Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Thế Bá Sủng

Chương 72

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiểu Đậu Đỏ nằm trên giường, ngủ không yên ổn, Mân Mân khẽ vuốt tóc bé, trong ánh mắt tràn đầy yêu thương.

“Mặt của em làm sao vậy? Có phải bị đánh không.” Kim Thuẫn nhìn gò má Mân Mân, hỏi, trước đó hắn nóng lòng cứu họ nên không chú ý tới, giờ nhìn kỹ mới phát hiện mặt Mân Mân sưng đỏ, thậm chí còn chảy máu.

“Lúc đi tìm tiểu Đậu Đỏ không cẩn thận bị —–.”

“Ai đánh?! Người phụ nữ kia.” Kim Thuẫn cắt đứt lời nói của cô, vẻ mặt lạnh thấu xương mở miệng hỏi, trong giọng nói là sự chắc chắn chứ không có nghi vấn.

“Ừ.”

Kim Thuẫn nhíu mày không nói nữa, xoay người đi vào phòng bếp lấy hộp y tế, kéo Mân Mân vào phòng khách, ngồi trên ghế sofa: “Mau tới đây.”

“Xít – -.” Xúc cảm lạnh buốt làm cho cô hít một ngụm khí lạnh, đôi mày thanh tú nhíu lại.

“Đau lắm hả?” Trong đôi mắt thâm thúy của Kim Thuẫn dần hiện ra sự đau lòng, cô gái này luôn quá quật cường, nếu hắn không tìm được, không biết cô sẽ chịu bao nhiêu đau khổ, hắn cố gắng làm nhẹ lại, chỉ cần cô có một chút không thoải mái, hắn sẽ lập tức dừng tay.

“Không sao cả, không sao, em có thể chịu đựng.”

“Chịu đựng? Em muốn chịu đựng tới khi nào?!” Đột nhiên Kim Thuẫn lớn tiếng chất vấn, đôi mắt đỏ hồng, lực tay bất giác tăng lên, Mân Mân đau đớn ngửa đầu ra sau.

“Em —-.” Đột nhiên hắn giận dữ làm Mân Mân ngây ngốc, uất ức đỏ mặt.

Kim Thuẫn thấy cô như vậy, đột nhiên ý thức được mình nói sai, hắn đau lòng vội vàng nói xin lỗi: “Xin lỗi, vừa nãy anh hơi kích động, nhưng mà Mân Mân, nhớ rõ lần sau gặp chuyện gì cũng không được chịu đựng, bởi vì em còn có anh.”

Còn có anh?! Mân Mân ngước mắt ngắm nhìn người đàn ông trước mặt, cô cụp mắt lại, lời này của anh là có ý gì, vì sao khi mình nghe thấy thì tim lại đập nhanh, cô cắn môi, vẻ mặt khó xử.

“Cám ơn anh, muộn rồi, em muốn đi ngủ, anh lái xe cẩn thận.”

“Ừ, được, vậy em nghỉ ngơi thật tốt, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh.”

Mân Mân gật đầu, không nói gì nữa, cô ngồi dậy đi mở cửa ý bảo Kim Thuẫn nên rời khỏi.

Kim Thuẫn còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt kiên định của cô, không do dự sải bước ra ngoài.

Có lẽ muốn cô ấy tiếp nhận mình thì cần có thời gian, nhưng hắn có thể đợi, cũng tin tưởng mình nhất định có thể đợi được.

Sau khi Nhậm Thiên Dã nhận được tin tức mẹ con Mân Mân đã được tìm thấy, thở phào nhẹ nhõm, mang theo Tần Hiểu Hiểu về biệt thự, Tần Hiểu Hiểu muốn đi thăm mẹ con Mân Mân, nhưng lại bị Nhậm Thiên Dã quấn lấy, anh bá đạo đè cô lên giường, không đợi cô mở miệng đã dùng môi phong che miệng cô lại.

Cả đêm triền miên làm cho cô ngủ mất, anh nhìn những dấu hôn trên người cô, cưng chiều chặt cô sát vào ngực mình.

Kim Thuẫn đi khỏi nhà Mân Mân thì không về nhà, giờ hắn muốn tìm một người để tính sổ, trước cửa khách sạn Long thành, Kim Thuẫn nhìn vào trong rồi đi vào, thang máy đi đến tầng mười sáu, phòng 1616, hắn nặng nề gõ cửa, cửa được mở ra, một cánh tay xinh đẹp kéo hắn vào.

“Kiều thiếu.”

Kim Thuẫn đi vào phòng khách, Thụy Lệ đã sớm chuẩn bị đồ ăn và rượu đỏ, cô ta lôi kéo hắn vào ngồi xuống: “Kiều thiếu, anh bắt em đợi thật lâu, cho nên, phạt anh uống ba ly.”

Kim Thuẫn bất động thanh sắc uống sạch ly rượu đỏ, tiện tay đưa cái ly cho cô ta, đôi mắt lạnh lẽo: “Tôi muốn biết tại sao cô liên tục gọi tôi là Kiều thiếu?”

Thụy Lệ kéo cổ áo anh mập mờ nói: “Anh là người thừa kế của nhà họ Kiều, đây là chuyện mọi người ở thành phố T đều biết, nhưng trong một lần ra nước ngoài khảo sát, anh bị ám sát, nhà họ Kiều tìm anh khắp nơi nhưng vẫn không tìm được, từng cho rằng anh đã chết, nhưng may mà có người điều tra được anh xuất hiện ở thành phố L, cho nên mới phái người tới đây đưa anh về.”

“Chuyện cũ rất đặc sắc, đáng tiếc tôi không nhớ những chuyện đó.” Kim Thuẫn bất động thanh sắc lấy cánh tay cô ta ra, ghét bỏ phũi áo.

“Mặc kệ anh có nhớ hay không, anh cũng là Kiều thiếu danh xứng với thực, anh có thể điều tra xem có phải nhà họ Kiều có một thiếu gia mất tích hay không, lúc đó anh sẽ biết lời em nói là thật hay giả.”

“Thật hay giả tôi không có hứng thú, tôi cảnh cáo cô cách xa mẹ con Mân Mân ra, nếu không đừng trách tôi tàn nhẫn.”

“Kiều thiếu, anh, sao anh có thể đối xử với em như vậy? Chúng ta có hôn ước mà.”

“Đó là hôn ước của cô với Kiều thiếu, không phải Kim Thuẫn tôi!”

“Không, đừng đi!” Thụy Lệ giữ chặt góc áo hắn.

“Cút!” Kim Thuẫn kéo tay Thụy Lệ ra, nhấc chân đá văng cô ta: “Đây là tôi đòi lại thay Mân Mân, cô dám làm cho mặt của cô ấy bị thương, cô, đáng chết!”

Thụy Lệ không hề đề phòng bị đạp lăn trên đất, đau đến nhe răng trợn mắt, đợi khi cô ta hồi thần thì phát hiện Kim Thuẫn đã đi mất.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Thế Bá Sủng
Chương 72

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 72
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...