Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Thế Bá Sủng

Chương 26

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mân Mân tan việc về nhà, cô không biết trước khi về mình đã bị con gái bán rồi, hơn nữa con bé còn tự nhận khách hàng là một người không tệ, có năng lực dời núi lấp biển, cho nên chỉ cần nửa phút đã có thể thu phục mẹ.

“Mẹ, mẹ về rồi!”

Tiểu Đậu Đỏ giương hai cánh tay nhỏ bé chạy như bay tới cửa.

Mân Mân hơi mệt mỏi đổi giày, buông túi xách, coi tư thế đòi ôm của Tiểu Đậu Đỏ thành không khí, cô đi vào phòng bếp trầm giọng hỏi: “Tối nay muốn ăn gì?”

Tiểu Đậu Đỏ buông tay xuống, sự thất vọng chợt lóe trong đôi mắt, nhưng khi nói chuyện thì giọng điệu vô cùng vui vẻ: “Chỉ cần là mẹ làm thì cái gì cũng được.”

Nghe con gái nói, giọng điệu gần như lấy lòng, tay đang lục đồ trong tủ lạnh của Mân Mân ngừng một lát, tim của cô bị làm cho mềm một ít, sao cô có thể không thấy ánh mắt mong đợi được ôm của Tiểu Đậu Đỏ, sao cô có thể không thấy được con bé đang lấy lòng cô, so với những đứa cùng lứa thì con bé hiểu chuyện hơn nhiều, nhưng cô không thể nào quên được, cùng không thể nào đối mặt với chuyện đau khổ đó.

Mân Mân bình tĩnh nói, không nghe ra chút khác thường nào: “Trong tủ lạnh có thịt bò, cà chua, buổi tối làm thịt bò sốt cà chua đi.”

“Dạ được!”

Tiểu Đậu Đỏ hưng phấn vỗ đôi tay nhỏ bé, trong đôi mắt lóe lên ánh sáng óng ánh: “Con thích nhất là súp mẹ làm.”

Vừa nói bé còn làm động tác uống: “A, uống rất ngon.”

Sau khi ăn xong Tiểu Đậu Đỏ thỏa mãn ợ một cái, bé xoa cái bụng tròn, con người vòng tới vòng lui luôn nhìn mẹ đang cầm remos: “Mẹ, thứ bảy mẹ dẫn con đi dạo phố được không?”

“Lại muốn mua gì rồi?”

Mân Mân cần remos không nhìn Tiểu Đậu Đỏ một cái.

“Dạ, cũng không phải đặc biệt muốn mua gì, chỉ là đã lâu khong được ra ngoài với mẹ, Tiểu Đậu Đỏ nhớ cảm giác được ra ngoài cùng mẹ.” (D: Dễ thương ghê, có được con gái gì chắc ai cũng thích!!)

Mân Mân cắt đứt lời nói của Tiểu Đậu Đỏ, lạnh nhạt nói: “Ừ, sáng thứ bảy 9 giờ đi.”

“Hay quá! Mẹ vạn tuế!”

Trong mắt Tiểu Đậu Đỏ xẹt qua ý cười, mưu kế được thực hiện, đôi mắt to tròn cong cong như một con cáo nhỏ.

….

Kim Thuẫn nhớ lại chiếc váy màu lam trong tiệm Mân Mân, lông mày không khỏi nhíu lại, kiểu đan của chiếc váy kia hắn rất quen thuộc, kiểu đan y như kiểu đan của chiếc khăn choàng cổ, điều này nói rõ cả hai đều được một người làm, nhưng rốt cuộc người này là ai, hắn cầm mảnh vãi len màu tím trong tay, rơi vào trầm tư. (D: @@ kh lẽ editor đoán bừa mà trúng ta…)

Sau khi ra khỏi tiệm của Mân Mân, Tần Hiểu Hiểu đón xe trở lại biệt thự, trên tay cầm chỉ len màu xám khói, nhìn một cái đã biết là màu sắc dành cho đàn ông, chất liệu rất thoải mái, nghĩ đến nếu có người choàng lên nhất định sẽ rất ấm áp.

