Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Thế Bá Sủng

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Rinnina

Beta: Mặc Doanh

Tần Hiểu Hiểu đẩy cửa vào nhìn thấy trên bàn đầy đồ ăn thì kinh ngạc, sém chút rớt cằm, trên bàn bày đầy các loại đồ ăn làm từ thịt bò, thịt bò hấp, thịt bò kho tàu thịt bò nạm, bò-bít-tết, lưỡi bò kho tàu, đuôi bò…

Ông trời của tôi ơi, tôi chỉ đi ra ngoài một lát, có cần khoa trương như vậy không hả, trong lòng Tần Hiểu Hiểu âm thầm phỉ nhổ, cô dùng sức nuốt nước miếng: “Những món này đều do anh chọn?”

Nhậm Thiên Dã cong môi lên lắc đầu, chỉ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Hiểu Hiểu: “Là em chọn mà.”

“Em?! Em gọi nhiều như vậy hồi nào chứ!”

Dù tôi thích ăn thịt bò, nhưng tôi đâu có gọi nhiều món như vậy, Tần Hiểu Hiểu nhìn nhiều món ăn làm từ thịt bò còn bốc hơi nóng trên bàn, lập tức muốn rơi lệ, cho dù có tiền cũng cần dùng như vậy, thế này thì ăn bao lâu mới hết chứ… Tần Hiểu Hiểu hóa đá rồi.

“Bảo bối em mau quên quá, đây là thịt bò em vừa mới chọn, ngoan, mau tới nếm thử.”

Nhậm Thiên Dã kéo Tần Hiểu Hiểu ngồi xuống bên cạnh anh, gắp một miếng thịt bò kho tàu đút vào miệng cô: “Như thế nào, hương vị được chứ, anh kêu bọn họ dùng nước súp bí chế làm, ăn cũng không tệ.”

Không phải không tệ, mùi vị này thật sự vô cùng ngon! Ăn một miếng, Tần Hiểu Hiểu cảm thấy mùi thơm tràn đầy khoang miệng, thịt non mềm mại vừa ngậm đã tan, đây, đây quả thực là cực phẩm, cực phẩm…

Tần Hiểu Hiểu ăn đến hai mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm, hài lòng hừ hừ.

Nhậm Thiên Dã thấy cô ăn vui vẻ, lại gắp cho cô một miếng: “Bảo bối, nếm thử cái này xem.”

Tần Hiểu Hiểu há miệng ăn vào, nhai lấy nhai để: “Ăn ngon thật, đây là cái gì vậy?”

“Cái này ——.” Nhậm Thiên Dã dừng một chút, sắc mặt khác thường: “Cũng là thịt bò.”

Lúc anh nói ra mấy chữ này thì thở dài một hơi, nếu để cho bảo bối của anh biết món này làm từ bộ phận đó của con bò, không biết cô có thể ăn vô không.

“Cái này ăn ngon.”

“À, em rất thích ăn cái này hả?”

Tần Hiểu Hiểu vô cùng mong đợi dùng sức gật đầu, trong mắt phát ra ánh sáng trong suốt, như đang nói, em muốn, em muốn, em còn muốn.

Nhậm Thiên Dã xấu hổ cười cười, gắp thêm cho một miếng Tần Hiểu Hiểu sau đó dời món ăn này qua một bên: “Được rồi, em ăn canh đi.”

Anh nói với phục vụ mang tất cả đồ ăn làm từ thịt bò lên, không ngờ món này cũng ở trong đó, nhìn bảo bối của anh thích ăn như vậy, nhưng anh không dám cho cô ăn, lỡ như ăn vào bị bệnh gì thì phải làm sao đây.

Trong lúc anh đang suy nghĩ, thì Tần Hiểu Hiểu đã diệt hết một dĩa thố linh không chừa chút xíu nào, sau cùng cô còn ợ một cái vang dội: “Ăn ngon thật, no quá.”

Nhậm Thiên Dã hồi thần lại lấy cái dĩa qua xem, sau đó lại nhìn sắc mặt Tần Hiểu Hiểu: “Bảo bối, em có khỏe không.”

“Ăn no quá, muốn hoạt động thân thể một chút.”

“Trừ nó còn có cảm giác gì khác không?”

“Cảm giác khác?” Tần Hiểu Hiểu sờ cái bụng tròn vo: “Không có, không có mà.”

Nhậm Thiên Dã thở phào một hơi, Tần Hiểu Hiểu hỏi ngược lại: “Nên có cảm giác gì chứ?”

Nhậm Thiên Dã bị Tần Hiểu Hiểu hỏi thì trán trượt xuống ba vạch đen, anh kéo đầu cô dựa vào ngực mình, lẩm bẩm nói: “Không có gì, không có.”

……

Theo thông lệ Kim Thuẫn kiểm tra công ty bách hóa, lúc đi lên lầu sáu đi ngang qua một gian có bảng hiệu ‘dụng cụ đan dệt’ thì dừng bước, trong tiệm có đầy các loại len sợi và thành phẩm, hắn vô thức bước vào tiệm cầm một cái khăn choàng màu đồng cổ, thất thần.

Lúc này là giờ tan sở, Mân Mân đang sửa sang lại hàng hóa, khi cô chỉnh lý hàng hóa xong ngẩng đầu thì thấy một người đàn ông đang cầm một chiếc khăn choàng sững sờ đứng đó, Mân Mân nở nụ cười nghề nghiệp bước tới: “Xin chào quý khách, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho anh?”

“À, ngại quá.”

Kim Thuẫn hồi thần, gãi gãi đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Xin hỏi khăn choàng cổ này là ai đan?”

Kim Thuẫn đột nhiên hỏi làm Mân Mân hơi bất ngờ: “À? Chiếc khăn choàng này có vấn đề gì sao?”

“Ồ không, tôi chỉ là hỏi cho biết thôi.”

“Những chiếc khăn choàng này là sản phẩm người khác gửi bán, thật xin lỗi tôi không thể cho anh biết tên của bọn họ được.”

Kim Thuẫn thất vọng, nhưng không buông khăn choàng ra, loa nhắc nhở đóng cửa của trung tâm thương mại vang lên, Mân Mân có lòng tốt nói: “Anh ơi, chỗ chúng tôi phải đóng cửa, anh —–.”

Mân Mân vừa muốn lấy chiếc khăn choàng lại, không ngờ Kim Thuẫn lại nói: “Chiếc khăn này bao nhiêu tiền?”

“240 đồng.”

“Tôi mua, đây là 300 đồng không cần thói, sau này nếu người đan chiếc khăn này còn đan tôi mua hết.”

Kim Thuẫn lấy ba trăm đồng ra đặt vào tay Mân Mân, rồi xoay người sải bước đi khỏi tiệm, để lại cho Mân Mân một bóng lưng cô đơn.

Tại sao chỉ lấy khăn choàng cô đan? Mân Mân nhìn Kim Thuẫn đi xa, thẩn thờ thật lâu, cho đến khi tiếng nhắc nhở đóng cửa vang lên lần nữa cô mới lấy lại tinh thần, sắp xếp vật phẩm trong tiệm.

__

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Thế Bá Sủng
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...