6
Ta lập tức sai gia đinh tiễn hắn ra ngoài, mang theo cả mấy tờ giấy rách kia.
Văn Chu Độ hồn bay phách lạc, lặng lẽ rời đi.
Ta tiếp tục xem mắt, những người đến xem không ít trong số đó chính là những cái tên mà Văn Chu Độ từng nhắc tới.
Bình yên qua hai tháng, Trần Sơ Ngôn được điều tới U Châu.
May thay, lần này mẫu thân hắn không qua đời.
Trước lúc rời kinh, hắn gửi thiếp cầu kiến ta.
Hắn muốn trả lại ngọc bài, ta không nhận: "Đã tặng cho ngươi thì là vật của ngươi."
Trần Sơ Ngôn khẽ lắc đầu:
"Ta đáp ứng với cô nương sẽ vì Lạc đại nhân nói vài lời, kết quả lần này lại là Lạc đại nhân vì ta lên tiếng, khiến ngài ấy bị liên luỵ. Ta thực áy náy với cô nương."
Ta chỉ biết phụ thân bị khấu trừ hai tháng bổng lộc, không ngờ là vì đứng ra nói giúp Trần Sơ Ngôn.
"Không cần canh cánh trong lòng, phụ thân ta không phải vì ngươi, mà bởi trong lòng người có cân đo. Người sinh ra là để làm ngôn quan."
Trần Sơ Ngôn cũng cười nhẹ, nhưng nụ cười ấy chẳng kéo dài bao lâu, liền mang theo lo lắng:
"Tính khí của Lạc đại nhân vừa là ưu vừa là khuyết... Lạc tiểu thư, nếu có thể, hãy khuyên ngài ấy bớt lời một chút."
Hắn hạ giọng: "Kinh thành sắp đổi trời rồi."
Hắn không nói nhiều, nhưng ta đã hiểu.
Cuối tháng bảy, tướng quân thông địch là Thành Bá Viễn bị áp giải về kinh.
Giam vào đại lao, đợi xử trảm vào mùa thu.
Kiếp trước, phụ thân ta cho rằng vụ án có điểm nghi ngờ, nhiều lần dâng tấu xin điều tra kỹ vụ án thông địch của Thành Bá Viễn, nhưng đều bị bác bỏ.
Không chỉ phụ thân ta biết chuyện có uẩn khúc, mà những người khác cũng biết.
Ngay cả Thành tướng quân cũng biết.
Ông đã già, danh vọng quá cao, công lao hiển hách khiến quân vương e sợ.
Dù ông đã chủ động trao lại binh phù, hoàng thượng vẫn không yên tâm.
Khi chuyện vu hãm xảy ra, Thành Bá Viễn đã biết trước kết cục của mình.
Ông căn dặn thuộc hạ phải giữ vững giang sơn, không được vì ông mà gây binh biến, không để bách tính chịu tai ương chiến loạn.
Ông dùng cái c.h.ế.t để đổi lấy yên ổn cho thiên hạ.
Phụ thân ta là người cứng đầu, nhận định vụ án có điểm nghi ngờ, liền không ngừng dâng tấu.
Người gả ta đi, đưa thư hòa ly cho mẫu thân, sau đó lên triều, liều c.h.ế.t can gián.
Hồng Trần Vô Định
Không c.h.ế.t được, lại chọc giận long nhan, bị lưu đày đến U Châu.
Mẫu thân bán gia sản, chia cho ta một nửa, từ biệt rồi lên đường đi theo phụ thân.
Hai người họ ở U Châu, chỉ để lại mình ta nơi kinh thành.
Chính phụ thân là người cầu khẩn Văn Chu Độ, thân là một trưởng bối, lại phải cúi đầu nhờ vả vãn bối, gả con gái mình cho hắn.
Trong tình cảnh ấy, ông chỉ kịp đem ta phó thác cho Văn Chu Độ.
Phụ thân ta vì yêu thương mà sắp xếp đường lui cho ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trung-do-cisg/chuong-3.html.]
Còn Văn Chu Độ, hắn cưới ta chỉ vì bất đắc dĩ mà làm điều thiện.
Phụ thân lo liệu đường lui cho ta, Văn Chu Độ chăm sóc nửa đời sau của ta.
