3
Tôi để người phụ nữ lên ghế phụ, rồi khởi động xe.
Tôi đã quen thuộc khu vực này như lòng bàn tay, tôi biết chỗ nào sẽ không có ai đến.
Cuối cùng, tôi dừng xe bên một ao hồ hoang dã.
Buộc đá vào xác c.h.ế.t của người đàn ông rồi ném xuống, những loài vật hoang dã trong ao sẽ nhanh chóng ăn sạch ông ta.
Tôi đeo găng tay, chuẩn bị đưa xác c.h.ế.t xuống xe.
Ngay khoảnh khắc chạm vào, tôi sững sờ.
Người đàn ông toàn thân béo phì, bụng còn to hơn bụng tôi gấp đôi, trông phải nặng hơn trăm ký nhưng tôi lại dễ dàng kéo ông ta từ trên xe xuống.
Cảm nhận trọng lượng vừa rồi thì hình như chưa đến năm mươi ký.
Chuyện này quá là vô lý, ông ta cứ như con búp bê bơm hơi vậy, vẻ ngoài đồ sộ nhưng bên trong lại rỗng tuếch.
Thời gian cấp bách, tôi cố nén nghi ngờ vào lòng, rồi nhanh chóng buộc một tảng đá lớn vào xác c.h.ế.t người đàn ông, sau đó đá một cú cho ông ta rơi tõm xuống ao.
Cùng với tiếng nước sủi bọt ùng ục, xác c.h.ế.t từ từ chìm xuống làn nước xanh sẫm.
Tôi lau mồ hôi trên trán, thở phào một hơi nặng nề.
Người phụ nữ bước tới, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm mặt nước.
“Anh chọn chỗ hay thật đấy, người thường căn bản không tìm được chỗ này.”
“Nếu là tôi thì tôi sẽ không nghĩ tới việc phải buộc đá.”
Tôi có chút đắc ý giải thích.
“Nếu không buộc đá thì xác c.h.ế.t sẽ nhanh chóng nổi lên. Đến lúc đó sẽ rất phiền phức…”
Nói đến đây, tôi theo bản năng ngậm miệng lại.
Người phụ nữ lấy khăn giấy ra, tỉ mỉ lau mồ hôi trên mặt tôi.
“Mệt lắm phải không? Yên tâm, mọi chuyện đã qua rồi.”
“Bây giờ, tôi là của anh…”
Tôi cúi đầu xuống thì nhìn thấy một mảng trắng muốt, đầu óc tôi bỗng nổ tung.
Tôi ôm chặt người phụ nữ, chui tọt vào thùng xe.
Sau cơn mây mưa, người phụ nữ lười biếng rúc vào lòng tôi, kể câu chuyện của cô ta.
Người phụ nữ này tên là Sở Sở, là một đứa trẻ mồ côi, không cha không mẹ, không thân không thích, không bằng cấp hay kỹ năng gì, dưới sự dụ dỗ của người khác mà đã làm công việc này.
Lần này khó khăn lắm mới tìm được một người có tiền nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện.
Nói đến đây, Sở Sở tự giễu cười một tiếng: “Hình như cả đời tôi chẳng nắm giữ được thứ gì cả.”
Dường như ngay khoảnh khắc đó, có thứ gì đó trong lòng tôi bị chạm đến, tôi buột miệng nói.
“Đừng làm cái này nữa.”
“Theo tôi đi, sau này tôi nuôi cô.”
Sở Sở vòng tay ôm lấy cổ tôi, cười khúc khích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-hoa/chuong-2.html.]
“Anh nuôi nổi tôi sao?”
“Dạ dày của tôi lớn lắm đấy.”
Đôi mắt cô ta đảo quanh người tôi, nhẹ nhàng l.i.ế.m môi.
Tôi mới phát hiện ra, hình như lưỡi của Sở Sở dài hơn người bình thường một đoạn.
Thảo nào, cô ta có thể khiến tôi sung sướng đến thế.
Ngọn lửa trong lòng tiếp tục bùng cháy, tôi và Sở Sở lại quấn lấy nhau.
4
Tôi đưa Sở Sở về nhà.
Vừa bước vào cửa, tiếng chó sủa dữ dội đã truyền đến.
Con chó nhỏ lai đất mà tôi nuôi tên là Viên Viên, nó sủa điên cuồng, lông dựng đứng lên.
Tôi an ủi nó vài cái nhưng Viên Viên vẫn không thay đổi.
Tôi tức giận đá Viên Viên một cái, nó rên ư ử co rúm vào lồng nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào Sở Sở.
Tôi ngại ngùng nhìn Sở Sở: “Hôm nay, con ch.ó này bị lên cơn rồi, bình thường nó hiền lắm.”
Sở Sở liếc nhìn Viên Viên, l.i.ế.m môi: “Không sao đâu, bé cún đáng yêu mà, sau này tôi sẽ yêu thương nó thật tốt.”
Tôi bảo Sở Sở nghỉ ngơi ở phòng khách, còn mình thì đi tắm trước.
Khi tắm xong ra ngoài, tôi thấy Viên Viên đang ngoan ngoãn nằm trong lòng Sở Sở.
Sở Sở cười với tôi nói: “Anh xem, có phải tốt rồi không?”
Tôi đang định khen Viên Viên thì lại phát hiện ra điều bất thường.
Đuôi Viên Viên kẹp chặt giữa hai chân, dường như thân hình đang run rẩy không ngừng.
Nó cứ nhìn chằm chằm vào tôi, vẻ mặt như muốn phát ra tiếng nhưng lại không dám.
Rốt cuộc là nó đã nhìn thấy cái gì mà lại sợ đến mức này?
Tôi bế Viên Viên từ tay Sở Sở, chuẩn bị xem tình hình của nó thế nào.
Thế nhưng vừa bế lên, đùi tôi đã truyền đến một luồng hơi nóng, mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi tôi.
Con chó c.h.ế.t tiệt này tè vào người tôi rồi!
Tôi đánh Viên Viên mấy cái thật mạnh, rồi ném nó vào lồng.
Nó rên ư ử một tiếng, vùi đầu vào góc, thân hình co rúm lại thành một cục.
Tôi ghét bỏ nhìn chiếc quần ướt sũng, chuẩn bị đi tắm lần nữa.
Vừa vào phòng tắm, tôi lại phát hiện Sở Sở cũng đi theo vào, quần áo được cởi bỏ, Sở Sở quấn lấy tôi.
Thế nhưng hai chân tôi lại mềm nhũn, đẩy cô ta ra.
“Hôm nay bỏ đi, ngày mai rồi…”
Nhưng giây tiếp theo, tôi lại cảm thấy toàn thân nóng ran, cơ thể lại tràn đầy sức sống.
“Yêu tinh nhỏ c.h.ế.t tiệt!” Tôi thầm mắng một tiếng, từ từ nhắm mắt lại.
--------------------------------------------------