Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tướng Thuật Sư Đoán Mệnh

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta nhấp một ngụm trà, giọng khàn khàn:

“Nghĩa nữ dẫu chẳng sánh bằng cốt nhục, song con gái ruột đã mất, thì nghĩa nữ cũng nên gần gũi hơn một phần. Nghĩa phụ chi bằng suy xét, nhường ngôi cho ta? Ta mồ côi cha mẹ, nguyện tôn người làm hoàng phụ, sau này người trăm tuổi quy tiên, ta sẽ truy phong làm đế, cũng xem như hoàn nguyện ước xưa.”

Dương Thiệu trầm ngâm chốc lát, giọng lạnh nhạt:

“Giả như ta không bằng lòng thì sao?”

Ta khẽ thở dài:

“Vậy thì đứa con trai của A Hằng… cũng chẳng còn ích gì. Nghĩa phụ có thể một phen toại nguyện làm hoàng đế, nhưng thử hỏi, người sẽ chọn ai kế vị? Giang sơn không giống gia nghiệp, cha g.i.ế.c con, con hại cha, huynh đệ tương tàn, phu thê phản bội… Ai dám chắc đứa con nuôi lại hơn được đứa cháu ngoại m.á.u mủ?”

Ta vừa bước ra cửa trướng, bất ngờ bị đao kiếm chặn đường, buộc phải thoái lui hai bước.

Ta hoảng, nhưng cố trấn tĩnh, cất giọng gọi lớn:

“Nghĩa phụ, nghĩ kỹ rồi chăng? Quây quần bên cháu con, hưởng niềm vui tuổi già, há chẳng tốt hơn sao? Đứa bé kia… là cháu ruột mà A Hằng lấy mạng giữ lại cho người!”

Dương Thiệu bỗng siết chặt chén trà trong tay, rồi nghiến răng, lấy tay ấn lên mảnh sứ vỡ, lạnh giọng quét tay:

“Để nàng ta đi.”

Dưới lời của Thịnh Quốc công, ánh mắt quần thần đều dồn về phía Hiền vương.

Triệu Minh Thừa khẽ thở dài:

“Tiểu công chúa năm xưa, chỉ e sinh tử chưa tỏ.”

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

Hồi tưởng lại mười mấy năm về trước, ánh mắt hắn có chút mơ màng:

“Ngày ấy ta trông thấy từ xa: trên mặt sông, chiếc thuyền gỗ Phượng vĩ bồng bềnh, dập dềnh giữa sóng. Khi sắp chìm hẳn, bỗng bị sóng xô nghiêng, hài nhi trong tã rơi xuống nước. Chúng ta định bỏ đi, lại lờ mờ thấy đứa trẻ ấy giơ tay cầu cứu, như bị sặc nước mà bật tỉnh, song cũng chẳng thấy rõ… Khi ấy, Thôi Quý phi nói nàng nghe thấy tiếng khóc, liền sai người men theo bờ truy tìm mấy chục dặm…”

Dương Thiệu tiếp lời:

“Sau đó, tiên đế hạ lệnh vớt tìm ba tháng, vẫn không thấy xác công chúa.”

Triệu Triệt nghe vậy, nhất thời sững người:

“Nàng… vẫn còn sống? Mẫu hậu ta nói chắc chắn đã c.h.ế.t đuối rồi. Dù nàng sống, sao lại là Minh Vấn Thu?”

Ta nghe tới đó, trong lòng cũng khẽ rung động.

Triệu Minh Thừa hoàn hồn, chậm rãi nói:

“Chỉ e Thôi Quý phi đã nhận ra Vấn Thu, nên mới đem ngọc khóa dành cho công chúa, giao lại trước lúc lâm chung.”

