng ta vẫn c.h.ế.t trong tay ta.
Thái y nói là độc phát công tâm.
Ta đứng trong linh đường, lạnh lùng nhìn khuôn mặt bị vải trắng che.
Kiếp trước, khi nàng ta bóp c.h.ế.t hoàng nhi, đứa bé đã ngọt ngào gọi nàng ta là "Quý phi di di”, lúc đó trong lòng nàng ta cũng bình tĩnh vậy sao?
Ngày xuất tang, phụ thân khóc lóc thảm thiết trên triều đình, xin Hoàng thượng nghiêm tra hung thủ.
Hoàng thượng chỉ lạnh lùng nhìn ông ta: "Tô ái khanh yên tâm, Trẫm nhất định sẽ tra ra chân tướng.”
19
Tối đó, bọn ta sắp xếp ổn thỏa mọi việc trong cung, sau đó dẫn năm vạn cấm quân bí mật rời kinh.
Hoàng nhi được ta đưa đến Giang Nam, giao cho trung thần thực thụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/to-uyen/7.html.]
Khi hành quân đến Bến đò Hoàng Hà, quân tiên phong báo lại rằng đại quân Trấn Bắc Vương đã đóng quân cách đó ba mươi dặm.
Mà quân Tô gia đáng lẽ phải chặn đánh ở đây, lại không thấy bóng dáng đâu.
“Quả nhiên.” Hoàng thượng cười khẩy: "Phụ thân ngươi muốn làm ngư ông đắc lợi.”
Ta nắm chặt bội kiếm.
Kiếp trước, Trấn Bắc Vương đã đột phá phòng tuyến tại nơi này, tiến đánh thẳng vào Kinh thành.
Mà phụ thân ta giả vờ cứu viện, thực chất lại mở toang cửa thành.
“Báo!” Thám tử cưỡi ngựa phi nhanh đến báo: "Quân Tô gia đã bao vây từ phía sau!”
Ta và Hoàng thượng nhìn nhau.
Không đúng, chuyện này khác với kiếp trước…
Nước sông Hoàng Hà phản chiếu tia sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng.
Ta đứng trên đài quan sát tạm bợ, nhìn những ngọn đuốc quân địch nối thành một dải dài từ xa.
Những ngọn lửa đó như một con mãng xà khổng lồ, đang uốn lượn bò về phía bọn ta.
“Quân Tô gia đến đâu rồi?” Hoàng thượng đi tới, sắc mặt càng tái nhợt hơn dưới ánh đuốc.
“Còn mười dặm.” Ta đưa kính viễn vọng qua: "Nhưng hướng hành quân không đúng.”
Khi Hoàng thượng nhận lấy kính viễn vọng, ngón tay hắn lướt qua mu bàn tay ta.
Cảm giác lạnh buốt không giống người sống, khiến lòng ta khẽ run lên.
Kiếp trước, trước khi c.h.ế.t ba ngày, toàn thân hắn cũng lạnh buốt như vậy.
“Bọn chúng đang vòng ra sau.” Hoàng thượng đột nhiên ho khan, giữa kẽ ngón tay rỉ ra những vệt m.á.u đỏ sẫm: "Không phải đến chi viện, mà là để cắt đường rút lui của chúng ta.”
Ta nắm chặt bội kiếm bên hông.
Thanh kiếm này vẫn là thứ ta dùng trước khi vào cung, dải lụa đỏ quấn trên chuôi kiếm đã phai màu.
Năm đó phụ thân đích thân tặng nó cho ta, nói con cái Tô gia phải hy sinh vì nước.
Thời gian trôi đi, thế sự xoay vần.
“Bệ hạ rút lui trước.” Ta cởi áo khoác lông cáo của mình ra rồi khoác lên vai hắn: "Thần thiếp dẫn người chặn phía sau.”
Hoàng thượng đột ngột nắm chặt cổ tay ta: "Cùng nhau đi.”
Lực của hắn lớn đến kinh người, hoàn toàn không giống một người bệnh.
Ta ngẩng đầu đối diện với ánh mắt hắn, trong đó là chấp niệm cháy rực hết sức quen thuộc. Kiếp trước, vào ngày thành bị công phá, hắn cũng đã nhìn ta và hoàng nhi bị quân phản loạn vây quanh như vậy, nhưng vẫn không chịu bỏ chạy một mình.
“Được.” Ta khẽ đáp, quay đầu nháy mắt ra hiệu cho Phó tướng: "Truyền lệnh xuống, thực hiện theo phương án thứ ba.”
Phó tướng ngẩn ra một chút. Làm gì có phương án thứ ba nào? Đây là ám hiệu của ta và Hoàng thượng, ý nghĩa là tình hình có biến, kích hoạt kế hoạch dự phòng.
20
Giờ Tý khắc thứ ba, bọn ta giả vờ rút lui.
Quân chủ lực lặng lẽ vượt qua cầu phao, chỉ để lại doanh trại trống rỗng để mê hoặc địch quân.
--------------------------------------------------