Một cô gái nhỏ bé, một mình đạp xe đi về phía bờ ao hoang vắng đó.
Tôi điên cuồng tìm kiếm nhưng không thấy dấu vết của cô ấy.
Hồi lâu sau, tôi tìm được một manh mối.
Có người nói có một chiếc xe hoa thường xuyên chạy qua đó, bảo tôi đi hỏi thử.
Tôi đã ghi nhớ, người lái xe hoa đó tên Hạ Minh.
18
Tôi sợ đánh rắn động cỏ nên không hỏi thẳng anh ta.
Đợi đến tối, tôi lén lút lên xe anh ta.
Khi đèn pin chiếu vào khe hở giường, toàn thân tôi như đông cứng lại.
Ở đó có một chiếc kẹp tóc hình gấu dâu tây do tôi tặng Phương Tiểu Như nhưng lúc đó, tôi vẫn còn mang chút hy vọng.
Hy vọng Phương Tiểu Như chưa chết.
Thế là tôi mua máy nghe trộm, lắp vào buồng lái, cẩn thận lắng nghe từng lời của Hạ Minh.
Tối đó, một cuộc điện thoại giữa anh ta và sư phụ của anh ta đã phá tan tia hy vọng cuối cùng của tôi.
"Sư phụ đã xử lý mọi chuyện rất sạch sẽ, bây giờ cảnh sát sẽ không đến tìm con."
"Chắc chắn rồi, dù có đến tìm mày cũng vô ích thôi, cái ao hoang dã mà ta chỉ cho mày ấy, ném người vào đó thì đừng ai hòng tìm thấy!"
"Cảm ơn sư phụ."
"Sau này chú ý một chút, bây giờ không như trước nữa rồi, hồi trước thì làm gì cũng được."
"Haizz, ta nhìn thấy con đĩ đó một mình đi về phía ao hoang vắng, cứ nghĩ nó chắc chắn là gái bán hoa."
"Ai ngờ nó lại nói là đến tìm người, còn làm rơi tiền của ta nữa chứ, lúc đó ta tức điên lên."
"Người đàng hoàng tử tế ai lại đến đó? Chắc chắn là nó coi thường ta."
"Thế là sau đó không kiềm chế được, bóp c.h.ế.t nó. Ai mà biết nó thật sự là sinh viên đại học chứ."
"Nhưng mà mùi vị của sinh viên đại học..."
"Vẫn còn trinh, haha!"
Nghe giọng nói bỉ ổi đắc ý của Hạ Minh trong thiết bị nghe lén, nước mắt tôi tuôn như mưa.
Lúc đó tôi thề, tôi nhất định phải khiến Hạ Minh và sư phụ của hắn phải chết.
Phương Tiểu Như luôn nói tôi giống một con cáo.
Xưa nay cáo vẫn là từ đồng nghĩa với sự yếu đuối và quyến rũ nhưng dường như tất cả mọi người đã quên mất, nó cũng biết ăn thịt.
Tôi đã điều tra kỹ lưỡng khu vực đó.
Đó là một vùng đất ngập rộng lớn, vô số ao hoang dã san sát, tôi không biết t.h.i t.h.ể của Phương Tiểu Như bị ném vào đâu.
Hơn nữa, tôi tuyệt đối không thể vì Hạ Minh và sư phụ của hắn mà tự đưa mình vào vòng lao lý.
Tôi phải sống tiếp cả phần đời của Phương Tiểu Như.
Vì vậy, tôi phải trở thành một con cáo thật sự.
Kế hoạch này chỉ có một mình tôi thì không đủ nên tôi đã liên lạc với những người bạn học của Phương Tiểu Như.
Vừa nhắc đến Phương Tiểu Như, ai cũng tranh nhau muốn góp sức nhưng tôi không thể liên lụy họ nên tôi không nói cho họ toàn bộ kế hoạch của mình.
Sau khi chuẩn bị mọi thứ xong, lần đầu tiên tôi xuất hiện trong tầm mắt của Hạ Minh.
Khi tôi thấy mắt hắn dán chặt vào tôi thì tôi biết kế hoạch đã thành công một nửa.
Người đàn ông béo phì đi cùng tôi là một người bạn học đã hóa trang hiệu ứng đặc biệt, cả thân hình mập mạp đó đều là bộ da giả được làm đặc biệt. Vì vậy, Hạ Minh mới cảm thấy nhẹ như vậy.
Sau khi tôi và Hạ Minh vào trong xe, người bạn học đó đã tự mình bơi lên bờ và lặng lẽ rời đi.
Hạ Minh không biết, sở dĩ hắn điên cuồng như vậy là vì trên người tôi có mang theo thuốc k.í.c.h d.ụ.c mạnh dạng bay hơi và chất gây ảo giác.
Mỗi lần hắn nghĩ rằng đang hoan lạc cùng tôi thì thực ra chỉ có một mình hắn ở trên giường cuộn mình như một con giòi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-hoa/chuong-9-full.html.]
Mùi hương trên người tôi cũng khiến con ch.ó nhà hắn phát điên nhưng đây chỉ mới là khởi đầu.
