Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tội Hoa

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô ta nheo mắt lại, cười đến là quyến rũ.

Tôi lạnh sống lưng, hai chân mềm nhũn suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất.

Nhìn cô ta quay người vào bếp, tôi mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Để xác nhận vừa nãy mình không nhìn nhầm, tôi đi tới mở tủ quần áo.

Cầm lấy một chiếc áo ở trên cùng, tôi rũ ra, cả người run lên.

Đây chính là cái áo Nhị Hắc mặc tối qua, trên đó vẫn còn mùi rượu.

Quần cũng là của Nhị Hắc.

Dường như Nhị Hắc đã bốc hơi không dấu vết trong căn phòng ngủ này...

Rốt cuộc hắn đã đi đâu? Hắn còn sống không?

Trong lúc suy nghĩ lung tung, tay tôi lật vài bộ quần áo bên dưới, một vệt màu vàng lộ ra.

Tôi không nhớ mình đã từng mua bộ quần áo màu này.

Tôi vươn hai tay nắm lấy chiếc áo đó, một cảm giác lạnh lẽo trơn trượt ập đến, khiến tôi rùng mình.

Con mẹ nó, đây là thứ quái quỷ gì thế?

Tôi chưa từng thấy loại vải này, hơn nữa trên đó còn in một cái đầu hổ màu đen.

Đầu hổ...

Tôi chợt nhớ ra trên lưng Nhị Hắc cũng có xăm một cái đầu hổ, giống y hệt cái này.

Khoảnh khắc đó, tôi như bị điện giật, hét toáng lên và nhảy bật dậy.

Đây đâu phải quần áo, rõ ràng là một tấm da người!

Tôi sợ đến tè ra quần, chạy thục mạng ra khỏi nhà, lên xe xong thì đạp ga hết cỡ.

9

Tôi đã lái xe lang thang bên ngoài nửa ngày rồi, tôi không dám về, càng không dám đối mặt với Sở Sở.

Giờ phút này trong lòng tôi chỉ có một suy nghĩ, đó là Sở Sở không phải là người.

Tên béo c.h.ế.t một cách quỷ dị, Viên Viên phát điên và tấm da người của Nhị Hắc, vừa nghĩ đến những thứ này, tôi liền không kìm được mà vã mồ hôi lạnh toàn thân.

Không được, tôi phải tránh xa cô ta, càng xa càng tốt!

Đạp mạnh ga, chiếc xe gầm rú lao vút đi thật xa.

Tôi phải đi tìm sư phụ của tôi.

Sư phụ tôi tên là Lưu Dũng Quân, cũng chính ông ấy đã đưa tôi vào nghề.

Lưu Dũng Quân đối xử với tôi cực tốt, kinh nghiệm và những điều cần chú ý khi lái xe hoa đều dốc hết ruột gan truyền dạy.

Năm năm qua, tôi gặp chuyện thì đều là ông ấy giúp tôi xử lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-hoa/chuong-5.html.]

Tôi chạy xe về phía nhà Lưu Dũng Quân, chưa đi được bao xa thì điện thoại tôi reo.

Là Sở Sở gọi đến.

Tôi giật mình một cái, đúng lúc thấy một bóng trắng vụt qua giữa đường nhưng tôi không kịp phanh mà đ.â.m thẳng vào nó.

Tiếng lốp xe rít lên chói tai, tôi chửi thề một tiếng, rồi dùng tay đ.ấ.m mạnh vào vô lăng.

Đúng là nhà dột lại gặp mưa đêm, c.h.ế.t tiệt là đúng lúc này lại đ.â.m trúng người!

Tôi bực bội xuống xe nhưng lại phát hiện mình đ.â.m trúng không phải người, mà là một con cáo trắng.

Con cáo bị đ.â.m bay xa mấy mét đã tắt thở.

Tôi thầm chửi xúi quẩy một tiếng, chuẩn bị lên xe rời đi nhưng chợt nhớ ra một chuyện, tôi không còn tiền trong người.

Hôm qua khi đánh bài với Nhị Hắc đã thua hết tiền rồi.

Giờ đây, đến cả tiền mua một bao t.h.u.ố.c lá tôi cũng không có.

Tôi nhìn con cáo đó một cái, rồi nhấc đuôi nó lên rồi ném vào xe.

Lông con cáo này óng mượt, chắc bán được giá kha khá nhưng con cáo có một mùi lạ, tôi đành nín thở lái xe đến một chợ rau, ném t.h.i t.h.ể nó xuống đất.

Chưa kịp rao hàng thì đã có một ông lão đã dừng lại trước mặt tôi.

Ông ta để râu dài, mặc đạo bào, mái tóc bạc trắng búi gọn sau đầu.

Ông lão đánh giá tôi từ trên xuống dưới, sắc mặt thay đổi, không ngừng tặc lưỡi.

Tôi bị ông ta nhìn đến nổi gai ốc, bực bội quát: "Mua thì nói giá đi, không mua thì đừng có lảng vảng trước mặt tôi!"

Ông lão thở dài: "Chàng trai trẻ, cậu bị hồ ly tinh bám rồi!"

Tôi cười khẩy liếc xéo ông ta một cái.

"Ông thấy tôi bán cáo thì bịa chuyện định lừa tôi, để tôi móc tiền ra nhờ ông giải hạn đúng không?"

"Ông già lừa đảo cút ngay!"

Ông lão bị mắng cũng không tức giận, mà lại lắc đầu.

"Hồ ly tinh mà tôi nói, không phải con trước mặt cậu đâu."

Tôi đang định tiếp tục mắng ông ta thì chợt nhớ ra một chuyện, liền đờ người ra.

Cuối cùng, bây giờ tôi cũng nhớ ra, cái mùi lạ mà tôi ngửi thấy khi đẩy cửa phòng ngủ sáng nay là gì.

Mùi đó giống y hệt mùi trên người con cáo đã c.h.ế.t này!

Khuôn mặt Sở Sở trong ký ức, bắt đầu từ từ biến đổi.

Mắt trở nên xếch, miệng nhọn hoắt, lộ ra những chiếc răng dày đặc, gầm gừ lao về phía tôi.

Toàn thân tôi nổi da gà, không còn giữ thể diện hay sĩ diện gì nữa, tôi lao đến ôm chặt lấy chân ông lão.

"Đại sư cứu con!"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tội Hoa
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...