Khi thấy tôi im lặng một lúc lâu, cảnh sát lớn tiếng hơn.
"Đừng hòng chối cãi, có người đã gửi video, ghi lại toàn bộ quá trình anh sát hại Lưu Dũng Quân đến đồn cảnh sát!"
"Thế nào, có muốn chúng tôi bật lên cho anh xem ngay bây giờ không?"
Đoạn video được phát ngay sau đó đã phá tan chút may mắn cuối cùng của tôi.
Tôi hoảng loạn tóm lấy tay áo viên cảnh sát.
"Tôi cũng đâu có cách nào khác, tôi phải g.i.ế.c ông ta mới đối phó được với hồ ly tinh!"
"Con hồ ly tinh đó đã g.i.ế.c hai mạng người, tôi g.i.ế.c ả là vì dân trừ họa, các anh không thể bắt tôi!"
Viên cảnh sát quật một cú qua vai, tôi ngã xuống đất, cú này khiến tôi choáng váng, chưa kịp phản ứng thì hai tay đã bị còng lại.
Anh ta liếc tôi một cái, rút bộ đàm ra.
"Nghi phạm có dấu hiệu bị bệnh tâm thần, thêm vài người lên khống chế hắn ta!"
Khoảnh khắc bị bốn viên cảnh sát ghì chặt áp giải vào xe, tôi thoáng thấy một gương mặt quen thuộc vụt qua trong đám đông.
Khi nhìn lại thì cô ta đã biến mất.
16
Tôi tên là Ninh Sở Sở và tôi là gái mại dâm.
Chẳng có gì đáng xấu hổ cả, đây là nghề tôi kiếm sống.
Nếu không có gì bất ngờ, tôi nghĩ mình sẽ tiếp tục làm nghề này mãi mãi.
Cho đến một ngày, tôi gặp một cô gái.
Hôm đó tôi vừa kết thúc một phi vụ làm ăn, vừa châm điếu thuốc thì thấy cô ấy vác theo một chiếc máy ảnh chạy tới.
"Chị ơi, mặt chị sưng hết rồi, gã đàn ông vừa nãy có phải đã bắt nạt chị không?"
"Chị đừng sợ, em có thể giúp chị báo cảnh sát và làm chứng."
Tôi nhả ra một vòng khói, cười khẩy nhìn cô ấy.
Tôi đi giày cao gót, cao hơn cô ấy hẳn một cái đầu: "Nhóc con, đi chỗ khác chơi đi, em chẳng hiểu gì đâu."
Nhưng cô ấy lại tỏ vẻ cứng đầu, thái độ kiên quyết muốn giúp tôi, miệng còn lẩm bẩm gì đó về "girl helps girl".
Tôi sợ phiền phức nên đã giải thích công việc của mình cho cô ấy.
Tôi cứ tưởng cô ấy sẽ như những người khác, lộ vẻ ghê tởm rồi bỏ đi. Nhưng ánh mắt cô gái ấy nhìn tôi không hề thay đổi mà còn hỏi tôi một câu.
"Chị có bao giờ nghĩ về cuộc sống mình muốn có sau này không?"
Cô ấy thấy tôi chần chừ không nói thì lấy máy ảnh ra cho tôi xem những bức ảnh bên trong.
Trong ảnh là từng con những con cáo trắng với hình dáng và màu sắc khác nhau.
Cô gái nói cô ấy muốn làm một nhiếp ảnh gia động vật, hôm nay đến đây để chụp ảnh cáo.
Dưới sự gặng hỏi của cô ấy, tôi do dự nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-hoa/chuong-8.html.]
"Nếu có thể làm diễn viên cũng không tệ..."
Tôi rất thích xem phim, rất ngưỡng mộ những diễn viên đó trên màn ảnh thể hiện đủ loại vai diễn.
Mỗi lần đóng một vai, cứ như được sống một cuộc đời mới.
Cô gái cười nói với tôi:
"Mục tiêu thật tuyệt vời, vậy sau này chị cứ từ từ cố gắng theo hướng này nhé."
"Em có thể giúp chị, em có rất nhiều bạn học chuyên ngành điện ảnh đấy."
Tôi nhìn bàn tay cô ấy chìa ra, tôi do dự rồi vỗ tay với cô ấy.
Cô gái đó tên là Phương Tiểu Như.
Hôm đó, chúng tôi đã trở thành bạn bè.
17
"Trông chị rất giống một con cáo."
Đây là câu Phương Tiểu Như nói với tôi nhiều nhất.
Cô ấy nói nếu cô ấy là đàn ông, chắc chắn sẽ yêu tôi.
Tôi biết Phương Tiểu Như ngưỡng mộ tôi, cô ấy ngưỡng mộ tôi có một trái tim khỏe mạnh.
Cô ấy bị bệnh tim nhưng vì không có tiền phẫu thuật nên thời gian còn lại không nhiều.
Vì vậy, cô ấy điên cuồng chụp ảnh, muốn để lại những gì thuộc về mình cho thế giới.
Những điều này cô ấy không nói cho tôi biết, là do tôi phát hiện từ báo cáo kiểm tra trong túi cô ấy.
Lúc đó tôi mới biết, đằng sau nụ cười rạng rỡ của Phương Tiểu Như là sự cháy bỏng của sinh mệnh còn lại của cô ấy.
Những năm qua, tôi đã luyện thuần thục kỹ năng mê hoặc đàn ông.
Nhưng tôi lại không biết nên an ủi phụ nữ như thế nào.
Nhiều đàn ông vì tôi mà sẵn sàng vung tiền như rác nhưng tiền đến quá nhanh, tôi tiêu xài phung phí, không để lại chút tiền tiết kiệm nào.
Bây giờ, tôi từ từ tích cóp tiền, đợi đến khi đủ tiền để cô ấy phẫu thuật, tôi sẽ dừng tay, đi theo đuổi cuộc sống mình muốn có sau này cùng với Phương Tiểu Như.
Lần này, tôi nhận được một phi vụ làm ăn lớn, kiếm được số tiền này, tôi có thể dừng tay.
Người này có sở thích đặc biệt, hắn hẹn tôi ra bờ ao hoang vắng ở ngoại ô.
Hắn bắt tôi quỳ xuống đất, rồi lấy ra chiếc roi có gai, tôi không nói một lời, cảm nhận nỗi đau thấu xương.
Cứ mỗi một roi, tôi lại có thể cứu vãn sinh mệnh của Phương Tiểu Như.
Sau khi kết thúc, tôi lê thân thể đầy vết thương, nhìn số dư trong thẻ mà mỉm cười nhưng rất nhanh tôi không thể cười nổi nữa, vì tôi không liên lạc được với Phương Tiểu Như.
Bạn của cô ấy nói, cô ấy đã đi tìm tôi.
Tôi mới biết, chiếc vòng tay thể thao Phương Tiểu Như tặng tôi được kết nối với điện thoại của cô ấy.
Khi tôi bị roi đánh, chiếc vòng tay phát hiện tình trạng cơ thể tôi không ổn nên nó đã gửi cảnh báo nguy hiểm và địa chỉ cho Phương Tiểu Như.
--------------------------------------------------