Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRẠNG NGUYÊN TRỨNG GÀ

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nói đến đây nàng nghiến răng, song rồi lại lộ vẻ tiếc nuối:

“Đáng giận hơn cả, là trong số đó có vài người thật sự có thiên tư. Họ vậy là đang lãng phí chính bản thân mình.”

Ta mừng thầm khi nàng nói câu này. Như vậy, nếu đám nữ sinh kia có nghe thấy, thái độ cũng sẽ dịu đi đôi phần vì trong lời nàng có chút tán thưởng.

Quả không sai — nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới.

Lời nàng vừa dứt, vài người hầu đã bước vào quán, trả tiền cho tiểu nhị, dọn sạch khách khứa, sau đó, một nhóm nữ học trò che khăn mặt — dáng vẻ khuê tú đoan trang, cốt cách bất phàm — lần lượt bước vào.

17

“Thẩm tiểu thư, ngôn bàn thị phi không hợp đạo làm người. Cũng có lẽ, tiểu thư nên đến lớp ‘Phụ ngôn’ của học đường chúng tôi một phen thì hơn.”

“Ồ? Học để làm gì? Để cả đời lo việc nội trạch cho một nam nhân ư?”

Vừa mở miệng, lời qua tiếng lại đã sặc mùi t.h.u.ố.c súng.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Hai bên ánh mắt như giao kiếm, chẳng ai chịu nhường ai.

Ta đành bất đắc dĩ nâng chén trà, ai ngờ chiến hỏa lại cháy lan sang ta.

Một tiểu thư khuê các ngồi đối diện liền mỉm cười dịu dàng, nói:

“Hà án thủ, cha mẹ yêu con thì suy cho cùng cũng là muốn tính toán lâu dài cho tương lai. Trưởng bối trong nhà e rằng con đường nữ khoa cử ngày sau nhiều hiểm trở, nên chuẩn bị sẵn lối về là một cuộc hôn nhân đoan chính. Như vậy, chẳng phải là điều đáng trách, đúng chăng?”

Câu hỏi ấy khiến ta hơi sững lại.

Bởi lẽ, bao năm qua, những nữ đồng học ít ỏi trong thôn học mà ta gặp, phần lớn đều như ta và Chiêu Đệ — hoặc vì muốn tự mình vùng vẫy mà bất chấp khó khăn tranh đấu, hoặc đơn thuần vì muốn học để kiếm được bạc nuôi nhà.

Chưa từng có một ai… là được người nhà cho đi học chỉ vì yêu thương.

Ta nhìn phục sức trên người các nàng — áo gấm khăn là, son phấn tinh tế — thầm hiểu, những nữ tử này được học hành, phần lớn là nhờ tình thương của gia quyến.

Trưởng bối của họ đã lo nghĩ chu toàn, sợ họ lỡ mất cơ hội, lại cũng sợ họ gặp tổn thương trong cơ hội ấy.

Song, trong thâm tâm ta vẫn nghiêng về phía Thẩm Phong Khởi.

Lịch sử đã chứng minh — chẳng có cuộc cải cách nào mà không đổ máu.

Chúng ta đã được hưởng lợi từ cơn gió cải cách này, thì cũng có trách nhiệm làm mũi d.a.o mở đường, để làn gió ấy tiếp tục thổi qua muôn đời.

Nếu không, chúng ta cũng chỉ là đóa phù dung sớm nở tối tàn, cuối cùng rơi vào bùn đất, không ai còn nhớ đến.

Còn kẻ chỉ biết e dè, do dự, thì không thể làm tiên phong được.

Nghĩ một lúc, ta chậm rãi nói:

“Lòng yêu con của cha mẹ, tất nhiên là điều tốt. Nhưng làm người, vẫn phải tự mình chọn con đường sẽ đi.

Hay ta hỏi một câu — các vị có biết giá một cân gạo ngoài hàng gạo hôm nay là bao nhiêu không?”

Người dẫn đầu nhíu mày:

“Việc đó thì liên quan gì?”

Ta đáp:

“Chúng ta học để thi khoa cử, đã đỗ thì phải làm quan, mà làm quan thì phải hiểu lòng dân.

Dân sinh không phải ngồi trong phòng son phấn mà hiểu được, cũng chẳng thể đến lúc lên công đường mới vội vàng tìm hiểu.

