12
Buổi tối, tôi ôm một bó hoa trở về nhà mình.
Hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng đẩy cửa.
Chưa vào nhà, đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Sở Sở.
"Em gọi cho anh bao nhiêu cuộc mà anh không nghe, giờ mới chịu về à?"
Tôi nghiến răng cố gắng vượt qua nỗi sợ hãi trong lòng, giơ hoa lên nặn ra một nụ cười với Sở Sở.
"Ngại quá, hôm nay công việc bận quá."
"Đây không phải là tạ lỗi với em sao."
Sở Sở lườm tôi một cái, cười nhận lấy bó hoa.
Cô ta vừa ngân nga bài hát, vừa nhẹ nhàng đặt bó hoa vào phòng ngủ.
"Nhanh ăn cơm đi, tối nay em sẽ bồi bổ cho anh thật tốt!"
Nói rồi, Sở Sở từ trong bếp bưng ra từng đĩa thức ăn sắc hương vị đủ đầy.
Nhưng những món này tôi đã ăn rất nhiều lần rồi, nhìn thôi đã muốn buồn nôn.
Sở Sở ngồi xuống bên cạnh tôi, đôi mắt lẳng lơ như tơ nhìn tôi: "Nhanh ăn đi, ăn xong mới có sức làm việc..."
Tôi chẳng còn cách nào, ăn cho có lệ vài miếng, tôi nhìn đồng hồ đã gần nửa đêm rồi, không ra tay nữa thì không kịp mất.
Tôi cứng lòng lại, kéo Sở Sở đi về phía phòng ngủ. Nhưng Sở Sở lại ngồi yên trên ghế, cười như không cười nhìn tôi.
"Sao hôm nay anh lạ thế?"
"Thường ngày là em chủ động kéo anh vào mà."
Lòng tôi vô cùng hoảng loạn nhưng trên mặt vẫn giả vờ bình tĩnh.
"Chắc là mấy món này phát huy tác dụng rồi.Chẳng lẽ anh sợ em ăn thịt anh chắc?"
Dường như Sở Sở đã buông bỏ cảnh giác, cười khúc khích, chủ động khoác tay tôi bước vào phòng ngủ.
Đúng lúc tôi đang suy nghĩ làm sao để ra tay, ánh mắt Sở Sở lại dán vào cái túi đeo chéo trên người tôi.
"Sao ở nhà mà anh còn đeo túi vậy?"
"Để em tháo xuống giúp anh."
Tôi nuốt nước bọt, ấp úng nói: "Không sao, anh tự tháo được."
Nhưng giây tiếp theo, Sở Sở liền giật phắt cái túi từ tay tôi.
Sức lực của cô ta lớn đến đáng sợ.
Ngón tay Sở Sở nhẹ nhàng vuốt ve chiếc túi da, đôi mắt nheo thành một khe dài.
"Anh yêu, đây là lần đầu tiên anh mang túi vào phòng ngủ đấy."
"Chẳng lẽ bên trong có thứ gì đó định âm mưu bất chính với em sao?"
"Anh..."
Tôi còn chưa nói xong, Sở Sở đã kéo khóa túi ra.
Khi nhìn rõ những thứ bên trong, sắc mặt cô ta lập tức thay đổi.
14
Sở Sở dùng hai ngón tay, kẹp ra một thứ từ trong túi.
Một đoạn dây nylon đã được buộc sẵn.
Vẻ mặt cô ta châm chọc nhìn tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-hoa/chuong-7.html.]
"Không ngờ, hôm nay anh định chơi chút trò mới."
"Đến đây đi, em cho phép."
Nói xong, Sở Sở liền nhào tới.
Cơ thể tôi suy yếu, lập tức bị cô ta đẩy ngã xuống giường.
Xuyên qua mùi nước hoa trên người cô ấy, tôi ngửi thấy mùi hương giống y hệt con cáo đã c.h.ế.t hôm nay.
Một tay tôi ôm Sở Sở, tay kia mò được bó hoa trên tủ đầu giường.
Từ trong bó hoa lôi ra một thứ, dùng sức gõ vào người Sở Sở.
Đó là một khúc xương ống chân dính máu, là xương oán nữ dính m.á.u tim ác nhân.
Tôi chỉ gõ một cái mà Sở Sở như một con cá thiếu nước, toàn thân run rẩy dữ dội.
Cơ thể cô ta vặn vẹo, miệng phát ra tiếng gào thét không giống tiếng người.
Từng lớp sương mù xanh lè dày đặc, trào ra từ xung quanh cơ thể cô ta.
Căn phòng ngủ bị nhuộm thành một màu xanh thảm hại như sâm la địa ngục.
Miệng Sở Sở phát ra tiếng kêu thảm thiết, biểu cảm méo mó lao về phía tôi.
Tôi sợ đến hai chân mềm nhũn, dùng sức ném khúc xương ống chân trong tay về phía cô ta, rồi chạy ra khỏi phòng ngủ kéo chặt cửa lại.
Tiếng gào thét thảm thiết bên trong như sóng vỗ vào màng nhĩ tôi, khiến cả người tôi không ngừng run rẩy.
Không biết qua bao lâu, tiếng động bên trong biến mất.
Tôi lắng tai, sau khi xác nhận lại trong phòng ngủ một mảnh tĩnh mịch như chết, tôi chầm chậm đẩy cửa ra.
Khí mù tan biến hết, Sở Sở cũng biến mất không thấy đâu.
Trên mặt đất chỉ còn lại một t.h.i t.h.ể cáo trắng.
15
Tôi run rẩy toàn thân vì phấn khích.
Tôi cầm d.a.o c.ắ.t c.ổ con cáo, hứng đầy một bát m.á.u cáo.
Bịt mũi uống hết bát m.á.u tanh tưởi đó, tôi cảm thấy mình như được tái sinh.
Theo lời lão đạo sĩ, tôi lại lái xe ra ngoài đốt sạch sẽ t.h.i t.h.ể con cáo, tàn tích còn lại đều ném xuống nước.
Đêm đó là đêm nhẹ nhõm nhất của tôi trong mấy ngày qua.
Mọi nỗi sợ hãi và bất an đều tan biến hết, sự mệt mỏi ập đến, tôi chìm vào giấc ngủ say.
Ngày hôm sau, tôi bị tiếng gõ cửa đánh thức, tôi mắt nhắm mắt mở mở cửa, phát hiện bên ngoài lại là hai viên cảnh sát.
Người dẫn đầu ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào tôi.
"Hạ Minh, anh bị nghi ngờ liên quan đến một vụ án mạng, xin mời anh đi theo chúng tôi một chuyến."
Tôi gãi đầu, dở khóc dở cười nói:
"Đồng chí cảnh sát hiểu lầm thôi!"
"Tôi g.i.ế.c không phải người mà là hồ yêu!"
Hai người họ nhìn nhau, nhíu mày.
"Rắn yêu cáo yêu gì chứ."
"Lưu Dũng Quân là do anh g.i.ế.c đúng không?"
Đột nhiên lòng tôi run lên, Lưu Dũng Quân là do tôi kéo đến cái ao hoang đó giết.
Giữa đêm hôm khuya khoắt không một bóng người, sao có thể bị cảnh sát phát hiện được chứ?
--------------------------------------------------