Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRẠNG NGUYÊN TRỨNG GÀ

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhà mới còn chưa xây, cả nhà vẫn ở căn cũ, nhưng phòng lớn nhất vốn thuộc đại bá, nay đã chuyển sang cho nhà ta.

Tổ phụ tổ mẫu nhìn thấy ta, có chút không tự nhiên, nhưng vẫn cố nở nụ cười mà ra đón, nội tổ mẫu còn bưng ra một bát trứng đường, lấy lòng nói:

“Đi đường xa mệt rồi chứ? Uống chút trứng đường này đi, vừa giải khát, lại ấm bụng.”

Ta nhìn bát trứng nóng hổi, nguyên liệu đầy đủ ấy, bỗng nhớ lại quả trứng sinh thần năm bảy tuổi.

Chỉ vì không cam lòng vì một quả trứng, ta c.ắ.n răng bước lên con đường này — mà một đi là đến tận đây.

Xa đến nỗi, sự hà khắc của ông bà, sự vô sỉ của nhà đại bá — ta đã chẳng buồn để tâm nữa.

Khi còn nhỏ, ta từng thề độc rằng nếu có ngày thành công, nhất định sẽ trả thù từng kẻ đã coi thường mẹ con ta.

Nhưng đến hôm nay, thế giới của ta đã rộng đến mức không còn thấy được họ nữa.

Mà cái tên Hà Hữu Sinh từng được cưng chiều hết mực kia, giờ chỉ là một đứa nhóc rụt rè trốn trong nhà, không dám nhìn ta thành công.

Ta mỉm cười, nhận lấy bát trứng, uống cạn, cũng là nuốt xuống hết những uất ức tuổi thơ.

Bởi vì — ta sắp bay đến một nơi cao hơn nữa.

Còn ngôi làng nơi ta sinh ra này, e rằng… sẽ rất lâu, rất lâu nữa, ta mới quay lại.

21

Mẹ đã sớm dự liệu ngày ta rời đi, tuy trong lòng không nỡ nhưng vẫn hết lòng ủng hộ. Mỗi đêm ta ôn bài, bà đều ngồi bên, lặng lẽ nhìn ta, đầy quyến luyến. Ta cũng không nỡ rời bà, song thời gian của ta không thể mãi chỉ dành cho cha mẹ.

Ta sắp lên đường, còn Chiêu Đệ và các tỷ muội vẫn đang tiếp tục cố gắng. Trong thời gian ngắn ngủi còn lại, ta cẩn thận chép lại toàn bộ ghi chép học hành thành một quyển sách, giao lại cho các nàng.

Chiêu Đệ vẫn tiến thủ như xưa. Nàng nói sẽ tiếp tục con đường mà chúng ta từng đi: dạy chữ cho những cô gái không thể đến lớp học, còn bản thân nàng, nhất định sẽ nhanh chóng đuổi kịp ta.

Trong muôn vàn bận rộn ấy, ta lại một lần nữa xướng danh bảng đầu trong phủ thí và viện thí, trở thành tiểu tam nguyên danh xứng với thực.

Khi Triệu đại nhân đến tiễn chúng ta xuất phát, nàng vỗ vai chúng ta, tràn đầy hào khí nói:

“Ba năm xuân thu, trôi qua rất nhanh. Chỉ mong khi các ngươi trở về, trên bảng danh vị của kỳ hương thí, ta có thể thấy tên của một trong các ngươi. Thậm chí… trên bảng vàng điện thí nơi kinh thành, chúng ta cũng không cần ngừng hy vọng!”

Hương thí, hội thí và điện thí – ba năm mở một khoa. Đỗ hương thí là cử nhân, đỗ cả hội thí lẫn điện thí mới là tiến sĩ.

Mà từ năm nay trở đi, nữ tử phải cùng thi với nam tử — muốn thi, thì phải thi từ Tú tài như tất cả mọi người.

Nghĩa là ba năm sau mới là khoa thi đầu tiên có nữ tử dự thi, nếu ngay kỳ đầu đã có người đỗ Trạng Nguyên, ta và Thẩm Phong Khởi nhìn nhau cười, chỉ thấy trong lòng sảng khoái vô cùng.