Triệu Triệt càng siết chặt kiếm, nhìn chằm chằm Hiền vương và Thịnh Quốc công, run giọng:

“Các… các người…”

Ta khẽ lùi lại, nghiêng đầu ghé sát bên tai hắn, thì thầm:

“Điện hạ, ngài và tứ muội liên thủ hại tiên đế, nay nàng ta phản miệng cắn ngài, đường sống đã đứt. Nếu ngài g.i.ế.c ta, tất sẽ chết, nàng ta mới là kẻ hưởng lợi. Mà ngoài kia, Thịnh Quốc công ba vạn tinh binh đã đóng sát thành… Ngài tự cân nhắc đi.”

Ánh mắt ta lạnh lẽo, liếc nhìn hắn:

“Ít ra, ta… còn có thể giữ lại mạng cho ngài.”

Tứ muội lúc này bước ra trước mặt Thịnh Quốc công và Hiền vương, ngẩng cao đầu, nhìn chúng ta với vẻ đắc ý:

“Triệu Triệt! Ngươi hạ độc tiên đế, còn muốn diệt khẩu g.i.ế.c ta, phải c.h.ế.t không dung thứ! Dù ngươi bắt tỷ tỷ ta, nhưng ta được tiên đế sủng ái, quyết không tha cho ngươi!”

Triệu Triệt giận run, nghiến chặt răng, đẩy ta ra trước, quẳng mạnh thanh kiếm xuống đất.

Hắn tay không, bước tới quần thần:

“Ta chưa từng mưu hại phụ hoàng, cũng nguyện chịu tra xét, nhưng không thể để ngươi xét xử!” Hắn giơ tay chỉ thẳng tứ muội: “Ngươi chẳng có danh phận, ai biết đứa con trong bụng ngươi là của ai?”

Hắn ngẩng lên, nhìn mọi người cười lạnh:

“Chớ quên Minh phu nhân này từng xuất giá, e đứa trẻ ấy còn là của Lý Huyền Ca cũng nên!”

Minh Tá Đông kinh hãi, giận đến run rẩy, túm lấy cổ áo hắn, miệng mím chặt tới bật máu:

“Ngươi… ngươi… sao không đi c.h.ế.t đi!”

Triệu Triệt gạt tay, chỉnh lại áo, khinh khỉnh cười nhạt.

Tới nước này, hắn và Minh Tá Đông đã đoạn tuyệt.

Một kẻ mang tiếng hại vua, một kẻ mang thai nghi vấn, đều không còn đủ tư cách lên ngôi.

Vậy thì chỉ còn lại ta.

Hiền vương và Thịnh Quốc công nhẹ nhàng đẩy ta bước lên ngai vàng, không tốn một giọt máu.

Ngay tại chỗ, ta hạ lệnh khẩu dụ: giam cựu Thái tử Triệu Triệt vào Đông cung, một ngày chưa điều tra rõ chân tướng, một ngày chưa xử.

Còn Minh Tá Đông, để lại cung dưỡng thai, chờ sinh nở xong mới nghị luận xử trí.

Tiên đế được đưa về Đế lăng an táng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuong-thuat-su-doan-menh/chuong-11.html.]

Người đi rồi, ta ngồi một mình trên long ỷ, tay cầm ngọc khóa, lòng bỗng trào lên mối sầu bi.

Lý Mục phá tan suy nghĩ của ta:

“Chủ tử, tướng quân lại gửi thư.” Hắn ngừng một chút: “Người cứ bắt ta truyền tin giả, làm chậm bước quân, nay hắn nghe tin người đăng cơ…”

Lý Huyền Ca gửi tới một phong thư tuyệt giao.

Nét chữ đầy giận dữ:

“Nay nghe tin nàng đăng cơ, mưu tính quỷ quyệt, lừa ta như chó. Đắc ý tới vậy, hẳn sớm đã quên ta. Sau này chỉ còn thấy nhau bằng gươm giáo, ta không tin nàng nữa.”

Nói trắng ra: chúc mừng nàng quyền mưu thành công, còn ta bị nàng xoay như chong chóng, từ nay gặp nhau tất là đao kiếm.

