Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Thế Bá Sủng

Chương 107

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Voi Coi

Beta: Mặc Doanh RF

“Môi của anh—-.”

“Không sao, bây giờ chúng ta phải nhanh chóng leo lên đỉnh núi, nhất định phải đến đó trước khi trời tối.”

“Được.”

Bây giờ trên người cả hai đều bốc mùi, nhưng so với nguy hiểm ban đêm thì chuyện này cũng không đáng gì, dẫu sao trên đảo hoang này nguy hiểm gì cũng có, đến khi đó muốn chạy chỉ sợ khó lại càng thêm khó.

Dọc đường, khắp nơi đều là cành cây to, hai người vốn đã bị thương, Nhậm Thiên Dã còn cõng Tần Hiểu Hiểu hơn nửa ngày, bây giờ thể lực giảm sút. Trên người Tần Hiểu Hiểu khoác áo khoác của anh, người nóng như lửa rất khó chịu, nhưng so với anh, cô vẫn khá hơn một chút. Cô kéo áo rồi dùng sức xé một mảnh vải đưa cho anh, nói: “Dùng cái này lau miệng đỡ đi.” Bởi vì cô được anh cõng, cho nên quần áo cũng không bẩn mà tương đối sạch sẽ.

Nhậm Thiên Dã nhìn miếng vải trong tay cô, trong lúc anh chần chừ cô đã nhẹ nhàng lau khóe miệng của anh trước một bước, rất nhanh miếng vải đã nhuốm đỏ, Tần Hiểu Hiểu vứt đi rồi lại xé một miếng vải khác lau cho anh.

“Để anh tự làm đi.”

“Đừng động đậy.”

Anh nhìn cô cẩn thận lau môi của mình, trong nháy mắt anh xuất thần, tựa như Hiểu bảo bối của anh trở lại, lòng cũng dâng lên cảm giác sợ hãi.

“A—.” Nhậm Thiên Dã hít một ngụm khí lạnh.

“Ráng chịu một chút, sẽ xong nhanh thôi.”

“Ừ.”

“Anh vừa mới nghĩ gì mà ngây ngẩn thế?”

“Anh—.”

“Đang nghĩ tới tôi sao?”

“Ừ, đúng hơn là em của trước kia.”

“Vậy sao? Tôi trước kia là như thế nào vậy?”

“Thật ra so với bây giờ không khác lắm, nhưng—–.”

“Lau xong rồi, đi thôi.”

“Ồ, được.”

Mặc dù môi đã được cô lau sạch hơn một chút, nhưng vết rách vẫn không khép lại, vẫn rất nguy hiểm, nhưng tại nơi hoang vu này, không thể tìm được thuốc kháng viêm để giải quyết vấn đề, cho nên chỉ có thể thử tìm xem có gì có thể thay thế, ví như một ít lá thuốc không tên trong tay anh, được anh nhai nhuyễn rồi đắp lên môi.

Vào lúc tia nắng cuối cùng chiếu xuống, hai người cũng lên tới đỉnh núi, ngoài rừng cây và hồ sâu thì xung quanh là một mảnh yên tĩnh, trong lòng hai người cũng cảm thấy mờ mịt. Đi một ngày hai người vừa đói vừa khát, bây giờ họ chỉ mong có nước sạch để uống, nếu không chưa chết đói thì họ đã chết khát ở đây. Diệp gia quán.

“Chúng ta phải tìm được nước uống.”

“Nhưng xung quanh ngoài cây khô thì chỉ có hồ nước bẩn kia, nhìn thế nào thì cũng không thể uống được.”

“Em ở đây đợi anh chút, anh đi một lát sẽ trở lại.”

Nhậm Thiên Dã xoay người đi về phía rừng cây, Tần Hiểu Hiểu ngồi một mình ở khoảng đất trống trên đỉnh núi, cô thấy hơi mệt, nhưng vẫn chưa phải cực hạn. Anh nhanh chóng quay lại,  còn cầm về mười mấy nhánh cây to.

Anh cố định một cây trên đất, một cây khác anh dùng dao Thụy Sĩ chẻ thành hai nửa, Tần Hiểu Hiểu lập tức hiểu ý anh, cô đánh lửa với anh, nhóm lửa bằng gỗ không dễ như trên tivi. Cô lấy mấy sợi tóc cho vào đống cũi, khói mù mịt theo gió bay lên cao.

Không biết Nhậm Thiên Dã lấy được một miếng lá to từ đâu, anh cuốn miếng lá thành hình tròn rồi lấy hai nhánh cây nẹp vào hai bên, nói: “Cô Tần, ngày mai chúng ta sẽ có nước để uống.”

Bây giờ lửa cháy hừng hực, xung quanh yên tĩnh, chỉ có hô hấp của hai người làm cho họ cảm thấy còn tồn tại: “Đi một ngày chắc em đói bụng rồi.”

Tần Hiểu Hiểu gật đầu nhìn anh trở con rắn to, thời gian dần trôi qua, mùi thịt nướng bay tới mũi, Tần Hiểu Hiểu nhìn gương mặt đen thui của anh, cô bất giác mỉm cười.

“Nướng xong rồi, em dám ăn không?”

“Tại sao không dám chứ?” Tần Hiểu Hiểu nhận lấy một khúc thịt rắn rồi cắn một miếng lớn, nói: “Nướng không tệ.”

“Vậy thì được rồi, ăn đi, nhưng đừng ăn quá nhiều, sẽ chướng bụng đấy.”

Tần Hiểu Hiểu giơ tay làm động tác OK, anh yên tâm gật đầu, sau đó cũng cầm một miếng thịt rắn nướng ăn.

Máy bay rơi khiến hai người cùng nhau trải qua một khoảng thời gian, bất tri bất giác kéo gần khoảng cách giữa họ. Diệp gia quán, Tần Hiểu Hiểu đối với anh từ bài xích, lạnh nhạt, chán ghét dần dần biến thành tiếp nhận, giúp đỡ, thưởng thức. Mà tình cảm của Nhậm Thiên Dã đối với cô ngày càng sâu đậm.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Thế Bá Sủng
Chương 107

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...