Ngay khi chúng ta sắp rời đi, ông trời lại mang đến thêm một chuyện vui — nữ học trò đeo mạng che mặt năm đó từng trả lời đúng giá gạo, lúc này cũng gỡ bỏ mạng sa, vội vã chạy tới.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Nàng chạy giữa ánh mắt của bao người, đến trước mặt chúng ta, thở hổn hển nói:

“Nhị vị muội muội, xin chờ ta một chút. Ta cũng muốn cùng các muội chu du học đạo.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trang-nguyen-trung-ga/10.html.]

Lần viện thí này, có năm nữ tử đỗ Tú tài, nàng chính là một trong số đó. Hai người còn lại cũng là tiểu thư khuê các, chẳng cùng chí hướng với ta và Phong Khởi.

Chúng ta còn đang ngạc nhiên, nàng đã mỉm cười vui vẻ nói:

“Phụ thân ta nói, chỉ cần trước tuổi mười tám ta đỗ Tú tài, đường sau này sẽ cho ta tự chọn. Mà năm nay ta vừa tròn mười tám.

Không biết hai vị muội muội có thể không chê mà cho ta cùng đi?”

Phía sau nàng, ca ca nàng tay xách một bao lớn, vừa đuổi theo vừa gọi:

“Thanh Như, chậm một chút! Ra ngoài bao lâu, đừng quên mang đủ đồ!”

22

Về sau, chúng ta mới biết, nàng lớn lên trong một gia đình tràn đầy yêu thương, được cả nhà yêu quý.

Nàng từ nhỏ đã có tư chất học hành hơn hẳn ca ca, nhưng trong nhà chưa từng ghen ghét hay ngăn cấm, ngược lại luôn tìm cho nàng một con đường ổn thỏa.

Đáng tiếc, con đường nàng muốn, ngay từ đầu đã không thể nào ổn thỏa được — bởi đời nàng chỉ yêu hai việc: đọc sách và làm ruộng.

Thật kỳ lạ, một tiểu thư con nhà giàu, lại đối với ruộng đồng đất đai sinh lòng yêu mến sâu sắc.

Trong nhà, hễ có chỗ nào kín đáo, nàng đều dùng làm nơi thử nghiệm các phương pháp canh tác tăng năng suất được ghi chép trong nông thư.

Cha nàng vốn không đồng tình, nhưng nhờ mẹ và huynh trưởng của nàng hết lòng bênh vực, nàng mới có thể làm được.

Nàng nói, người nàng khâm phục nhất trong đời là mẹ — người đã dạy dỗ cả nàng và ca ca thành người.

Ca ca chưa từng đố kị với nàng, ngược lại luôn tự hào về tài năng của nàng.

Nàng thường tiếc thay cho mẹ, tiếc rằng năm xưa mẹ không có cơ hội đọc sách, tiếc rằng bà không sinh đúng thời nữ tử được đọc sách.

Khi nói những lời đó, chúng ta đã du hành đến tận vùng biên viễn phía Tây Bắc.

Nhìn thấy từng nhà đói kém đến mức bán vợ gả con, Thanh Như khóc đến không cầm lòng được.

Nàng nói, nàng xin thề trước đất trời và chính lương tâm mình, cả đời này sẽ hiến dâng cho ruộng đồng, nhất định dốc sức để khiến nhiều người hơn được ăn no mặc ấm.

Còn Thẩm Phong Khởi, cũng tìm thấy con đường của nàng.

Dọc đường nhìn thấy biết bao u tối chốn quan trường, nàng đã siết chặt nắm tay biết bao lần.

“Một quan không hiền, hại cả một phương.”

Dẹp sạch tai họa ấy, chính là chuyện nàng muốn làm nhất đời này.

Còn ta, ta cứ mãi nhớ tới lời của vị phu tử năm xưa nơi thôn học, cùng ánh mắt đầy chân thành của ca ca Thanh Như lúc đưa tiễn nàng, mà thêm cảm khái về sức mạnh của giáo dục.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRẠNG NGUYÊN TRỨNG GÀ
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...