Ta đọc mấy lượt, mới chậm rãi nhấc bút hồi đáp:

“Phu quân.”

Lý Mục nhìn hai chữ ấy, bỗng khẽ ho một tiếng. Ta lườm, hắn vội cúi đầu lui ra.

Ta viết tiếp:

“Phu quân, sao lại để lời kẻ khác đẩy ta thành tội nhân? Từ biệt đến nay, ngày đêm thương nhớ, ăn ngủ chẳng yên, người cũng tiều tụy. Họ Thôi lừa gạt nhục mạ ta, ta bất đắc dĩ mà thôi. Nay nơi kinh sư, ta đã thay chàng trừ sạch chướng ngại, mong sớm đoàn viên.”

Ta cắt một lọn tóc, lấy chỉ đỏ buộc lại, gửi kèm vào phong thư.

Lý Mục nhận thư, chần chừ:

“Liệu có hiệu nghiệm?”

“Cứ thử xem.”

Ba ngày sau, Lý Huyền Ca hồi thư.

Ta mở ra, bên trong chẳng có thư từ, chỉ rơi xuống một lọn tóc kết lại, lặng lẽ nằm gọn trong tay ta.

Kết phát lưỡng bất nghi.

Lý Mục nhìn thấy, khẽ cười:

“Có hiệu nghiệm.”

19

Năm xưa, cha ta từng tiên đoán: trong thiên hạ sẽ có bốn người mang thiên tử mệnh cách.

Nay Thôi Tống đã chết, Thái tử bị giam, Hiền vương thuận theo ta, chỉ còn lại Lý Huyền Ca.

Ta đứng trên tường thành, phóng mắt nhìn khắp kinh sư rực rỡ.

Tựa hồ lại trở về đêm ấy, khi phụ thân tập hợp ba tỷ muội chúng ta.

“Thuật số muốn cải mệnh, tất phải đủ thân cận. Ba đứa, hãy gả cho ba người trong số họ, thuận theo lòng họ, rồi dùng thuật số, đổi mệnh chuyển vận, xoay thiên hạ.”

Nhị tỷ nhíu mày:

“Phụ thân, vẫn thiếu một người nữa.”

“Vậy thì… chỉ còn cách đánh cược một phen.”

Quả nhiên, đúng như cha ta dự liệu —

Bốn người, chúng ta gả ba, đi đến hôm nay, chỉ còn sót lại một.

Đêm ấy, sau khi nhị tỷ và tứ muội rời đi, chỉ còn lại ta. Cha đã nói với ta rất nhiều lời.

Giọng ông vẫn còn văng vẳng bên tai:

“Vấn Thu, Vọng Xuân thì nhu hòa nhường nhịn, Văn Hạ thì cố chấp dễ gãy… Chỉ có con…”

Nửa đêm, ông đứng dưới hành lang, ngước nhìn trăng tròn, tà áo nhẹ lay theo gió:

“Ván cược này, đặt trên người con. Mệnh cách của con, Thất Sát Tiêu Thần – chủ đoạt. Con chỉ cần ở bên ai đủ lâu, sẽ vô thức cướp lấy vận mệnh của kẻ ấy.”

Thất Sát Tiêu Thần, thiên về đoạt mệnh.

Gió nổi, cờ xí phấp phới.

Quân của Lý Huyền Ca sắp vào tới kinh.

Lý Mục theo lệnh ta, đã điều đi không ít người.

Trong cung gấp rút chuẩn bị nghi lễ đăng cơ.

Long bào của Hoàng đế, cung trang của Hoàng hậu, thợ thêu làm việc thâu đêm.

Để trấn an Lý Huyền Ca, ta còn cho hắn xem kiểu thêu, dù e rằng hắn cũng chẳng để tâm.

Chỉ có Tứ muội – Minh Tá Đông, vẫn chưa biết an phận.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tướng Thuật Sư Đoán Mệnh
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...