Cho nên tất cả những phẫn uất và bất mãn vì tình cảm trong ta đều bị xiềng xích trói chặt.
Ta chẳng thể oán trách ai. Chỉ đành ôm nỗi khổ nơi đáy lòng, không thể giãi bày.
Lần này, ta chuẩn bị hai đường lui.
Một là kết giao với Trần Sơ Ngôn, dù có bị lưu đày tới U Châu, cũng có người trông nom.
Một là âm thầm nhắc nhở Thành Bá Viễn.
Biên ải xa xôi, ta lặng lẽ sai thư sinh viết một quyển thoại bản kể chuyện tướng quân công cao lần chủ, nhờ thương nhân truyền đến nơi biên giới, giao cho người kể chuyện.
Truyện lưu truyền từ kinh thành đến biên ải, chính là lời cảnh tỉnh.
Thành tướng quân dày dạn chinh chiến, tâm tư của hoàng thượng đối với ông, hẳn cũng đã cảm nhận được phần nào.
Cụ thể nội tình ra sao, kẻ nào giở trò, ta không rõ, không thể cung cấp thêm manh mối.
Ban đầu, khi tin đồn ông thông đồng với quân địch mới lan ra, thời cuộc còn yên ả, ta cứ ngỡ ông có thể thoát được kiếp nạn ấy.
Nhưng chẳng quá nửa tháng, ông đã bị âm thầm áp giải hồi kinh.
Ta hiểu rằng mình không thể thay đổi kết cục của Thành tướng quân.
Ta từng nghe phụ thân và Văn Chu Độ lén nhắc đến, hoàng đế muốn nhổ tận gốc mối hoạ, để Thái t.ử thuận đường lên ngôi, củng cố giang sơn.
Dù là xử c.h.é.m hôm nay, hay sau này khi Thái t.ử kế vị rồi mới truy phong minh oan, mục đích đều như nhau.
Quân muốn thần c.h.ế.t, thần không thể không c.h.ế.t.
Hai tháng nữa, sẽ là ngày xử t.ử Thành tướng quân.
Phụ thân ta cũng chẳng còn xa ngày bị lưu đày.
7
Phụ thân mỗi ngày về nhà lại càng trầm lặng, ánh mắt nhìn ta và mẫu thân ngày một nặng nề.
Ta biết người đang nghĩ gì.
Cũng rõ ràng bản thân chẳng thể ngăn cản được người.
Phụ thân là trung thần, một lòng vì xã tắc, cố chấp đến mức khiến người ta đau đầu.
Mà điều mẫu thân yêu nhất ở phụ thân, lại chính là sự cương trực ấy.
Một người cam chịu, một người tình nguyện, thật đúng là trời sinh một cặp.
Khuyên can họ, chỉ e là vô ích.
Chi bằng thúc giục phụ mẫu rèn luyện thân thể, còn bản thân thì sớm sắp xếp ổn thỏa nơi ăn chốn ở tại U Châu. Có Trần Sơ Ngôn trợ giúp, cuộc sống cũng không đến nỗi quá khó khăn.
Chờ đến khi Thái t.ử đăng cơ, án của Thành tướng quân sẽ được xét lại, trả lại thanh danh, phụ thân ta cũng sẽ được triệu hồi về kinh.
Phụ mẫu đều mất ở kinh thành, khi ấy đã trải qua tám năm giá lạnh ở U Châu, thân thể suy yếu. Về kinh chưa tới ba năm liền lần lượt qua đời.
Nếu những năm tháng nơi U Châu tốt đẹp hơn đôi chút, bồi bổ được thân thể, có lẽ sẽ còn sống lâu thêm được vài năm.
Việc ta và Trần Sơ Ngôn thư tín qua lại thường xuyên, trong mắt phụ mẫu, trở thành minh chứng cho chuyện tình cảm giữa đôi bên.
Ta khó bề phân trần.
Họ đã bàn bạc xong xuôi, cảm thấy Trần Sơ Ngôn là người tốt, nhưng U Châu quá xa, không muốn ta gả đi xa, liền yêu cầu ta cắt đứt với hắn.
Phụ thân càng thêm sốt ruột lo liệu chuyện hôn sự của ta.
--------------------------------------------------