Trong cuộc sống dân sinh, không chỉ có nữ tử. Nếu không dấn thân, danh tiếng khuê các của các vị e rằng cũng chẳng giữ nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trang-nguyen-trung-ga/8.html.]

Tiểu thư, sự lựa chọn không phải đến khi thi đỗ mới bắt đầu, mà là bắt đầu ngay từ lúc cầm sách đọc chữ.

Chỉ riêng đề sách luận, nhờ hiểu dân sinh, ta và Thẩm Phong Khởi đã bỏ xa các vị rồi.”

18

Họ đến để “tính sổ”, cuối cùng lại ra về trong lúng túng.

Chỉ có một nữ tử trông dịu dàng ôn nhu, lúc bước qua ta thì khẽ khàng nói:

“Hà án thủ, là bốn văn một cân gạo.”

Chỉ là một lời nhẹ như gió, vậy mà không hiểu sao trong lòng ta lại dấy lên một linh cảm — rằng ta nhất định sẽ gặp lại nàng ấy.

Thì ra, ngoài lợi ích, giáo d.ụ.c cũng là một thứ đầy uy lực.

Cho dù tai trái của các nàng nghe là Tứ thư Ngũ kinh, tai phải nghe là Tam tòng Tứ đức, ai dám chắc tâm trái không thắng tâm phải?

Dẫu cảnh ngộ trói buộc, chỉ cần hạt giống được gieo xuống, thì mới có hy vọng nó mọc lên.

Còn nếu không gieo, các nàng mãi mãi sẽ chỉ là nữ tử trong phòng kín sân sâu.

Thẩm Phong Khởi quay sang nhìn ta, mắt sáng rực như ánh sao:

“Bảo sao đại nhân ngày nào cũng lấy ngươi ra để dạy bảo ta. Quả thật lợi hại! Đi đi đi, ta đưa ngươi gặp người ấy.”

Ta nghi hoặc hỏi:

“Đại nhân nào?”

“Còn ai vào đây nữa? Tri huyện đại nhân Triệu Ngọc của chúng ta chứ ai. Không nhờ nàng ấy, ta sao biết ngươi là ai?

Nàng vẫn luôn âm thầm theo dõi từng nữ sinh xuất sắc trong huyện — mà ngươi chính là cái tên đứng đầu danh sách.”

Cứ thế, trong lúc còn chưa rõ đầu đuôi, ta đã gặp được quý nhân lớn nhất trong đời mình — Triệu Ngọc đại nhân.

Gương mặt nàng tròn trịa, hiền hòa như đại tỷ phát kẹo cho trẻ con.

Nàng mỉm cười vẫy tay với ta:

“Nào, lại đây, lại đây! Ta có thứ hay muốn cho các ngươi xem.”

Thứ nàng đưa, là một xấp giấy dày, mỗi tờ đều đề hàng chữ to: "Đế Báo" — bản tấu báo chính thức của triều đình, ghi rõ những chỉ dụ lớn nhỏ và biến động trong triều.

Ta đói khát mà lật xem từng tờ.

Khác với dân sinh ngay trước mắt, tin tức triều đình khó truyền đến chốn thôn quê, mà nó lại là thứ liên quan trực tiếp đến khoa cử.

Nắm bắt chiều gió — đó là điều mà gia tộc thế gia luôn chiếm ưu thế so với bách tính bình dân.

Thẩm Phong Khởi cũng lấy một xấp, cười giải thích:

“Đại nhân nói rồi, thứ này mà đọc sớm cũng vô ích, phải đợi căn cơ sách Thánh vững vàng, đạt đến trình độ tú tài thì đọc mới hiểu.”

Ta gật đầu đồng tình, tay vẫn lật đều cho đến khi nhìn thấy tờ "Đế Báo" tháng trước thì bỗng khựng lại.

Trên đó viết rõ: Thượng thư Bộ Hộ — Cố Tiễn Đồng — ngày hôm qua cưới một vị nam thiếp làm Chính thất.

Nam thiếp này còn là con trai của một vị quan lục phẩm.

Thấy ta sững người, Triệu đại nhân ghé đầu nhìn, bật cười:

“Rất kinh ngạc sao? Cố Đại nhân là tâm phúc của Nữ Hoàng Bệ Hạ, người đã bước lên ngôi với sáu cung vây quanh, há có thể nhẫn tâm để lòng nàng cô quạnh?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRẠNG NGUYÊN TRỨNG GÀ
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...