Mồ hôi lạnh của tôi lập tức túa ra.
Nhị Hắc cười đểu, phất tay bảo hai người kia đi về.
“Người anh em à, đến lúc trả tiền rồi đó”
“Nếu mày muốn quỵt nợ thì tao cũng có thủ đoạn đấy.”
Nhị Hắc có chút quan hệ với giới xã hội đen, nếu hắn muốn đối phó với tôi thì tôi không có cách nào chống cự.
Tôi nghiến răng cầu xin hắn.
“Cho tao thêm vài ngày, tao nhất định sẽ trả đủ cho mày.”
Nhị Hắc lắc đầu.
“Nợ nần thì trả tiền là lẽ đương nhiên, chỗ tao không có chuyện hoãn lại đâu.”
“Nhưng nếu mày thực sự không trả được thì tao cũng có thể chỉ cho mày một con đường…”
Nói đến đây, Nhị Hắc ngừng lại.
Tôi mong chờ nhìn Nhị Hắc, nhiệt tình châm cho hắn một điếu thuốc.
Khói thuốc dày đặc phả vào mặt tôi, Nhị Hắc chỉ vào cửa phòng ngủ, vẻ mặt gian xảo.
“Để cô ta ở lại với tao một đêm, chuyện này sẽ coi như bỏ qua.”
7
Tôi siết chặt nắm đấm, không nói nên lời.
Nhị Hắc thấy tôi mãi không phản ứng thì mất kiên nhẫn. Hắn túm tóc tôi, ấn đầu tôi xuống đất.
“Mày tưởng lão tử nói đùa sao?”
“Hôm nay, một là mày đồng ý, hai là mày đưa tiền, nếu không thì lão tử sẽ cho người đến g.i.ế.c c.h.ế.t mày đấy!”
Lòng tôi run lên, một nỗi sợ hãi bỗng dưng trỗi dậy.
Chắc không sao đâu, dù sao trước đây Sở Sở cũng làm cái nghề này, ở với Nhị Hắc một đêm cũng không mất miếng thịt nào.
Một đêm mấy chục vạn, ở đâu ra cái món hời như thế này chứ?
Lần này Sở Sở giúp tôi, sau này tôi sẽ đối xử tốt với cô ta nhiều hơn là được. Nghĩ vậy trong lòng, tôi gật đầu với Nhị Hắc.
Nhị Hắc đắc ý cười, vỗ mạnh vào vai tôi.
“Hê hê, tao nhìn mày thế này là biết mày không thỏa mãn được cô ta rồi.”
“Hôm nay tao sẽ giúp mày cho cô ta no đủ!”
Hắn vội vàng kéo thắt lưng, đẩy cửa bước vào phòng ngủ.
Phòng ngủ tối đen như mực, chắc Sở Sở đã ngủ rồi.
Hy vọng cô ta đừng phản kháng, không thì chắc chắn Nhị Hắc sẽ ra tay với cô ta.
Cửa phòng ngủ đóng lại, bóng lưng Nhị Hắc biến mất trong bóng tối.
Tôi bực bội đứng dậy, chầm chậm bước ra khỏi nhà.
Tôi hút thuốc bên ngoài, rồi cứ thế thiếp đi lúc nào không hay.
Tôi bị tiếng kêu của Viên Viên đánh thức.
Viên Viên kêu gào xé lòng, tôi chưa bao giờ thấy nó kêu thảm thiết đến vậy.
Tôi nhìn đồng hồ thì thấy đã mười một giờ sáng, giày da của Nhị Hắc vẫn còn ở cửa, hắn vẫn chưa đi.
Tiếng kêu chói tai của Viên Viên khiến tôi khó chịu vô cùng.
Tôi đợi một lúc nhưng vẫn không có ai bước ra khỏi phòng ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-hoa/chuong-4.html.]
Vừa đẩy cửa bước vào, tôi thấy đầu Viên Viên đang hướng về phía phòng ngủ mà kêu gào điên cuồng.
Nó vừa kêu vừa lùi lại, ánh mắt đầy sợ hãi.
Tôi biết Viên Viên là một con ch.ó thông minh, hiểu chuyện, trừ khi gặp phải tình huống đặc biệt, nếu không nó tuyệt đối sẽ không phát điên như bây giờ.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong phòng ngủ vậy?
Tôi chợt nhớ ra, mỗi sáng tám giờ Sở Sở sẽ đúng giờ thức dậy.
Nếu thấy người bên cạnh là Nhị Hắc, cô ta sẽ làm gì?
Tôi lắng tai nghe nhưng trong phòng ngủ im ắng không một tiếng động.
Dưới sự thúc đẩy của lòng hiếu kỳ, tôi từng chút một tiến gần về phía phòng ngủ.
Đến cửa phòng ngủ, tôi hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng đẩy cửa.
Cửa vừa hé ra, một mùi lạ liền xộc thẳng vào mũi tôi.
Mùi vị đó rất lạ, tôi hơi quen thuộc nhưng lại không nhớ đã ngửi thấy ở đâu.
Rèm cửa trong phòng ngủ được kéo kín, ánh sáng lờ mờ.
Khi tôi nhìn rõ cảnh tượng bên trong, hai luồng khí lạnh tức thì xông thẳng từ gót chân lên đỉnh đầu.
8
Trước khi bước vào, nhìn những hành động bất thường của Viên Viên, trong đầu tôi đã tưởng tượng ra rất nhiều cảnh tượng.
Nhị Hắc ngược đãi Sở Sở, làm cô ta bị thương, thậm chí là g.i.ế.c cô ta...
Nhưng tôi nằm mơ cũng không ngờ, trong phòng ngủ lại chỉ có một mình Sở Sở.
Sở Sở đang cúi đầu sắp xếp quần áo.
Động tác của cô ta rất chậm, cẩn thận gấp quần áo trong tay thành một khối vuông vắn.
Sở Sở Thấy tôi vào thì hờn dỗi lườm tôi một cái: "Đánh bài vui đến thế cơ à? Cả đêm không chịu vào."
Tôi cẩn thận quét mắt nhìn quanh phòng, quả thật không có bóng dáng Nhị Hắc.
Tôi nuốt nước bọt, run run hỏi Sở Sở.
"Tối qua em không cảm thấy có gì xảy ra sao?"
Sở Sở nghi hoặc nhìn tôi
"Không có, em ngủ ngon lắm."
"Sáng thức dậy, em thấy trong phòng khách không có ai nên ngủ thêm một lúc, giờ thì dậy dọn dẹp quần áo trong phòng."
Tôi đứng đơ ra đó, đầu óc sắp rối tung cả lên.
Chẳng lẽ Nhị Hắc đã đi trước tám giờ, tôi ngủ say nên không phát hiện ra?
Không thể nào, giấc ngủ của tôi vốn rất nông, chắc chắn khi có người mở cửa ra tôi sẽ thức giấc.
Hơn nữa, tại sao hắn đi mà không mang giày chứ?
Đúng lúc tôi đang vò đầu bứt tóc suy nghĩ, Sở Sở vừa vặn đặt quần áo đã sắp xếp gọn gàng vào tủ.
Ngay lập tức, đồng tử của tôi co rút mạnh lại.
Thứ cô ta cầm trong tay, sao lại giống bộ đồ Nhị Hắc mặc tối qua đến vậy?
Sở Sở bước về phía tôi, đôi tay nhẹ nhàng lướt trên người tôi.
"Em đi nấu chút món bổ dưỡng cho anh."
"Tối nay..."
--------------------------------------------------