Nhưng tại sao phải đan nó, ngay cả bản thân cô cũng không thể nói rõ, có lẽ là vì anh? Ừ, Tần Hiểu Hiểu cười tự giễu.

Thời gian trôi qua, bất tri bất giác đã hơn mười giờ tối, ngoài cửa sổ vẫn là một mảnh đen nhánh, cũng không có tiếng xe hơi, bởi vì Nhậm Thiên Dã không thích có người quấy rầy cuộc sống của mình, nên mỗi ngày chỉ có người làm thêm giờ đến quét dọn, bây giờ một căn biệt thự lớn như vậy mà chỉ có mình Tần Hiểu Hiểu, vô cùng vắng vẻ, tiếng chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên, Tần Hiểu Hiểu ngừng động tác trên tay, nghe điện thoại: “Alo——-.”

Bên kia điện thoại dừng một chút: “Cô là ai?”

Tần Hiểu Hiểu không ngờ lại nghe thấy tiếng phụ nữ trung niên, cô nghe thấy sự không vui trong giọng nói của người này, nhưng cô không cúp điện thoại, trả lời: “Vợ của Nhậm Thiên Dã.”

“Cô nói gì? Cô kêu Thiên Dã tới nghe điện thoại cho tôi.”

“Xin lỗi, anh ấy vẫn chưa về.”

Người phụ nữ bên kia đã tức giận đến mức thở hổn hển: “Được, cô nói cho nó biết nếu như nó không cho ông nội nó một lời giải thích hợp lý, coi chừng ông nội nó rút hết quyền lợi của nó.”

Một câu cuối cùng nói xong, người phụ nữ thở phì phò cúp máy, không đợi Tần Hiểu Hiểu trả lời.

Tần Hiểu Hiểu cong môi cười một tiếng, ha ha, có ý tứ, không ngờ Nhậm Thiên Dã lại gạt người nhà làm thủ tục kết hôn, nếu cô đoán không sai thì người phụ nữ này là trưởng bối thậm chí là mẹ anh, người phụ nữ này còn mang ông nội Nhậm Thiên Dã ra uy hiếp, được lắm, cô ngược lại muốn xem Nhậm Thiên Dã sẽ lựa chọn thế nào.

Tần Hiểu Hiểu không có một chút xíu khủng hoảng vì cuộc nói chuyện vừa rồi, ngược lại là mang theo ý tưởng xem kịch vui, nếu Nhậm Thiên Dã thấy Tần Hiểu Hiểu lúc này, không biết anh có nghĩ gì hay không.

Trong phòng bao, Nhậm Thiên Dã đã uống say mèm bất tỉnh nhân sự ngã trên ghế salon, Lãnh Diệc Thần kéo tay anh muốn đưa anh về, nhưng Nhậm Thiên Dã đột nhiên vung tay không chịu đi, còn la hét gọi Tần Hiểu Hiểu.

Lãnh Diệc Thần không biết làm sao lắc đầu, lấy điện thoại của Nhậm Thiên Dã, tìm tên trong danh bạ, khi nhìn thấy tên ‘bảo bổi’ thì nổi da gà, tên lạnh lùng này cũng có một mặt nhu tình à? Lãnh Diệc Thần bỉu môi bày tỏ khinh bỉ.

“Alo, xin chào, cô Tần hả, tôi là Lãnh Diệc Thần bạn của Dã, trước kia chúng ta đã gặp nhau, bây giờ Dã uống say không chịu đi, cho nên xin cô tới đón cậu ấy về.”

“Được, tôi biết rồi.”

Hỏi địa chỉ xong, cúp điện thoại, Tần Hiểu Hiểu buông dụng cụ đan len trong tay, đón xe đi tới quán rượu.

——–

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Thế Bá Sủng
Chương 26

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 26
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...