Hàng ngày dưới tác dụng của thuốc, Hạ Minh phóng túng vô độ.
Hắn nằm mơ cũng không ngờ, trong món ăn tôi làm cho hắn có những loại rau củ kỵ nhau.
Điều này khiến một món ăn bổ dưỡng biến thành thuốc độc mãn tính.
Cơ thể hắn đang dần dần suy sụp.
Tình trạng của Hạ Minh giống hệt như nhân vật bị hồ ly tinh hút mất tinh khí trong các câu chuyện ma quỷ.
Khi hắn bắt đầu kháng cự việc thân mật với tôi thì tôi biết đã đến lúc thực hiện bước cuối cùng.
Nhị Hắc là một con bạc và yêu tiền.
Vừa đúng lúc tôi có tiền nên tôi có thể nhờ anh ta giúp một việc nhỏ, tôi để anh ta giăng bẫy thắng sạch tiền của Hạ Minh, để anh ta sỉ nhục Hạ Minh khi xông vào phòng tôi, để nửa đêm anh ta thay bộ quần áo khác rồi lặng lẽ chuồn đi.
Còn Hạ Minh, sau khi uống rượu có pha thêm thuốc nên căn bản không thể phát hiện ra những điều này.
Sáng hôm sau, tôi lặng lẽ ở trong phòng ngủ chờ đợi Hạ Minh bước vào.
Chờ đợi hắn phát hiện Nhị Hắc biến mất, chờ đợi hanw nhìn thấy tấm da người trong tủ.
Đợi Hạ Minh kinh hoàng bỏ chạy ra ngoài, tôi nhấc điện thoại lên, liên lạc với những người bạn học khác.
Con cáo bị tông c.h.ế.t trên đường, vị cao nhân đắc đạo tình cờ gặp cùng với mùi hương trên người tôi giống hệt cáo.
Những điều này sẽ khiến Hạ Minh tin tưởng tuyệt đối một điều.
Tôi là một con hồ ly tinh biết hút tinh khí, tháo xương lột da.
Dưới sự đe dọa sinh mạng, chắc chắn hắn sẽ làm hai việc.
Lấy xương oán nữ, lấy ác nhân tâm.
19
Tôi đi theo sau nhìn Hạ Minh đưa sư phụ mình đến bên bờ ao hoang vắng, còn sống sờ sờ mổ lấy tim.
Camera gắn trên n.g.ự.c tôi nhấp nháy đèn đỏ, ghi lại rõ ràng tất cả những điều này.
Cuối cùng, hắn đi loạng choạng, rẽ ngang rẽ dọc bước vào sâu trong vùng đất ngập nước.
Hạ Minh vớt từ dưới ao lên một bộ hài cốt quấn đầy rong rêu.
Nhìn chuỗi vòng tay trên xương cổ tay, tôi cắn chặt răng, không để mình bật khóc.
Tôi chưa bao giờ nghĩ, mình sẽ gặp lại Phương Tiểu Như theo cách này.
Cô ấy đáng lẽ phải ở đồng hoang, trên núi cao, ở tất cả những nơi tự do, chứ không phải ở dưới đáy cái ao hoang vắng u ám này.
Hạ Minh lấy đi một khúc xương chân rồi rời đi, tôi không vớt t.h.i t.h.ể lên, vì tôi còn màn diễn cuối cùng.
Đó là điệu múa độc diễn của riêng tôi.
Lần này, tôi sẽ đóng vai một con cáo điên loạn.
Sau khi khói và đèn đã được chuẩn bị sẵn sàng, tôi ngồi trong phòng khách, lặng lẽ chờ đợi Hạ Minh trở về, tôi nhìn vẻ cẩn trọng dè dặt của hắn mà chỉ muốn bật cười.
Hắn không biết, tôi không quan tâm cái "pháp bảo" mà hắn nói để đối phó với tôi được giấu ở đâu, cũng không quan tâm hắn có làm hại tôi hay không.
Điều tôi quan tâm là hắn có bị tôi kéo xuống vực sâu hay không.
Khi khúc xương chân của Phương Tiểu Như đập vào người tôi, tôi bắt đầu màn trình diễn của mình.
Màn trình diễn này là tôi dành tặng Phương Tiểu Như.
Tôi vặn vẹo, gào thét như thể thực sự hóa thân thành một con cáo tuyệt vọng.
Khói được kích hoạt, cảnh cuối cùng đã đến, Hạ Minh hoảng loạn ném khúc xương chân về phía tôi, rồi chạy ra ngoài.
Kèm theo tiếng "rầm" một tiếng, cửa phòng ngủ bị đóng sập lại.
Vở kịch kết thúc, màn hạ xuống, tôi lôi cái xác cáo giấu dưới gầm giường ra, rồi tự mình chui vào đó.
Tôi siết chặt lấy xương của Phương Tiểu Như, tưởng tượng ra khuôn mặt vừa rõ ràng vừa mơ hồ của cô ấy, tôi không biết từ lúc nào đã đầm đìa nước mắt.
-Hết-
--------------------------------------------------